Đừng bao giờ đổ lỗi cho bất kỳ ngày nào trong cuộc sống của bạn.
Ngày tốt làm bạn hạnh phúc, ngày tồi tệ cho bạn những trải nghiệm. Còn ngày tồi tệ nhất giúp bạn có một bài học trong cuộc sống.
[3"> "Tam cửu thiên" là gi¬ai đọan lạnh nhất trong năm kể từ sau Đông Chí.
Trần Kình sau khi hiểu ra, khó lòng tin nổi, hỏi cô: "Em đang trả thù tôi?"
Hắn hỏi xong liền thấy mình ngu ngốc, điều này chẳng phải sờ sờ như con rận trên đầu người hói sao. Cô đặt tờ biên lai đó ở trên bàn chính vì sợ hắn không nhìn thấy. Cô đang khiêu khích, đang thị uy, đang tuyên chiến với hắn. Cô, chiêu này của cô thật quá tàn nhẫn.
"Không sai, cuối cùng tôi cũng đợi được đến ngày này. Em trai anh cướp đi một mạng bên cạnh tôi, tôi lại cướp đi một mạng từ trong người anh trai hắn, một mạng đổi một mạng..."
Trần Kình cười nhạt một tiếng, ngắt lời cô, nói: "Khá khen cho câu 'một mạng đổi một mạng', nhưng xem ra em vẫn bị lỗ, đó chẳng phải cũng là con em sao?"
Lầm Uyển cười khẩy một tiếng, nhẹ nhàng nói: "Chẳng qua là thứ cặn bã của loại tiểu nhân mà thôi."
Trần Kình suýt bị cách gọi đó làm cho phẫn nộ, cô luôn miệng chửi hắn cặn bã là đủ rồi. Quả thực hắn chẳng ra gì, nhưng con của hắn, đứa con còn chưa thể nhìn thấy thế giới này một lần, ngay cả cơ hội trở thành "cặn bã" cũng không có, cũng bị cô chửi. Trần Kình không thể kiềm chế thêm nữa, hắn như một con báo bị chọc điên lên nhào tới, giơ tay bóp chặt cổ Lâm Uyển, ép cô xuống so¬fa, đôi mắt vằn đỏ hung dữ hét lên: "Lâm Uyển! Mẹ kiếp, cô không phải người, hổ dữ không ăn thịt con, còn cô đến cả đứa con của chính mình cũng nỡ xuống tay, cô là đao phủ, là kẻ giết người..."
Gương mặt trắng bệch của Lâm Uyển chẳng chút sợ hãi dưới bàn tay sắt của hắn, trái lại, cô còn cười nhạt tiếp lời: "Kẻ giết người? Đó chẳng phải danh hiệu của em trai anh sao?"
Trần Kình ngừng một lát rồi căm hận phản bác: "Trần Túy đâm chết vị hôn phu của cô thì nó khốn nạn, nó đáng chết, cô dựa vào đâu lại bắt con tôi đền mạng?
"Vậy anh dựa vào đâu mà cưỡng bức tôi? Một lần chưa đủ còn ép buộc tôi ở bên cạnh, để tôi phải sống cuộc sống người chẳng ra người, ma chẳng ra ma này?" Lâm Uyên cũng không chịu thua, gào lên đáp trả.
Trần Kình nghe thấy sững sờ, thả bàn tay đang bóp chặt cổ cô, lùi người về phía sau, giọng run run, hỏi: "Lâm Uyển, cô luôn nghĩ như vậy sao?"
Lâm Uyển không quan tâm câu hỏi của hắn, cuồng loạn tiếp tục hét: "Em trai anh là kẻ giết người, anh là kẻ cưỡng bức, cả nhà anh đều là tội phạm, trong dòng máu của nhà họ Trần các anh đều mang gene thấp kém, thứ nghiệt chủng kia sinh ra cũng là tai họa..."
Trần Kình gầm lên: "Câm mồm! Cô không được phép mắng đứa bé."
Hắn lại nắm chặt thành nắm đấm bàn tay sắp sửa vung lên, nghiến răng nghiến lợi nói: "Lâm Uyển, mẹ kiếp, cô đừng ép tôi ra tay."
"Mẹ kiếp, anh đừng có lúc nào cũng uy hiếp tôi." Lâm Uyển chửi ầm lên, như một con thỏ phát điên nhảy dựng lên, chặn tay đẩy hắn. Trần Kình không phòng bị, lập tức ngã xuống đất, lưng hắn va vào chiếc bàn bằng thủy tinh công nghiệp, phát ra tiếng "rầm" trầm đục.
Lâm Uyển thở hổn hển đứng dậy, cầm lấy tờ biên lai trên bàn giơ lên hướng về phía Trần Kình, cười lạnh lùng nói: "Trần Kình, đây là quà sinh nhật tôi tặng anh, anh thích không?"
Trần Kình ngồi trên mặt đất, xương sống như bị đập gãy, tê đến mức hắn không còn cảm giác, vì vậy hắn cũng không biết nên đứng dậy thế nào. Những mệt mỏi trong công việc và trên đường đi tích tụ suốt mấy ngày liền cũng theo đó mà lũ lượt kéo đến, dồn nén lại khiến hắn không thở nổi. Hắn cứ ngồi đó như vậy, nhìn Lâm Uyển từ trên cao trông xuống mình, tay cầm một tờ giấy thị uy, như một người lính thắng trận đang phất cờ hò reo. Nghe thấy lời cô nói, cảm xúc của hắn càng thêm hỗn loạn, còn có chút uất ức mơ hồ. Hắn đã sống ba mươi hai năm, ngoài chuyện kia khiến hắn như rơi xuống đáy vực ra, xưa nay hắn chưa từng bị người khác chà đạp như vậy. Cô gái này, cô gái yếu đuối này lại có thể đánh gục hắn, còn giẫm lên lồng ngực hắn, ra sức mà giày xé
Nhưng hành động tiếp theo của Lâm Uyển càng khiến hắn kinh hãi, cô xé nát tờ biên lai trong tay, rồi như tiên nữ rắc hoa, tung lên đầu hắn. Chẳng đợi hắn kịp nổi giận, cô đã lên tiếng trước, mỉm cười ôn tồn nói: "Trần Kình, sinh nhật vui vẻ!"
Trần Kình cảm thấy lời chúc đơn giản nhất kia biến thành một lời nguyền rủa ác độc nhất. Lưng hắn bỗng khôi phục cảm giác, đau buốt như bị một cú đâm giáng xuống dây thần kinh mỏng manh nhất trong cơ thể, đồng thời đã gợi lên sự đau khổ không thể gọi tên nằm sâu tận đáy lòng hắn. Sinh nhật của hắn, ngày giỗ của con hắn, hắn nghĩ cả đời này hắn sẽ không thể quên được ngày hôm nay, có lẽ sau này mỗi khi đến sinh nhật cũng sẽ nhớ đến, hắn trong ngày sinh nhật ba mươi hai tuổi, đã mất đi một đứa con...
Nghĩ đến đó, Trần Kình hệt như quả bóng hơi bị châm một mũi, ý chí chiến đấu muốn đứng lên liều mạng với cô lúc ban đầu cũng đã cạn. Hắn giơ tay chỉ về phía cửa, chẳng thèm nhìn Lâm Uyển, nghiến răng gầm lên: "Cô đi đi! Mẹ kiếp, cô cút ngay cho tôi, kiếp này tôi không muốn nhìn thấy cô thêm nữa!"
Lâm Uyển vẫn đứng đó thở hổn hển, nghe thấy câu nói này hơi sửng sốt, sau đó xoay người, không hề do dự đi về phía cửa. Lúc cách cửa gần một bước chân, nghe thấy tiếng động ầm ầm phía sau, tiếp đó, một trận gió mạnh tàn phá lướt qua, bàn tay như kìm sắt nắm chặt lấy cánh tay cô, suýt lôi cô ngã xuống. Trần Kình thở hồng hộc đứng yên trước mặt, chỉ vào cô, nổi khùng lên: "Lâm Uyển, cô nghe cho rõ đây, hôm nay nếu cô dám ra khỏi đây nửa bước, mẹ kiếp, tôi thề nhất định sẽ đánh gãy chân cô."
Dứt lời, Trần Kình liền đập cửa rời đi, Lâm Uyển bị tiếng cửa vang lên làm cho sợ hãi run rẩy. Cô chợt cảm thấy hơi lạnh, lúc này mới phát hiện toàn thân đổ mồ hôi đầm đìa. Mấy ngày nay cô sợ lạnh, lúc ra ngoài đều mặc rất nhiều, trải qua một hồi giằng co ban nãy, bây giờ quần áo bên trong đều đã ướt đẫm.
Cô chẳng còn tâm trí mà nghĩ có phải mình vừa lỡ mất cơ hội được tự do hay không, cũng chẳng còn tâm trí chúc mừng thắng lợi vừa đạt được. Trên thương trường có lẽ có thắng lợi kép, nhưng sự tranh đấu giữa nam và nữ thì chỉ có hai bên cùng thua thiệt. Lúc này cô cảm thấy mệt mỏi và buồn bã vô cùng, cô đã lợi dụng đứa con của chính mình, cô bây giờ chẳng khác gì so với loại người như Trần Kình, không từ mọi thủ đoạn để đạt được mục đích. Những lời ác độc kia cứ như tự chúng mọc chân mà chạy ra khỏi miệng cô. Cô thành công trong việc làm tổn thương hắn, cũng đã thành công làm tổn thương sâu sắc chính bản thân mình.
Chẳng đợi Lâm Uyển nghĩ xong nên quay vào trong hay đi ra ngoài, bụng dưới bỗng nhói lên một cơn đau thắt, như có một bàn tay lớn đang dùng sức vắt kiệt bộ phận bên trong bụng như vắt quần áo ướt vậy. Tiếp đó, một dòng nóng bỏng dâng tràn trào ra, cô vội xông vào phòng vệ sinh, cởi quần xem thử, phòng vệ sinh rộng đã bị máu đỏ nhuộm ướt. Cô giống như bệnh nhân bị say máu nhưng lại không thể không nhìn máu, đau khổ lấy chiếc băng vệ sinh nặng trịch kia ra vứt vào thùng rác bên cạnh, sau đó cúi khom người ngồi lên bồn cầu rất lâu, mãi đến khi cơn đau dần dứt hẳn mới yếu ớt đứng thẳng dậy, lấy băng vệ sinh trong chiếc tủ nhỏ bên cạnh ra thay.
Chỉnh đốn mình xong xuôi, cô không xả nước ngay mà đờ đẫn nhìn một mảng đỏ tươi trong bồn cầu. Cảnh tượng này với phụ nữ mà nói không hề hiếm gặp, nhưng lúc này cô nhìn thấy mà giật mình, vậy mà vẫn không kìm nổi nhìn lâu thêm một chút, vì đó là con của cô... Sau đó xảy ra sự việc rất kì lạ, chất dịch màu đỏ kia hơi động đậy, biến đổi, từ từ tụ thành một hình dạng. Cô giật mình sợ hãi bởi thứ bỗng nhiên xuất hiện trước mắt, một cơ thể thai nhi đang cuộn lại.
Á! Lâm Uyển hét lên thất thanh, trọng tâm không vững ngồi thụp xuống đất, sự hoảng hốt tột độ bao trùm tất cả. Cô sợ hãi, cô muốn chạy trốn, nhưng cô không có nơi nào để đi, đành cuộn tròn người, hai tay ôm đầu, hi vọng tư thế này có thể mang lại cho mình chút cảm giác an toàn. Một hồi lâu sau cô mới từ trong mơ hồ dần tỉnh táo, cô biết mình lại bị ảo giác. Nghe nói có rất nhiều phụ nữ sau khi phá thai đều vì ám ảnh nên gặp ác mộng, tình trạng của cô còn nghiêm trọng hơn họ, vì cô có bệnh. Không được, cô phải mau đi uống thuốc. Nghĩ đến đó, cô vật vã đứng dậy, nhưng cơ thể dường như đã phản chủ, nặng nề dính vào mặt đất không chịu nhấc lên.
"Uyển Uyển..."
Một giọng nói quen thuộc mang theo sự hoài nghi vang lên bên tai, Lâm Uyển giật mình, lẽ nào cô lại nghe nhầm. Cô chầm chậm quay đầu lại, nhìn thấy Trần Kình vẻ mặt kinh hãi đứng trước cửa phòng vệ sinh.
chi mang 2
Chương 2: Xuyên tim
Trần Kình xông ra khỏi nhà, đến khi cửa thang máy đóng lại hắn mới ý thức được một vấn đề, tại sao hắn phải ra ngoài? Ngước mắt nhìn gã đàn ông ủ rũ trong gương, hắn giật mình, giơ tay vuốt mặt, trong lòng buồn bực, mình mà lại bị một người phụ nữ đánh gục. Hắn mệt mỏi dựa lên tường thang máy, cảm giác đau trên sống lưng truyền đến đại não lần nữa, cơn đau chết tiệt! Không lâu sau, cửa thang máy bật mở, thì ra ban nãy hắn theo thói quen ấn xuống tầng hầm, hắn nghĩ cũng đúng, hắn phải ra ngoài hít thở. Nhưng vừa móc túi quần, còn nhẵn thín hơn cả cái đầu trọc khốn kiếp, chẳng có chìa khóa xe, điện thoại hay ví tiền. Mặc dù nếu đã muốn ra ngoài sẽ luôn có cách, nhưng hắn đứng nguyên đó một lúc rồi quay trở lại thang máy.
Đứng trước cửa nhà, Trần Kình nghĩ, chỉ quay lại lấy đồ rồi quay người đi ngay, nhưng sau khi hắn ấn mật mã vào nhà, còn chưa kịp tìm đồ đã nghe thấy tiếng khóc nức nở yếu ớt phát ra từ phòng vệ sinh. Hắn lập tức xông vào, nhìn thấy Lâm Uyển ngồi trên mặt đất. Cô nghe thấy giọng hắn, chầm chậm ngẩng đầu, vẻ mặt ngạc nhiên, còn có chút bối rối, giọt nước mắt vương trên khóe mi. Nhìn thấy cô trong bộ dạng này khiến hắn cảm giác trái tim mình như bị ai đó ra sức đập một nhát thật mạnh.
Lúc hắn bước qua, liếc mắt thoáng thấy màu đỏ tươi trong bồn cầu, trong lòng lo sợ, không dám nhìn tiếp. Sau đó trông xuống cô, hắn lạnh lùng lên tiếng: "Uyển Uyển, đây là sự trả thù của cô sao? Hại người hại mình..." Hắn chợt nhớ tới hình ảnh Trần Túy từng nhắc, "đánh bom liều chết", đúng là hình ảnh liên tưởng chết tiệt. Hắn vươn tay đỡ cô, cô trốn ra sau, hắn cương quyết bế cô lên đi ra ngoài.
Lâm Uyển vùng vẫy trong lòng hắn: "Thả tôi ra, anh định làm gì?"
"Đi bệnh viện."
"Không đi."
Trần Kình sầm mặt chửi: "Khốn kiếp! Đã ra nông nỗi này còn không đi, mẹ kiếp, cô muốn chết như vậy?"
"Đó là hiện tượng bình thường." Lâm Uyển yếu ớt giải thích.
Trần Kình vừa nghe thấy, tức đến suýt thì vứt cô xuống đất, hét đến rách họng: "Bình thường cái đếch gì? Có phải chảy cạn máu rồi cũng bình thường? Lâm Uyển có phải đầu óc cô hỏng nặng rồi? Tôi nói cho cô biết, cô muốn chết cũng phải đợi tôi gật đầu, mẹ kiếp, cô còn nợ tôi một đứa con đấy..." Hắn vừa bế cô vừa chửi mắng đi ra cửa, bỗng nhớ ra gì đó, quay người trở vào, lấy chìa khóa xe và một chiếc thẻ ngân hàng trong ngăn kéo nhét vào túi.