Trần Kình nhìn dáng vẻ mệt mỏi của cô, do dự một lát rồi nói: "Vậy cũng được, sáng mai nhé, đây không phải chuyện nhỏ." Dứt lời hắn vào phòng vệ sinh lấy khăn mặt, ngồi bên giường giúp cô lau mồ hôi, lau trán rồi lau cổ. Lâm Uyển không chịu đựng nổi giữ lấy tay hắn nói: "Anh đừng như vậy."
"Tôi như thế nào?"
Lâm Uyển cũng không nhìn hắn lạnh lùng nói: "Đừng tốt với tôi."
Trần Kình bật cười: "Tốt với em không ổn sao? Cứ phải đánh em, mắng em mới được à?"
Lâm Uyển không lên tiếng, hắn tiếp tục lau mồ hôi cho cô, còn kéo cổ áo ngủ của cô xuống, lau vùng ướt đẫm trước ngực, miệng nói: "Tôi cũng không muốn nói nhiều, em cứ tiếp nhận thôi..."
Lâm Uyển lạnh lùng "hừ" một tiếng, nói: "Tôi nhận không nổi."
Trần Kình thu lại khăn mặt, lấy tay vén mái bằng của cô: "Giờ không phải lúc cãi nhau, ngủ sớm đi."
Dứt lời, hắn đứng dậy rời khỏi, Lâm Uyển nghe tiếng nước chảy nhỏ gần như không thể nhận ra truyền qua mấy lớp cửa, nhắm mắt cười khổ, hẳn là Trần Kình đã đổi chiến lược, hắn muốn dùng nước ấm nấu con ếch[1"> này là cô.
[1"> "Nước ấm nấu ếch" là truyện ngụ ngôn Trung Quốc, khi bỏ con ếch thẳng vào nước nóng, nó sẽ sợ hãi lập tức nhảy ra, nhưng nếu bỏ vào nước lạnh rồi chậm rãi đun lên, con ếch sẽ ở yên mà chết từ từ.
Trần Kình tắm vội vàng như đánh vật rồi trở về phòng ngủ, vén chăn lên nằm xuống, ngực hắn áp vào lưng cô kề sát không kẽ hở. Lâm Uyển liền cảm nhận được nhiệt độ từ người đàn ông, còn cả nhịp tim mạnh mẽ khiến người khác không thể thờ ơ của hắn. Ngay sau đó, một bàn tay lớn di chuyển đến bụng dưới của cô, dời tay cô ra sau đó đặt lên xoa nhẹ nhàng. Bàn tay hắn vừa khô vừa nóng, nhưng dùng lực vừa phải, rõ ràng đã thật sự giảm bớt cảm giác khó chịu nơi cô. Lâm Uyển mệt mỏi than thở, trong đầu tưởng tượng bàn tay đó là một chiếc túi chườm nóng, túi sưởi điện, thiết bị xoa bóp tự động, là cái gì cũng được.
Trán Trần Kình tì lên phía sau đầu Lâm Uyển, ngửi mùi thơm tươi mát trên tóc cô, cảm thấy vô cùng yên tâm. Tuy cô rất phiền phức nhưng hắn cam tâm tình nguyện bị làm phiền, nhớ lại những lời giáo huấn nghe suốt hai ngày nay, hắn không kìm nổi thầm cười nhạt, cảm giác này ai chưa trải qua thì không hiểu được. Tuy hắn cũng chưa rõ Lâm Uyển và mình rốt cuộc là gì với nhau, nhưng hắn có thể từ từ suy nghĩ, nếu buông tha cô rồi, đến lúc hắn nghĩ rõ ràng lại hối hận thì làm sao? Vậy nên ai nói gì cũng không lay chuyển được hắn, dù có kề dao lên cổ hắn cũng sẽ không buông tay. Dù sao hắn cũng đã khinh suất, đã ích kỉ, đã bị gắn mác kẻ xấu rồi, chút vặt vãnh này có đáng là gì.
Cả đêm cứ trôi qua như vậy, buổi sáng lúc Lâm Uyển tỉnh dậy phát hiện mình đã quay người l, vùi đầu trong ngực người đàn ông bên cạnh, bên trên là hơi thở đều đặn của hắn, phía dưới là nhịp tim ổn định của hắn. Cô lập tức ngẩn ra rồi xót xa nhắm chặt mắt lại. Cô vẫn là ếch xanh, là một con ếch xanh ngủ quên dưới đáy giếng, bên cạnh chỉ có một con rắn đang khè lưỡi lượn quanh. Ếch sợ rắn, rắn cũng đã hơn một lần cắn ếch, nhưng khi giông tố ập đến không ngờ con ếch đó vẫn bất giác dựa dẫm vào tên hàng xóm độc ác của mình.
Đây không phải lỗi của nó, chỉ là một thứ bản năng mà thôi.
Lâm Uyển ổn định tâm trạng xong xuôi lại mở mắt, hơi ngửa đầu ra sau lặng lẽ quan sát hắn. Ánh nắng yếu ớt sớm mai khiến gương mặt hắn bớt đi chút lạnh lùng, thoạt nhìn giống như người tốt. Trần Kình có tính cảnh giác rất cao, bị cô nhìn chăm chú chưa đến hai giây đã mở mắt, nhưng đôi mắt vẫn còn lim dim buồn ngủ, nhếch mép hỏi cô: "Đã đỡ hơn chưa?"
Lâm Uyển ngẩn người, ừ một tiếng.
Trần Kình giơ tay véo má cô rồi quay đầu nhìn đồng hồ treo tường, lúc quay lại đôi mắt đã hoàn toàn tỉnh táo, lập tức ngồi dậy nói với cô: "Mặc quần áo vào, tôi đưa em đi khám."
"Hả? Không cần mà?" Chính cô dường như cũng quên mất việc này.
Trần Kình tung chăn rồi xuống giường, tiện thể tung cả nửa phần chăn bên cô ra, dùng ngữ khí ra lệnh trước sau như một:
"Không bàn cãi, mau lên!"
Cuối cùng, Lâm Uyển bị Trần Kình nửa dụ dỗ nửa cưỡng ép đưa đến phòng khám Đông y lần trước, châm mấy kim tại huyệt Tam Âm Gi¬ao gì đó. Lúc ra ngoài, Lâm Uyển đi phía trước, Trần Kình bỗng "ơ" một tiếng, ngập ngừng nói: "Uyển Uyển, quần em bẩn rồi."
Gương mặt Lâm Uyển liền đỏ bừng, đứng nguyên tại chỗ không biết phải làm sao. Cho dù cô có ghét người đàn ông này bao nhiêu thì hắn vẫn là người khác giới, chẳng cô gái nào có thể thản nhiên đối mặt với việc này. Trần Kình cởi áo choàng lên người cô, không nói gì thêm, đi trước dẫn đường, Lâm Uyển hận không thể tìm cái hố nào mà chui xuống.
Lúc lên xe, Lâm Uyển có chút do dự, Trần Kình lách qua ngồi vào ghế lái, quay đầu nói với cô: "Không sao, lên đi, không sợ bị ngưòi khác nhìn thấy à?" Lâm Uyển vừa nghe thấy vội vàng khom lưng chui vào xe.
Trần Kình đưa Lâm Uyển về đến tầng trệt căn hộ, tới nơi còn sợ cô chưa đủ khốn cùng liền nhắc nhở: "Mau lên thay quần đi."
Lâm Uyển chẳng thèm để ý hắn, đỏ mặt xuống xe, vào cửa rồi đi thẳng đến phòng vệ sinh, vội kiểm tra nhưng không sao hết, tên khốn Trần Kình này lại trêu cô! Tức chết mất. Lúc này di động reo, là hắn gọi đến, cô giật máy gào lên: "Trần Kình! Anh điên à? Rỗi hơi chắc?"
Bên kia cười ha ha nói: "Người có bệnh là em chứ? Ở nhà nghỉ ngơi đừng đi làm, vừa nãy tôi xin phép giúp em rồi." Dứt lời hắn cúp máy.
Lâm Uyển tức đến bốc khói, tên này luôn tự ý quyết định như vậy, coi cô là con rối giật dây, thật đáng ghét.
Mấy mũi châm kia quả công hiệu, mấy ngày sau Lâm Uyển đã không còn khó chịu. Thật ra cô cũng lo toát mồ hôi, không nói trước đó bị ngâm trong nước, tự mình còn liều lĩnh ăn kem, đúng là thêm sương vào tuyết, sợ mình chết chưa đủ nhanh. Có lúc cô cảm thấy mình không sợ chết, nhưng sợ đau bụng kinh, cảm giác đau đó tưởng như sống không bằng chết, khiến bản thân hận không thể đập đầu chết ngay, haiz, suy cho cùng có lẽ cô vẫn sợ chết.
●●◦∞◦●●
Có người nói thời gi¬an chỉ là thuyết tương đối, ngày trước Trần Kình không đồng tình, bởi khi đó lòng hắn vững vàng, không chịu ảnh hưởng từ bên ngoài. Bây giờ hắn không thể không thừa nhận quan điểm này, vì trong cuộc sống của hắn đã nhiều thêm một hệ quy chiếu, đó chính là Lâm Uyển. Lúc cô ồn ào hắn thấy thời gi¬an trôi rất chậm, cô vừa yên tĩnh hắn lại thấy hóa ra thời gi¬an trôi thật nhanh. Không phải chứ, thời gi¬an dần trôi, năm tháng thoi đưa, thấm thoắt đã lại hơn một tháng trôi qua.
Trong khoảng thời gi¬an này Lâm Uyển không gây rối vì côcó thêm bạn, không biết nhặt từ đâu về một con cún ngốc xám ngoét. Lần đầu tiên hắn nhìn thấy liền giật mình, đúng là giống một mớ giẻ lau, hắn theo bản năng cầm lên, vứt ra ngoài. Nhưng Lâm Uyển ôm mớ giẻ lau kia, thái độ ngang bướng, nhìn lại mớ giẻ trong lòng rồi mở to đôi mắt đen lay láy nhìn hắn, hắn bỗng nở nụ cười: "Chắc đây là họ hàng của em, trông giống lắm."
Hắn nghĩ một lúc, nói tiếp: "Giữ nó lại cũng được, có điều phải tìm cái lồng nhốt, tôi sợ lỡ chân đạp chết nó."
Chú cún nghe thấy tiếng lẩm bẩm cuối cùng, đôi mắt long lanh như sắp nhỏ nước, hắn cảm thấy càng giống Lâm Uyển.
Thế là giẻ lau nhỏ được giữ lại như vậy, Lâm Uyển gọi nó là Ni Ni, nhưng hắn vô tình phát hiện ra nó là con đực, liền gọi là Ni Ba[2">. Lâm Uyển đã có bạn, không buồn phiền nữa, lúc hắn không nhìn thấy cô vẫn có thể tươi cười, Trần Kình cảm thấy rất tốt. Nhưng dần dần, hắn lại khó chịu, lúc ở nhà Lâm Uyển với Ni Ba như hình với bóng, chỉ thiếu nước ôm nó ngủ mà thôi.
[2"> Chú thích: "Ni Ba" trong tiếng Trung có nghĩa là "bùn".
Trần Kình ghen rồi, việc làm hắn tức nhất là con chó đó được cưng chiều nên không coi ai ra gì, mỗi lần hắn xách nó từ trong lòng Lâm Uyển vứt ra đất, nó liền sủa "gâu gâu", còn nhe răng với hắn. Hắn nghiến răng nghĩ, không biết ai là boss lớn của mày à, từ thức ăn mày ăn đến ban công mày ở đều là của tao, ngay cả chủ nhân trong mắt mày cũng là của tao nốt.
Có lần nhân lúc Lâm Uyển không chú ý, hắn liền dùng đế dép đạp cho mớ giẻ Ni Ba kia một trận. Con cún không cam chịu oan ức lập tức sủa "gâu gâu" loạn lên. Lâm Uyển thấy thế liền vội vã xông tới hỏi, "Sao thế sao thế?" Hắn thản nhiên nói, "Ai biết nó lại động kinh gì? Chả sao mà cũng sủa vớ vẩn, chắc không phải em đã nhặt con chó điên chứ?"
Có vài lần lúc về nhà, nhìn thấy Lâm Uyển ngồi trên so¬fa xem ti vi, Ni Ba dán chặt trong lòng cô, trên bàn bày đầy vỏ đổ ăn của cả hai, hắn liền tức giận. Nhìn xem, căn hộ yên lành của hắn bị một người một chó ấy chà đạp trở thành cái quái gì rồi? Mỗi lần như vậy, hắn đều tự hỏi mình sao lại có thể tha thứ cho tất cả những việc này ch
Đáp án có ngay khi đó, là vì Lâm Uyển để bảo vệ con chó này đã miễn cưỡng đồng ý chiều theo hắn. Ví dụ như hắn nói tối nay tôi muốn thử tư thế yêu vòng tròn, Lâm Uyển không hiểu, hắn giải thích, cô không làm, hắn bảo vậy tôi sẽ mang con chó kia vứt ra ngoài cửa sổ. Lâm Uyển mặt mày liền trắng bệch, hắn nghĩ bụng, mình đúng là phải ghi lại mấy thứ xấu xa này, dọa vớ vẩn mà cô đã cho là thật.
●●◦∞◦●●
Ông bà có câu "tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa", phía Lâm Uyển yên ổn thì phía nhà hắn lại ầm lên. Mẹ hắn ngày nào gọi điện thoại bịa đặt đủ kiểu lí do bảo hắn về nhà, hôm nay đau đầu ngày mai đau bụng, bịa xong mình thì bịa sang cha hắn, chắc chắn hắn là đứa con hiếu thuận, kết quả mỗi lần về nhà đều vừa hay có một cô gái ngồi đó.
Phía ông ngoại hắn thì vẫn tỏ ra cương quyết, trước sau như một, hắn không chịu thua thì không nhận hắn làm cháu ngoại. Hai cậu ở giữa mỉa mai ba phải, quan hệ cậu cháu căng thẳng cuối cùng đã dịu xuống trong ngày đại thọ chín mươi của ông cụ. Ở tiệc mừng thọ, cậu cả giới thiệu một người cho hắn, Trương Vận Nghi, là thiên kim nhà bộ trưởng từng nhắc đến trước đó. Cậu cả nhẹ nhàng nói với hắn, cứ ăn uống trò chuyện cũng không chết người được, hà tất phải cố chấp với ông cụ chứ, tuổi cao sức yếu liệu còn sống được mấy năm? Thấy hắn không tỏ thái độ lại nói, ông cụ đã biết cô gái cháu giấu kia là ai rồi, cháu còn nhất định bắt ông ra tay với cô ta sao?
Trần Kình liền cân nhắc một lúc, nói thật lòng hắn cũng không muốn vì một người con gái mà làm căng với gia đình, đồng thời cũng không muốn Lâm Uyển phải chịu thêm bất cứ quấy rầy nào. Hắn quan sát cô gái tên Trương Vận Nghi kia, tự nhiên thoải mái, cử chỉ chừng mực, quả là được lòng người, hơn nữa vừa nhìn đã thấy là người khí chất cao ngạo, chắc sẽ không bám riết lấy mình. Đúng như lời cậu cả hắn, dù sao cũng chỉ là ăn bữa cơm, không gây chết ngưòi, càng không sinh ra người. Chỉ cần không làm mấy việc đính hôn gì đó là được, hắn luôn có cách lùi bước toàn thây.