Disneyland 1972 Love the old s
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Ngày lãng phí nhất trong đời là ngày chúng ta không cười :))

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Cuộc gặp gỡ chí mạng full

Cuộc gặp gỡ chí mạng full Trang 46

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 45 46/73 47 >> Cuối





"Hay là mình tặng cậu nhé?"



"Cậu điên à, muốn làm đứa phá gia chi tử đúng không, đi thôi, đi thôi."



Lâm Uyển nhìn chiếc thẻ nắm chặt trong tay, nghĩ thầm, mình điên thật rồi, thẻ này không phải của cô, là Trần Kình không biết đã bỏ vào ví cô từ khi nào. Lúc nãy phát hiện ra đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ điên rồ, cô phải quẹt thẻ đã đời cho hắn phá sản...



Ngày thứ ba, Lâm Uyển lại nhận được một quả bom, nói chính xác hơn là một quả mìn do chính cô đào lên.



Tục ngữ có câu, "Thường dạo bên bờ sông, đâu thể không ướt giày". Tục ngữ còn có câu, "Đi đêm lắm có ngày gặp ma".



Lâm Uyển mất ngủ ngồi trên nắp bồn cầu, trong tay cầm một vật hình que màu trắng, cũng không biết đã ngồi bao lâu, lâu đến mức ngón trỏ và ngón cái tay phải cô đã cứng đờ. Que thử rơi xuống đất, cô liếc nhìn, hai vạch nhỏ xíu kia hiện lên trước mắt quá rõ ràng.



Cô chán nản luồn hai bàn tay vào mái tóc, cau mày hồi tưởng rất lâu, cuối cùng nhớ ra một việc không lâu trước đó. Hôm ấy cô cầm lọ thuốc còn chưa đổ ra đã bị người nào đó cướp lấy, không vui hỏi: "Sao lại uống loại thuốc này?"



Cô bực mình nói: "Anh tưởng tôi thích uống chắc?"



Trần Kình ôm cô vào lòng, chậm rãi nói: "Đừng uống nữa, không phải tôi luôn dùng bao sao? Em đúng là vẽ vời thêm chuyện, thuốc thang ba phần độc hại, không biết à?"



Sau đó, hắn còn vứt hết thuốc dự phòng của cô trong ngăn kéo, còn cô lại đi tin hắn, chẳng mua thuốc nữa. Bây giờ ư? Bây giờ cô chỉ muốn nói, phụ nữ chịu tổn thương là bởi họ đã tự tay gi¬ao cho người đàn ông quyền làm tổn thương họ. Đàn ông quá tự tin, đàn bà quá cả tin, tự tin là ngốc nghếch, cả tin còn ngốc nghếch hơn.



Ngày thứ tư, Lâm Uyển tới bệnh viện đa khoa nào đó, lấy số, xét nghiệm nước tiểu, mang kết quả xét nghiệm đưa cho bác sĩ xem. Vị nữ bác sĩ trung niên kia nhìn tờ giấy nói: "Năm tuần rồi." Lại lật sổ khám bệnh nhìn lướt thông tin cá nhân của cô, ngẩng đầu hỏi: "Giữ không?"



Lâm Uyển ngẩn người, nói: "Không giữ."



Dứt hai chữ này lòng cô bỗng day dứt, một sinh mạng, vậy mà chỉ trong cuộc đối thoại cực kì đơn giản này đã bị quyết định số phận.



"Cô nên phá thai bằng thuốc, vì cô còn trẻ, hơn nữa là mang thai lần đầu, tuần thai ngắn, dùng thuốc phá thai sẽ đỡ hại đến cơ thể."



"Vâng."



"Trước tiên đi siêu âm, xem kích cỡ và vị trí bào thai, xác định có thích hợp dùng thuốc hay không



"Vâng."



Trong bệnh viện hơi lạnh, lúc ra ngoài nhìn thấy ánh mặt trời Lâm Uyển chưa thể thích ứng ngay, bất giác rùng mình một cái, mắt cô cũng không dám mở to, mãi tới khi ra khỏi trụ sở bệnh viện mới cảm thấy khá hơn một chút. Lúc đợi xe bus, bên cạnh có hai cô bé giơ điện thoại chụp bầu trời, Lâm Uyển cũng ngước nhìn theo. Trên bầu trời xanh trong có hai đường trắng đan chéo, đó là dấu vết sót lại của hai chiếc máy bay vừa lướt qua. Cô khẽ cười, còn tưởng xuất hiện đĩa bay chứ.



Cô bé bên cạnh cười hi hi nói: "Trông như dấu tích sai ấy!"



Lâm Uyển nghe thấy, tim như ngừng đập, ngẩng đầu lần nữa quan sát, quả nhiên là một dấu tích X to đùng, cứ như được vẽ ra bằng bút sáp màu trắng trên nền giấy xanh vậy. Giây phút này nhìn thấy nó cô cảm thấy mỉa mai biết bao. Xe bus đến rồi lại đi, hai cô bé kia đã sớm thu lại điện thoại, cười nói rời khỏi, Lâm Uyển vẫn đứng nguyên
chỗ cũ ngửa mặt nhìn trời cho đến khi dấu vết đan chéo kia tan biến. Cô cúi thấp đầu, giơ tay xoa xoa chiếc gáy mỏi nhừ thở dài trong lòng. Phải rồi, một thứ sai lầm cuối cùng cũng chẳng thể tồn tại trên đời.



●●◦∞◦●●



Chiều tối ngày thứ bảy, Trần Kình trở về, vừa xuống máy bay đã bảo tài xế lái xe về căn hộ. Hắn bước vào, trong nhà yên tĩnh, rõ ràng hơi lạnh lẽo, trên so-fa không có bóng dáng một người một chó kia, không có tiếng ồn ào phát ra từ tivi, hắn lại cảm giác không quen lắm. Lúc cúi đầu nhìn thấy đôi dép nhỏ màu trắng sữa của Lâm Uyển hắn mới yên tâm, thay dép của mình xong, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào hắn lại khom lưng đổi đầu dép của cô hướng vào trong nhà.



Lúc đứng dậy, hắn không nhịn nổi bật cười. Mấy ngày nay mỗi khi đêm đến, một mình thoải mái nằm trên chiếc giường lớn ở nước ngoài, hắn đều nhớ đến cơ thể ấm áp kia của Lâm Uyển. Thậm chí hắn còn hối hận không đưa cô đi cùng, như vậy ban ngày cô có thể dạo chơi khắp nơi, ban đêm... Rồi hắn lập tức ngừng lại, một đấng nam nhi mà cả ngày nhớ nhung phụ nữ quả không phải chuyện gì hay ho. Nhưng khi trở mình, hắn vẫn không kìm được nỗi nhớ, chẳng biết Lâm Uyển ngủ một mình liệu có thấy không quen



Trần Kình theo bản năng muốn gọi điện thoại cho Lâm Uyển bảo cô về, nhưng cầm di động lên ấn được hai cái lại cảm thấy việc này hơi mất mặt. Tại sao lần nào cũng là hắn tìm cô, còn cô trước nay chưa từng gọi một cuộc điện thoại cho hắn? Nhìn thời gi¬an còn sớm, hay trước tiên đi tắm đã. Lúc vào phòng ngủ, thoáng nhìn trên bàn có một tờ giấy, hắn không để ý, đi được vài bước lại cảm thấy tờ giấy đó trông rất kì lạ, bèn quay trở lại.



Trần Kình cầm bức ảnh siêu âm đen trắng to bằng lòng bàn tay ở phía trên lên, cau mày nhìn một lúc lâu, một hình tròn đen sì trong ảnh, hắn xem không hiểu. Lại cầm tờ giấy kia lên, một dòng tiêu đề dài nổi bật "Hồ sơ ghi chép phương pháp (phá thai nội khoa) dùng thuốc Mifepri¬stone kết hợp Prostaglandin kết thúc gi¬ai đoạn đầu mang thai", cái gì rối rắm thế. Hắn chửi một câu, lật mặt sau ra xem, lại là một dòng chữ dài "Đơn đồng ý lựa chọn dùng thuốc sau khi hiểu rõ phương pháp (phá thai nội khoa) dùng thuốc Mifepri¬stone kết hợp Prostaglandin kết thúc gi¬ai đoạn đầu mang thai". Ngón tay hắn run run, ánh mắt lướt qua từng ký tự ngoằn nghèo như giun, dừng lại ở góc dưới bên phải, ở đó có một cái tên viết bằng tay: Lâm Uyển. Lần đầu tiên hắn nhìn thấy chữ viết của cô, thật đẹp.



Và dường như có người đã chôn một quả bom trong cơ thể hắn, ngay sau đó lại có người đốt sợi dây nối với quả bom đó, "bùm" một tiếng rồi nổ tung, kinh hãi đến mức làm cơ thể hắn run rẩy. Hắn nghĩ hắn đã hiểu, hắn cũng chẳng phải mù chữ, càng không phải kẻ ngốc, sao lại không hiểu chứ. Hắn chỉ vô cùng ngạc nhiên, mình mới đi được một tuần, tại sao đã loạn lên thế này.



Tiếng cửa kêu cót két, Trần Kình bỗng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm cánh cửa, khi ánh mắt dừng trên cơ thể cô gái kia, đồng tử hắn co lại. Cô, trông thật xa lạ.



Nhìn chiếc áo khoác len dày cộp mà cô đang mặc, Trần Kình không khỏi nghi ngờ, bây giờ thành phố B lạnh đến vậy sao? Trên cổ cô quấn mấy vòng khăn quàng màu đỏ mận làm gương mặt càng nhỏ, càng trắng. Lúc cô đến gần hơn một chút, hắn phát hiện cô quả thực lại gầy thêm, gương mặt không còn hồng hào, ngay cả đôi môi luôn đỏ tươi cũng đã hơi nhợt nhạt. Nhìn Lâm Uyển trong bộ dạng này, hắn cảm thấy trái tim mình co thắt đau đớn, rồi dần dần chìm xuống.



Lâm Uyển cởi dây xích cho Ni Ni, cu cậu vui sướng vào nhà, không ngờ thấy Trần Kình lại chạya, cổ đeo chiếc lục lạc nhỏ tiếng kêu lanh lảnh. Trần Kình nhìn thái độ hớn hở kia của nó, hận không thể đạp một cái chết tươi. Nhưng chân hắn không thể nhấc nổi, vì lúc này có việc quan trọng hơn so với việc xử lý một con chó. Chú cún có lẽ cảm nhận được luồng khí không hữu hảo trên người nam chủ nhân, kêu gâu gâu hai tiếng rồi chạy về phía nữ chủ nhân.



Lâm Uyển thay dép đi vào, cứ như vừa mới nhìn thấy Trần Kình, nói: "Anh về rồi à?" .



Trần Kình chẳng nói gì.



Lâm Uyển cũng không để ý, cởi khăn quàng treo lên mắc áo trên cửa, rồi bế Ni Ni ra ban công, nhốt nó vào lồng khóa lại. Hằng ngày cu cậu đều được tự do thủng thẳng đến chín mười giờ, đột nhiên bị nhốt lại sớm như vậy, rên rỉ làm nũng rất không cam tâm. Lâm Uyển thấy thế liền đổ ít thức ăn vào đĩa nhỏ của nó rồi đặt vào lồng, nhìn nó thản nhiên biến thành kẻ phàm ăn, cô dịu dàng xoa đầu nó.



Lúc làm những hành động này cô chậm rì như bà lão bảy mươi, tám mươi tuổi, Trần Kình chỉ yên lặng ngồi trên soía, ánh mắt bám theo từng cử động của cô, tay phải nắm chặt bên người.



Lâm Uyển quanh quẩn ở đó một lúc mới quay lại phòng khách, ngồi trên chiếc ghế so¬fa khác, hai người hình như đều đang đợi đối phương mở lời trước. Trong không gi¬an lớn như vậy chỉ có tiếng ăn uống của con cún, Trần Kình cảm thấy bây giờ họ hơi giống với cao thủ quyết đấu trong phim võ hiệp. Không phải vậy, cô nàng trước mặt luôn bị hắn xem thường, bị hắn áp chế này, bây giờ cũng thành cao thủ rồi sao?



Đọ kiên nhẫn từng là thế mạnh của hắn, nhưng bây giờ Trần Kình không muốn đọ, cũng chẳng đọ nổi. Vừa nãy nhẫn nhịn lâu như vậy cũng đã chạm đến giới hạn, nhìn thấy Lâm Uyêh ở đó chăm sóc chu đáo cho một con súc sinh, hắn tức phát hỏa, tức sôi sục, suýt thì tự bốc cháy.



"Chuyện này là sao?" Hắn cong ngón tay gõ gõ tờ giấy.



Lâm Uyển thản nhiên đáp: "Chính là những gì anh thấy đấy."



Trần Kình nghe xong, hơi thở như ngừng lạiài lòng hỏi: "Em thật sự đã bỏ đứa con rồi?"



"Phải."



"Tại sao không nói với tôi?" Cuối cùng Trần Kình không thể nhẫn nhịn nổi, cao giọng. Chuyện lớn như vậy lại dám tự mình quyết định sau lưng hắn, cô nàng này càng ngày càng chẳng ra sao.



"Không cần thiết, chỉ là ngoài ý muốn..."



Trần Kình nghiến răng nói: "Đó là con của tôi."



Lâm Uyển lạnh nhạt hỏi: "Vậy thì đã làm sao, anh quan tâm không?"



Trần Kình ngẩn người, quan tâm không? Công bằng mà nói, cho đến nay, "con cái" trước giờ vẫn chưa từng xuất hiện trong kế hoạch cuộc đời hắn. Lâu nay hắn đều kiên trì phòng ngừa nghiêm ngặt, tránh bị người khác gây phiền hà hoặc uy hiếp mình. Thông thường, lần này hắn cũng sẽ không cần suy nghĩ, yêu cầu đối phương bỏ đứa bé. Nhưng khi hắn phát hiện ra tờ giấy đó, cảm giác đầu tiên là tức giận, tức giận không thể kiềm chế nổi, và khi nghe chính miệng Lâm Uyển thừa nhận, hắn lại thấy đau, rất đau. Tại sao lại như vậy?



Lâm Uyển không bỏ lỡ bất kì biểu hiện nào của người đối diện, nhìn hắn cau mày và sự kinh hoàng trong mắt hắn, cô hỏi: "Anh quan tâm đứa bé này hay không hài lòng chuyện tôi tự ý quyết định?"



"Nếu tôi bảo tôi quan tâm thì sao?"



Lâm Uyển nhếch môi, nhẹ nhàng nói ba chữ: "Vậy càng hay."



Trần Kình cảm giác trong cơ thể có thứ gì đó gãy "rắc" một cái, trong nháy mắt, huyết mạch toàn thân mất đi độ ấm. Hắn nhìn chằm chằm vào mắt cô, u ám nói: "Em nói lại lần nữa?"



Ánh mắt hắn lạnh lẽo vô cùng, tựa băng đá tam cửu thiên[3">, cũng nóng rát cực độ, như ngọn lửa cháy bùng dưới địa ngục. Nhưng Lâm Uyển không giống trước kia, cô dũng cảm nhìn thẳng vào hắn, nhấn mạnh từng chữ, hỏi: "Buồn rồiĐau rồi? Mùi vị của 'mất mát' không dễ chịu thì phải?"


Đầu << 45 46/73 47 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON