Old school Swatch Watches
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
đừng quên ơn những người đã cho bạn cuộc sống hôm nay với tất cả những gì bạn cần. Bởi vì con cháu đời sau của bạn sẽ xem bạn như tấm gương của chúng.

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Cuộc gặp gỡ chí mạng full

Cuộc gặp gỡ chí mạng full Trang 49

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 48 49/73 50 >> Cuối





Hắn biết cách thức của hắn có vấn đề, thứ hắn nắm trong tay không phải dây diều, mà là dây thừng, là xích sắt. Nhưng nếu mối quan hệ của hai người họ không bắt đầu một cách tệ hại, không có những trói buộc vô phương tháo gỡ thì hắn tội gì phải khổ sở thế này? Ông trời biết hắn thích nhìn cô cười biết bao, nhưng trước mặt hắn cô chỉ khóc lóc và cáu kỉnh, cô giống như một chú chim luôn muốn thoát khỏi chiếc lồng, vùng vẫy khiến bộ lông vũ đẹp đẽ của mình rụng rơi lả tả...



Nhưng... buông tha cô rồi, hắn không cam tâm, quả thực không cam tâm. Lúc nhỏ người ta có thể bắt một con sâu róm chơi cả sáng, có thể khi sở hữu một con robot biến hình liền cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời, nhưng theo sự tăng dần của tuổi tác, những thỏa mãn và niềm vui đơn thuần đó lại càng ngày càng hiếm hoi. Đàm phán thành công một vụ làm ăn lớn, thỏa mãn, có được một cô nàng không tồi, vui mừng, nhưng qua rồi cũng chỉ là hư không. Hắn tưởng cả đời này sẽ như vậy, cho đến cái đêm đó, hình bóng xinh đẹp xuất hiện trước cửa phòng cấp cứu. Rồi hắn nắm chặt lấy, không từ thủ đoạn chiếm làm của riêng, bây giờ bảo hắn buông tay, hắn không cam tâm, hắn vẫn luyến tiếc.



Nhưng không buông tha cô? Dáng vẻ yếu ớt thảm thương ấy của cô lại khiến hắn không đành lòng. Sáng sớm hôm qua, khi tỉnh dậy hắn phát hiện cô đang ngẩ nhìn mình, cô nhẹ nhàng hỏi: "Trần Kình, tại sao anh phải giữ tôi không buông, thứ anh muốn anh đều đạt được rồi, thể xác, danh dự, tôi quả thực không nghĩ ra còn có thứ gì đáng để anh chinh phục."



Hắn bình tĩnh đáp: "Chắc cô vẫn chưa ngủ đủ rồi."



"Có phải anh đã yêu tôi?"



Hắn nghe xong liền sững người, lập tức phản bác: "Cô nói mơ đấy à? Mau ngủ thêm một lát đi, tôi phải tới công ty đây."



Dứt lời, hắn liền vội vàng ngồi dậy xuống giường, còn chưa vào phòng tắm lại nghe thấy tiếng cô: "Anh nhất định đừng yêu, vì yêu là một việc đau khổ còn nhiều hơn hạnh phúc, rất mệt, thật đó."



Hắn "hừ" một tiếng, quay người lại, khinh thường nói: "Yêu? Đó cũng chính là việc ngốc nghếch mà chỉ
những kẻ ngốc nghếch như cô mới làm, Lâm Uyển, tôi không yêu cô, sau này cũng sẽ không yêu cô."



Nói xong hắn liền quay người bước nhanh vào phòng tắm, mở vòi hoa sen mức mạnh nhất, để nước nóng bao trùm bản thân, dường như chỉ cách thức dữ dội như vậy mới có thể làm lắng xuống những buồn bực trong lòng. Tình yêu, một chủ đề đã bặt tăm nhiều năm, giống như một ngọn núi lửa, hắn tưởng nó đã tắt, nhưng gần đây lại bắt đầu sục sôi, rục rịch hoạt động, sắp sửa gây ra một tai họa cực lớn. Còn hắn lúc này, chỉ như động vật nhỏ ở xung quanh, đã bắt đầu cảm thấy bất an.



●●◦∞◦●●



Trần Kình đứng dậy đi tới trước cửa sổ, đập vào mắt là tòa nhà cao ngất và tấm kính đang phản chiếu ánh sáng. Phong cảnh cứng nhắc và lạnh lẽo như vậy là thứ hắn thường thấy nhất, cũng là thứ quen thuộc nhất, mỗi khi nhìn thấy nó, hắn liền cảm thấy rất yên tâm. Nhưng mỗi lần trông xuống dòng người trên phố cỡ bằng con kiến, một cảm giác lạnh lẽo tự nhiên dâng trào trong hắn. Tuy cùng là loài kiến, nhưng hắn thấy kẻ đứng trên cao sẽ được phép xem thường, thậm chí không thèm đếm xỉa đến kẻ dưới chân, bởi địa vị quyết định



Nhưng vấn đề là bây giờ hắn ở trên cao vô cùng lạnh lẽo và cô đơn, bắt một con kiến từ mặt đất lên để chơi đùa, nắm chặt thì sợ bóp chết nó, nới lỏng tay thì nó lại chuồn mất, rồi trà trộn vào đạo quân ngàn vạn con kiến bên dưới kia, khiến hắn không thể nào tìm được. Trần Kình nâng cốc cafe trong tay uống một hơi, lại mở lòng bàn tay trái ra ngắm nhìn. Hắn bật cười, không ngờ có một ngày hắn lại lúng túng vì một con kiến.



Nghĩ tới đây, hắn cầm di động trên bàn lên, gọi cho cô giúp việc ở nhà: "Hôm nay cô ấy thế nào? Ăn nhiều không? Ừm, tâm tính ra sao..."



Hơn bảy giờ tối Trần Kình đã về. Lúc vào phòng ngủ, Lâm Uyển đang cầm lọ thuốc dốc ra tay, nhìn thấy hắn, cô sợ hãi đến mức bàn tay run rẩy, rơi mất mấy viên xuống đất. Hắn hơi đau lòng hỏi: "Nhìn thấy tôi làm em sợ đến vậy à? Tôi là hổ chắc?"



Lâm Uyển đổ ra một viên, uống nước nuốt xuống, lạnh lùng nói: "Người còn đáng sợ hơn động vật."



Hắn bước về phía cô, sau đó ngồi xuống bên cạnh, hỏi: "Hôm nay vẫn chảy máu à?"



Lâm Uyến đang uống nước lập tức ho sặc sụa, hắn vội vỗ lưng cô, quan tâm nói: "Em không sao chứ?"



Lâm Uyển ho đến mức mắt đỏ ngầu, sau khi hết ho, bực tức nói: "Anh cố ý đấy à?"



"Không phải bác sĩ dặn quan sát tình trạng chảy máu sao, đây là tôi đang quan tâm em mà?"



"Ai cần anh quan tâm?"



"Haiz, khỏi phải nói người muốn tôi quan tâm nhiều đến mức nào, đáng tiếc tôi chẳng cho họ sự quan tâm, chỉ cho em."



"Tôi không thích."



"Em không thích cũng vô dụng, tôi cứ muốn cho."



"Vô liêm sỉ."



Trần Kình lập tức nổi giận, mắt trợn lên hỏi: "Em nói cái gì?"



Lầm Uyển thấy tình hình không ổn, liền đứng dậy định rời khỏi phòng ngủ. Trần Kình giơ tay kéo cô lại, cô mất trọng tâm ngã ngồi lên chân hắn, hắn ôm chặt cô hỏi: "Uyển Uyển, em cầm tinh con gì?"



Cô không trả lời, hắn liền cười nói: "Chắc em cầm tinh con hồ ly nhỉ?"



Lâm Uyển ở trong phòng khách xem phim truyền hình một lúc, lại cảm thấy vô vị, Ni Ni bị xích ngoài ban công, chìa khóa thì bị Trần Kình tịch thu, hắn nói hiện tại cơ thể cô yếu ớt, cần cách xa nó một chút. Ni Ni ở trong lồng rên ư ử mãi, cô nghe đến khó chịu lại về phòng đọc sách. Cơ thể đúng là yếu ớt hết sức, chỉ xem vài trang mà đã lơ mơ buồn ngủ. Trần Kình vẫn đang làm việc trong thư phòng, cô đặt sách lên tủ đầu giường, kéo chăn nằm xuống.



Đang ngủ say, nghe thấy tiếng trẻ con khóc, âm lượng tiếng sau cao hơn tiếng trước, khóc đến xé lòng xé phổi. Lâm Uyên phản ứng lại, lập tức bò dậy xỏ dép lê, bước nhanh sang phòng bên, bật đèn, miệng dỗ dành: "Con à, sao rồi, mẹ đến đây."



Cô tới trước giường đứa bé, định khom lưng bế con, nhìn thấy bàn tay nhỏ bụ bẫm đang vẫy của đứa bé, cô lập tức sững người, bàn tay đó lại chỉ có hai ngón. Cô sợ hãi lùi lại một bước, đứa bé khóc mãi khóc mãi, bỗng mở miệng, nôn ra một ngụm máu tươi, máu kia càng chảy càng nhiều, trong nháy mắt đã nhuộm đỏ cả cơ thể nhỏ bé...



Trần Kình bận rộn trong thư phòng đến hơn mười một giờ, lên giường mơ màng được một lúc thì bị tiếng hét của Lâm Uyển đánh thức. Hắn vội lay cô, gọi to: "Uyển Uyển, em tỉnh lại đi."



Lâm Uyển bị cơn ác mộng cuốn lấy, mở mắt rồi vẫn giữ vẻ sợ hãi lẩm bẩm một mình: "Hai, chỉ có hai..."



Trần Kình ôm cô, không rõ lý do liền hỏi: "Hai cái gì? Em mơ thấy gì thế



Lâm Uyển lắc đầu, khóc hu hu trong lòng hắn, nói mơ hồ không rõ: "Nó chỉ có hai ngón tay, là dị dạng... Tôi không nên sinh ra nó, tôi sai rồi..."



Trần Kình nghe thấy trong lòng kinh hãi, dường như đã hiểu ra chuyện gì, nhưng lại không suy ra được chút manh mối. Lâm Uyển giọng nghẹn ngào vẫn đang tiếp tục: "Nhưng nó vẫn chết, làm thế nào đây..."



Trần Kình chẳng kịp nghĩ quá nhiều, vỗ lưng cô trầm giọng nói: "Nó chưa chết."



Lâm Uyển nghe vậy ngẩng đầu, nhờ ánh sáng bên ngoài cửa sổ mà có thể nhìn thấy gương mặt cô đẫm nước mắt, đôi mắt to long lanh như hai con suối. Trần Kình đưa tay lau nước mắt của cô, nhẹ nhàng nói: "Nó lên thiên đường rồi."



Lâm Uyển nửa tin nửa ngờ, nước mắt vẫn long lanh trào ra từ khóe mắt. Trần Kình tiếp tục dùng ngón tay nhẹ nhàng lau, dịu dàng nói: "Nơi đó là một nơi tốt đẹp, nó ở đó sẽ rất hạnh phúc, Uyển Uyển, hãy tin tôi."



Lâm Uyển tựa đầu vào ngực hắn, cơ thể vẫn run rẩy, mới một lát mà nước mắt đã thấm ướt áo ngủ. Trần Kình còn muốn nói gì đó, nhưng cổ họng hắn đã tắc nghẹn, không phát ra nổi chút âm thanh. Hắn đành cúi đầu khẽ hôn lên đỉnh đầu Lâm Uyển, bàn tay nhẹ nhàng vỗ lưng cô.



Không biết đã bao lâu trôi qua, người trong lòng cuối cùng không khóc nữa, hơi thở hỗn loạn cũng trở nên đều đặn. Trần Kình lúc này mới mở mắt, đặt ngay ngắn lại Lâm Uyển đang ngủ, đắp chăn cẩn thận cho cô, sau đó xuống giường. Hắn đến thư phòng, bật đèn, lấy ra một bao thuốc từ trong ngăn kéo, vội vàng bật lửa châm thuốc, ra sức hít một hơi. Nhãn hiệu thuốc lá bình thường đã hút quen mà lại bị sặc, hắn cố nhịn khẽ ho khan vài tiếng, rồi tiếp tục hút, cho đến khi hút xong một điếu hắn mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút, sự náo loạn trong lòng cũng từ từ lắng xuống.



Hai từ "dị hình" ban nãy của Lâm Uyển khiến hắn như trúng sét đánh, trong lúc dỗ cô ngủ hắn đã hiểu rõ, đa số người Trung Quốc đều tin vào nhân quả báo ứng, càng thích nguyền rủa người khác. Dân gi¬an có một câu chửi rủa nổi tiếng "Sinh con không miệng", hắn xưa nay không tin vào tà môn dị giáo, cho dù thật báo ứng hắn cũng không sợ, làm người thì khó tránh khỏi cái chết, giày vò đủ, chết rồi cũng bằng hòa. Nhưng có người tin, ví dụ như Lâm Uyển, hắn không biết nguyên nhân này chiếm mấy phần lúc cô quyết định phá thai. Có điều hắn rất khó chịu, trong lòng cô hắn chính là kẻ táng tận lương tâm, ngay cả một đứa con khỏe mạnh cũng không xứng đáng có được.



"Đứa con" ư? Nghĩ đến từ này lần nữa, Trần Kình không khỏi than thở. Trong cuộc sống, hắn sắm rất nhiều vai, con trai, anh trai, anh em, cấp trên, nhưng chưa từng nghĩ đến vai người cha. Hắn không biết liệu có phải vì "thứ mất đi là thứ tốt nhất" hay không, nhưng hiện tại hắn thật sự nhớ đứa con đó. Không hiểu tại sao hắn luôn cảm thấy đó là con trai, hơn nữa lớn lên sẽ rất giống hắn, hắn nghĩ, nếu nó có thể được sinh ra khỏe mạnh, nhất định hắn sẽ cưng chiều hết mực...



Trần Kình không dám nghĩ tiếp, bởi tưởng tượng mới là thứ đau khổ nhất, bạn có thể tưởng tượng thành địa ngục, cũng có thể tưởng tượng thành thiên đường. Hắn châm thêm điếu thuốc, rồi nhắm mắt tập trung tinh thần hút, hà hơi, lại hút, lại hà hơi, dường như bản thân đang làm việc quan trọng nhất trên thế gi¬an vậy.



Song, suy cho cùng, trên thế gi¬an này còn có rất nhiều việc quan trọng hơn hút thuốc. Lúc hút đến điếu thứ ba, Trần Kình lại nhớ ra một việc, hắn dập tắt thuốc, đứng dậy trở về phòng ngủ, tìm thấy túi của Lâm Uyển trong tủ. Ngoảnh đầu liếc nhìn, trông cô ngủ khá ngon giấc, hắn nhẹ nhàng kéo khóa ra, tìm kiếm từng chút bên trong, lấy ra một lọ thuốc.



Quay lại thư phòng lần nữa, Trần Kình chỉnh đèn bàn sáng lên, cẩn thận quan sát nhãn hiệu bên trên, tên thuốc là Sulpiri¬de, từng hàng chữ nhỏ nêu rõ các tác dụng của thuốc. Hắn càng xem càng kinh hãi, cuối cùng nắm chặt lọ thuốc, chặt đến mức dường như muốn bóp nát nó.



Hắn hít sâu một hơi, sau đó bật máy tính, thời gi¬an khởi động ngắn ngủi hôm nay bỗng trở nên dài đằng đẵng. Đợi chương trình chạy xong, hắn nhập ba chữ vào khung tìm kiếm, sau đó mở thông tin đầu tiên. Hắn lướt qua những dòng chữ mang tính khái niệm kia, kéo thẳng đến mục triệu trứng.


Đầu << 48 49/73 50 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON