Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Bất luận lúc nào khi bạn nghe điện thoại, khi nhấc điện thoại xin bạn hãy cười lên, vì đối phương sẽ cảm nhận được nụ cười của bạn!

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Cuộc gặp gỡ chí mạng full

Cuộc gặp gỡ chí mạng full Trang 45

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 44 45/73 46 >> Cuối





Đến khi Trần Kình dẹp yên nội loạn, sinh nhật hắn cũng sắp tới. Ngày trước hắn đều tụ tập ăn uống với đám bạn bè rồi chơi bời lung tung, vui đùa xong chỉ còn là hư không, nhớ lại thấy chẳng có chút ý nghĩa. Năm nay hắn đổi cách thứchải đón sinh nhật cùng Lâm Uyển.



Trước sinh nhật một tuần, Trần Kình phải đi Mỹ tham gia hội nghị cấp cao chuyên ngành. Lúc ra sân bay, hắn lôi Lâm Uyển lên xe, ép cô đi tiễn mình, cả quãng đường đều nắm chặt tay cô, đến bãi đỗ xe ở sân bay, hắn nói: "Cho em một tuần để nghĩ xem tặng tôi quà gì."



Lâm Uyển quay đầu nhìn cửa sổ mặc kệ hắn, Trần Kình vừa muốn nói gì đó, bỗng thấy lão Lý phía trước liền xua tay đuổi ông ta xuống xe, hắn nói những lời sến súa trước mặt Lâm Uyển là đã đến giới hạn rồi, tuyệt đối không thể để người thứ ba nghe được. Lão Lý đi khỏi, hắn liền xoay mặt Lâm Uyển lại, nhìn vào mắt cô hỏi: "Nói chuyện với em này, đã nghe thấy chưa?"



Lâm Uyển trợn tròn mắt, chẳng thiện cảm nói: "Không nghĩ ra."



"Tôi thấy em lười nghĩ thì có, thôi, tôi chọn một cái." Hắn nghĩ một lát rồi nói: "Nấu cho tôi một bát mì nhé."



"Không biết làm."



Trần Kình "hừ" một tiếng, xem thường nói: "Khỏi phải lừa tôi, không biết nấu cơm còn gọi là phụ nữ sao?"



Lâm Uyển không trả lời, hắn đảo mắt, sáp lại gần nói: "Được rồi, tôi cũng không muốn mì nữa, tôi muốn nhận quà trước." Dứt lời, hắn giơ tay nhìn đồng hồ, lẩm bẩm: "Còn bốn mươi phút, cũng đủ làm chuyện đó trên xe."



Lâm Uyển nghe thấy mắt càng trợn to hơn, giống như chưa nghe rõ, nhưng thật ra đã nghe hiểu. Trần Kình chặn tay ép cô lên cửa xe, hỏi bằng giọng mờ ám: "Mì hay chuyện đó, chọn A hay B?"



Nói rồi hắn định cởi cúc áo cô, Lâm Uyển vội giữ chặt tay hắn, nhắm mắt nói: "A."



Trần Kình cười thành tiếng, hôn một cái lên mặt cô, nói: "Tôi phải đi rồi, lên máy bay bây giờ đây." Dứt lời, hắn liền đẩy cửa xe bên mình ra, Lâm Uyển lại bị hắn trêu đùa, không nhịn nổi mắng: "Anh còn có thể vô liêm sỉ hơn nữa



Trần Kình quay đầu nháy mắt, đắc ý đáp: "Em biết mà, tôi có thể."



Ôn thần đi rồi, Lâm Uyển coi như đã thở phào nhẹ nhõm, cả ngày bị loạt đạn bọc đường lớn nhỏ của hắn thay phiên oanh tạc, thật lòng mà nói cô quả không chịu nổi, không ngờ mấy ngày vốn phải yên bình trôi qua giờ lại không hề bình yên. Ngày thứ nhất lúc tan làm, cô ở cửa cơ quan nhìn thấy Đàm Hy Triết đã lâu không gặp, sau lưng là chiếc Maserati đỏ rực.



Sau khi lên xe, Đàm Hy Triết nói: "Tôi đã nghe chuyện của hai người ở Tây Sơn lần trước, chắc không phải cô tuyệt vọng rồi nghĩ quẩn đấy chứ?"



Lâm Uyển day day thái dương, đáp: "Không phải, chỉ là một lần ngoài ý muốn."



"Vậy thì tốt. Người ta thường nói 'giữ được núi non, lo gì thiếu củi', cơ thể là vốn liếng cơ bản, có vốn mới có khả năng sinh lời." Một lát sau anh ta lại nói: "Có lẽ bình minh của cô sắp đến rồi."



Lâm Uyển nghe thấy không khỏi kinh ngạc nhìn anh ta.



"Bên nhà Trần Kình đang xếp đặt hôn sự cho hắn, ông ngoại hắn đã chấm một cô cháu dâu rồi, cũng là người có địa vị, cả gia đình nhất trí thông qua, Trần Kình cũng không phản đối." Anh ta nghĩ rồi lại nói: "Có điều nhìn cách hắn đối với cô bây giờ, e rằng kết hôn rồi cũng sẽ không thả cô đi, suy cho cùng kết hôn xong vẫn nuôi phụ nữ bên ngoài cũng chẳng phải chuyện hiếm lạ."



Lâm Uyển nghe rồi im lặng một lúc, mỉm cưòi nói: "Vậy tôi đành mang bình xăng đến chúc phúc trong hôn lễ của hắn thôi."



Đàm Hy Triết cười rồi nói tiếp: "Vậy tôi đành không tha
m gia hôn lễ của hắn, tránh bị tai bay vạ gió."



Lâm Uyển hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, bên đường từng hàng cây ngô đồng Pháp chỉ còn lại phần thân trơ trọi, cành sót lại vài chiếc lá đong đưa sắp rụng, ảm đạm, thê lương hệt như cuộc đời cô vậy. Cô thở dài trong lòng, hỏi: "Anh tìm tôi vì này sao?"



"Đương nhiên không phải." Anh ta dứt lời nhìn về phía cô, nghiêm túc nói: "Lâm Uyển, tôi nghĩ tôi biết sự băn khoăn của cô."



"Anh biết?" Lâm Uyển quay đầu lại, hơi sửng sốt hỏi.



"Lần trước lúc tán gẫu với người khác có nhắc đến chuyện mười sáu năm trước, tôi mới phát hiện ra mối liên hệ trong chuyện này, rồi tôi đoán liệu có phải Trần Kình dùng nó để ép buộc phía cô dàn xếp ổn thỏa hay không, tôi đã tìm người xác minh, cô đoán kết quả ra sao?"



"Ra sao?" Lâm Uyển căng thẳng hỏi.



"Báo cáo thẩm tra đó bị người khác lấy đi rồi."



"Cái gì?" Lâm Uyển sững sờ, cô nhớ bác Vương gái nói thứ Trần Kình cho họ xem khi đó là bản phô tô, "Hắn làm ư?"



"Việc này hẳn không phải ai cũng làm nổi, một người tạm coi là tôi, người thứ tư tôi chưa nghĩ ra, hiện nay chí ít chẳng có mấy người hứng thú với chuyện cũ rích vặt vãnh này."



Lâm Uyển mệt mỏi dựa vào ghế, tâm trạng cô còn ảm đạm hơn mấy phần so với cảnh vật ngoài cửa sổ, nghĩ một lát nói: "Vậy người thứ ba là ai?"



Đàm Hy Triết bật cười, nói: "Là em họ tôi, cậu ta gần đầy cứ can dự vào chuyện này, xem ra cũng muốn cứu cô ra khỏi nước sôi lửa bỏng đây."



Thấy Lâm Uyển nghe xong ngẩn ra một lúc, anh ta giơ tay sờ lên phía sau đầu, đắn đo rồi nói: "Lâm Uyển, chắc cô vẫn không biết, cô gái giống như cô lại rất có sức hấp dẫn với những người như chúng tôi." Thấy Lâm Uyển biến sắc, anh ta cười nói: "Cô đừng vội, nghe tôi nói hết đã. Điều này rất hiển nhiên, con người ta đều thường nảy sinh hứng thú với những người không giống mình, càng là người không ưa mình thì lại càng muốn chinh phục. Tôi nghĩ chắc ban đầu Trần Kình có cảm giác này với cô, nhưng trải qua sự việc ở Tây Sơn đó, quả là tôi đã có chút nhầm lẫn, hình như hắn càng lún càng sâu



Lâm Uyển cười nhạt, nói: "Chẳng qua dục vọng chiếm hữu của hắn làm loạn lên mà thôi."



Đàm Hy Triết cũng cười: "Lâm Uyển, người ngoài cuộc sáng suốt hơn người trong cuộc, hơn nữa hai người đều thuộc tuýp mạnh mẽ, quan niệm cố hữu nên không dễ nhìn thấu chân tướng sự việc. Chẳng giấu gì cô, tôi từng nghĩ có nên theo đuổi cô hay không, có lẽ giành được cô về tay mới là sự đả kích lớn nhất dành cho hắn..."



Lâm Uyển trợn tròn mắt, nhìn anh như nhìn quái vật, Đàm Hy Triết lại cười: "Nhưng trông cô có vẻ không dễ theo đuổi, mà nói thật, tình cảm là trò chơi xa xỉ, tôi chơi không nổi."



Lâm Uyên nghĩ một lát rồi nói: "Các anh đều coi tình cảm như trò chơi vậy sao?"



"Phải, người trên thế gi¬an này đông như vậy, thái độ đối với tình cảm chắc chắn không giống nhau. Có người nghiêm túc như cô, đương nhiên cũng có người không nghiêm túc như tôi, còn đại đa số thì 50/50, dĩ nhiên, có cả số ít như Trần Kình, bản thân cũng không rõ rốt cuộc mình thuộc kiểu gì. Nếu đem so sánh, chắc đại đa số mọi người sẽ hạnh phúc hơn chút, người như cô là đau khổ nhất, người như tôi ư, sẽ không đau khổ nhưng cũng không hạnh phúc, còn Trần Kình, tôi chỉ muốn nói, tự tin không bằng tự hiểu."



"Trần Kình đang chơi với lửa, ban đầu tôi muốn chờ đến ngày lửa bén lên người hắn để xem trò vui, nhưng lại không đành lòng thấy cô cùng chung cảnh ngộ nên mới nhắc nhở, phải biết dù là núi băng cũng sẽ có ngày bị lửa làm tan chảy."



●●◦∞◦●●



Đêm đó Lâm Uyển mất ngủ, vì vậy sang ngày cuối tuần hôm sau, lúc Mễ Lan hẹn đi dạo khu mua sắm, cô còn nghi ngờ có phải mình bị hoa mắt rồi không. Khi đó hai người dạo qua mấy cửa hàng, mỗi người mua một bộ quần áo, Mễ Lan tới phòng rửa tay còn cô đứng bên ngoài xách đồ đợi bạn. Bỗng trong đám người, cô nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, cô giật thót mình, hai túi trong tay liền rơi xuống đất. Gương mặt đó lập tức lại chìm vào giữa dòng người, cô chẳng cần suy nghĩ vội đuổi theo đi xuống cầu thang cuốn. Lúc tới cửa xoay bỗng quay đầu lại, Lâm Uyển lập tức ngẩn ra. Người đàn ông trẻ tuổi nhuộm tóc màu nâu vàng kia hoàn toàn không phải người cô tưởng, chỉ là gương mặt hơi giống nhau mà thôi.



Lâm Uyển bất lực giơ tay bịt miệng, không thể tin được, kẻ đó dù hóa thành tro cô cũng nhận ra, sao cô có thể nhầm người chứ, lẽ nào cô lại bị ảo giác rồi. Cô đứng ngẩn ngơ tại chỗ rất lâu, mặc cho dòng người qua lại như thoi đưa bên cạnh, mãi tới khi từ sau lưng truyền tới tiếng gọi của Mễ Lan: "Uyển Uyển?"



Cô quay người lại một cách máy móc, Mễ Lan thở phào cười hỏi: "Sao cậu lại chạy tới đây? Hại mình tìm mỏi mắt, ấy, đồ đâu?"



Lâm Uyển cúi nhìn, hai tay trống không, trong đầu như bị nhét vào một mớ lộn xộn, thuận miệng bịa lí do: "Vừa nãy... có người ăn trộm ví tiền của mình... mình... liền đuổi theo..."



"Mẹ kiếp, cái khu mua sắm rách nát gì thế này, đúng là ăn cướp trắng trợn..." Mễ Lan hét ầm lên làm vô số ánh nhìn lập tức đổ dồn đến, Lâm Uyển vội ngắt lời: "Nhỏ tiếng thôi, mình mua lại cho cậu một bộ là được."



"Mua cái gì mà mua, mình phải tới văn phòng khu mua sắm tìm họ nói lí lẽ, đúng rồi, xem cam¬era giám sát..."



Lâm Uyển liền nói: "Bỏ đi bỏ đi, người đã chạy mất rồi, đi đâu tìm được, đồ do mình làm mất, mình đền cậu là đúng rồi."



"Việc gì cậu phải đền, đây lại không phải lỗi của cậu, hơn nữa cậu còn tổn thất nhiều hơn cả mình."



"Đừng nói nữa, đi thôi." Lâm Uyển kéo tay bạn lên thang máy, bước chân lảo đảo suýt ngã.



Mễ Lan vội vàng đỡ lấy cô, "Cẩn thận chút, lấy gì mà mua chứ, ví tiền của cậu không phải mất rồi sao?"



"Mình còn thẻ."



Hai người lên tầng, tới quầy trang phục nữ mua khi nãy, Mễ Lan nhanh chóng đi đến chỉ bộ quần áo bảo nhân viên lấy size, cô gái đó vẫn nhớ cô, gương mặt lộ vẻ do dự, Mễ Lan nói bừa: "Mua hai bộ thay đổi không được à?"



Lúc tính tiền, Mễ Lan lấy ví ra bị Lâm Uyển chặn lại, cô nổi giận cười mãi: "Mình nỡ để cậu đền thật sao? Cũng không phải ít tiền..." Nhưng Lâm Uyển đã nhanh tay quẹt thẻ xong, Mễ Lan bật cười nói: "Con nhỏ điên, tiền nhiều nên ngứa tay à."



Ba chữ này là ngày trước Mễ Lan gọi lúc trêu đùa cô, còn gọi Tư Tư là "con nhỏ ngốc", chỉ có mình Mễ Lan là người bình thường. Lâm Uyên ngẩn người, rồi nhận lấy hóa đơn kí tên, miệng lại nói: "Có hơi ngứa tay, hay là cậu chọn mấy bộ nữa mình tặng cậu?"



Mễ Lan chỉ coi là cô nói đùa nên kéo cô đi cửa hàng khác, tự bỏ tiền túi bù lại bộ quần áo kia của Lâm Uyển. Lúc trở về, Lâm Uyển bỗng dừng bước, nhìn chiếc áo khoác lông cừu màu đỏ trên man¬acanh trước mặt, nói: "Tiểu Mễ, cậu mặc bộ này chắc chắn rất đẹp."



Mễ Lan nhìn về phía đó, ánh mắt sáng ngời, tiến sát đến liếc nhìn giá tiền, kêu tiếng "Mẹ ơi", nói: "Giá tiền còn 'đẹp' hơn, năm con số, đủ chi phí sinh hoạt mấy tháng."


Đầu << 44 45/73 46 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON
Snack's 1967