Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Bạn không cần cả thế giới yêu mình. Thực ra bạn chỉ cần một người thôi ...

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Cuộc gặp gỡ chí mạng full

Cuộc gặp gỡ chí mạng full Trang 50

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 49 50/73 51 >> Cuối





"Rối loạn giấc ngủ... Bệnh nhân nữ sẽ xuất hiện rối loạn kinh nguyệt... Ăn không ngon, trọng lượng cơ thể giảm rõ rệt... Giảm bớt ham muốn tình dục... Bệnh nhân nghiêm trọng sẽ xuất hiện ảo tưởng và hành vi tự sát



Xem đến cuối tin, Trần Kình bỗng lỏng tay, lọ thuốc đã bị bóp biến dạng rơi xuống đất, phát ra tiếng vang rải rác khiến hắn giật mình. Hắn vô thức nhìn về phía cửa, sau đó mới phát hiện mình chẳng hề hít khí vào. Hắn thở hắt ra, rồi chán nản dựa vào lưng ghế.



Hắn muốn cười khẩy, nhưng miệng lại cười khổ, xưa nay hắn khoe khoang mình thông minh, kết quả lại là kẻ đần độn nhất trên thế giới. Lâm Uyển không bình thường, càng ngày càng không bình thường, hắn biết, nhưng trước giờ hắn chưa từng nghĩ đến việc này. Hắn tưởng cô lập dị, tưởng cô yếu đuối, tưởng cô do quá nhung nhớ người tình cũ mà nghĩ không thông. Hắn thậm chí vì điều đó mà canh cánh trong lòng, lúc nào cũng nghĩ xem nên làm sao để khoét bỏ hình bóng ấy trong trái tim cô. Hắn nghĩ đủ mọi thứ, nhưng lại chưa từng nghĩ cô mắc phải bệnh trầm cảm.



Hắn tưởng bệnh trầm cảm chỉ người vô vị thương xuân tiếc thu mới mắc phải, hắn tưởng ai cũng dũng mãnh, bách độc bất xâm giống mình, nói cho cùng, vẫn là hắn chưa hiểu hết Lâm Uyển mà thôi. Chưa hiểu, là bởi chưa đặt mình vào hoàn cảnh người khác để nghĩ, bây giờ hắn đổi vị trí để suy xét, nghĩ mình thành cô, đem tất cả những chuyện mà cô gặp phải trong suốt chưa đầy hai năm nay lắp vào đầu mình... Sau đó, hắn cảm thấy hắn muốn tự sát, cô nàng Lâm Uyển ngốc
nghếch này sao chỉ làm một lần chứ, cô phải ngày ngày tự sát, đêm đêm tự sát, kiểu gì cũng sẽ có một lần thành công.



Suy cho cùng, vẫn là cô quá lương thiện, cô không thể và cũng không thèm làm những việc đi ngược với đạo đức đó, cô chỉ biết ngốc nghếch dùng cách thức tổn thương chính mình để trả thù hắn. Cô và hắn đúng là hai loại người hoàn toàn khác nhau, cô bị những quy định cứng nhắc ràng buộc, còn hắn coi thường những giới luật ấy, luôn tìm trăm phương ngàn kế lợi dụng sơ hở. Cô gặp phải hắn đúng là điều bất hạnh vô cùng, xui xẻo đến tám kiếp người.



Hắn lại tiếp tục nghĩ, nghĩ về những chuyện của Lâm Uyển trước khi gặp hắn, biến những con chữ mà hắn có được khi điều tra cô thành hình ảnh sống động. Nghĩ mãi nghĩ mãi, hắn lại cười giễu thành tiếng, hắn chỉ vì một cảnh ngộ gặp phải thuở nhỏ mà căm ghét thế tục, luôn cảm thấy cả thế gi¬an đều có lỗi với mình. Nhưng so với hắn, Lâm Uyển mới là người mà cả thế gi¬an đều có lỗi. Cô đã chịu đựng nhiều bất công như vậy, nhưng hắn lại còn thêm sương lên tuyết, đổ dầu vào lửa. Nghĩ đến đây, hắn phát hiện hai cụm từ này rất quen tai, lập tức nhớ tới lời ương Chính từng nói, tên đó còn bảo rằng "Cậu sẽ hủy hoại cả đời cô ấy". Hắn ôm đầu cười khổ thành tiếng, hắn thật sự đã hủy hoại Lâm Uyển rồi.



Một tiếng "lách tách" khẽ vang, Trần Kình cúi đầu nhìn, ra là nước mắt của mình rơi xuống đầu gối. Hắn liền nhớ lại lời Lâm Uyển từng hỏi "Nếu tôi chết rồi, anh có rơi nước mắt vì tôi không?"



Khi nghe xong câu nói ấy, hắn thấy rất khó chịu. Bây giờ nghĩ lại, mặc dù cô chưa chết, nhưng đã suýt chết, chỉ kém việc chết đôi chút mà thôi. Trong nháy mắt, đầu óc hắn bị nhồi nhét hai giọng nói, "Cậu sẽ hủy hoại cả đời cô ấy", "Nếu tôi chết rồi..." Hai câu này cứ tuần hoàn vô tận, giống như hai sợi gai mềm dẻo vặn thành một sợi dây thừng ghì chặt yết hầu hắn, khiến hắn không thể hít thở. Hắn trong cơn hoảng loạn, cầm bao thuốc, lấy ra một điếu, sau đó run run châm lửa, nico¬tine không còn là nico¬tine, mà là dường như đã trở thành dưỡng khí của hắn.



Trần Kình hút liền vài hơi thuốc rồi mất tinh thần tựa vào ghế, nhắm mắt lại, bên tai vang vọng một câu cha hắn từng nói. Ông bảo rằng, một người nếu có thể sống hồ đồ thì cả đời hạnh phúc, nếu có thể sống sáng suốt thì cả đời cũng có thể hạnh phúc, nhưng nếu hồ đồ nửa đời rồi chợt sáng suốt, hoặc là sáng suốt nửa đời rồi chợt muốn giả hồ đồ, đây đều là sự bất hạnh cực độ.



Trần Kình ngửa đầu nghĩ, đây là báo ứng à? Hắn sai rồi, trên thế giới này quả nhiên có báo ứng, ai nói ông trời không có mắt. Hắn rất thông minh, hơn nữa thủ đoạn nham hiểm, hắn không phải không bị báo ứng, mà là được nuông chiều, dung túng, đợi đến khi tội ác tích đủ, một đòn mất mạng. Mẹ kiếp, lại còn thực hiện trò xử tội liên đới, kéo cả người phụ nữ của hắn và con hắn xuống địa ngục.



Hay, quả là hay.



Một mùi khét trôi nổi trong không khí, lúc này Trần Kình mới trở lại bình thường, lập tức cảm thấy ngón tay đau rát như thiêu như đốt, tay hắn bỗng run lên, một đoạn tàn thuốc và đầu thuốc lá rơi từ đầu ngón tay xuống. Hắn giơ tay lên xem, chỗ mép trong ngón trỏ và ngón giữa tay phải, cũng chính là chỗ kẹp thuốc đã bị bỏng thành hai vệt màu trắng, cảm giác nhoi nhói đến giật mình không ngừng truyền tới đại não, nhưng hắn chỉ liếc nhìn chứ không để ý nữa. Rất đau, nhưng hắn nghĩ, thứ này đem so với nỗi đau khổ của Lâm Uyển khi dùng thuốc chẳng đáng nhắc đến.



Mãi tới khi bên ngoài hửng sáng Trần Kình mới đứng dậy khỏi ghế, ngồi suốt mấy tiếng nên cơ thể hơi tê cứng, hắn nghiêng đầu căng duỗi tứ chi một lát, sau đó quay về phòng ngủ. Lâm Uyển vẫn chưa tỉnh, hắn nhẹ nhàng ngồi bên giường quan sát cô, trong đầu hiện ra cảnh tượng lần đầu tiên gặp mặt. Khi đó cô cũng rất nhợt nhạt, nhưng còn khá hơn bây giờ rất nhiều, bây giờ là màu trắng yếu ớt, màu trắng tiều tụy. Tất cả những điều này đều do hắn hại cả, còn hắn lại chỉ quan tâm đến việc hưởng lạc của bản thân, quăng tất cả những cảm nhận của cô, nguyện vọng của cô lên chín tầng mây...



Hắn không kìm nổi lòng, vươn tay chạm vào mặt Lâm Uyển, nhưng lúc cách da cô một cen¬timet, hắn chợt ngừng lại, bây giờ không phải lúc thương cảm, hắn còn việc quan trọng hơn để làm.



Nửa tiếng sau, Trần Kình xuất hiện trước cửa nhà Lâm Uyển, tay cầm chìa khóa lục tìm từ trong túi cô. Sau đó hắn nghĩ đi nghĩ lại, sở dĩ hắn không hề phát hiện ra bệnh trầm cảm ở Lâm Uyển, một mặt là do hắn vô tâm, mặt khác là do Lâm Uyển đang cố sức che giấu, mặc dù cô ở lại chỗ của hắn, nhưng dấu vết của sinh hoạt thường ngày lưu lại vô cùng ít ỏi. Hắn biết ban ngày cô đều ở đây, tuy không hài lòng lắm, nhưng hắn cũng không thể gò ép cô. Hắn biết lòng tham cũng cần có mức độ, nếu không sẽ dồn ép cô phát điên, nhưng hắn không ngờ rằng, chính mình lại bị cô dồn ép đến phát điên lên trước.



Trần Kình mở cửa tiến vào, đi thẳng tới phòng ngủ. Hắn lục lọi từ tủ đầu giường, ngăn kéo, tủ quần áo gì đó, tất thảy đều không bỏ sót. Hắn cũng chẳng quan tâm xem mình có vi phạm pháp luật hay làm trái đạo đức hay không, những thứ đó trước kia chưa từng trói buộc được hắn, bây giờ càng không thể, nói trắng ra, hành vi cưỡng đoạt này của hắn so với trộm cắp còn tồi tệ hơn gấp bội.



Chỉ một lần tìm kiếm như vậy mà hắn đã có chút thu hoạch "bất ngờ", đó là thứ mà hắn từng cố sức né tránh. Ví dụ như chiếc hộp nhỏ trong tay, dưới sự thúc giục của lòng hiếu kì, hắn đã mở nó ra, và rồi cặp nhẫn tình nhân kia như kim châm đâm xuyên đôi mắt khiến hắn đau đớn, đâm xuyên cả trái tim hắn...



Trần Kình nhìn chằm chằm một lúc, tự cười nhạo bản thân, xem ra vì hành vi xâm phạm chỗ ở công dân bất hợp pháp này mà hắn thật sự đã bị trừng phạt. Hắn cẩn thận đặt chiếc hộp trở lại, mệt mỏi ngồi lên giường, vươn tay vuốt ve ga trải màu hồng bằng vải bông in hoa văn tròn, lại nhìn giấy dán tường màu hồng nhạt, hắn liền thở dài. Đây chính là thế giới của Lâm Uyển, thì ra nó lại khác biệt với thế giới của hắn đến vậy.



Hắn chán nản ngồi một lát, rồi lấy lại tinh thần đứng dậy, còn phải tìm tiếp nữa. Hắn đến không phải để tham quan, cũng không phải để điều tra đời sống riêng tư của cô, mà là để tìm manh mối bệnh tình của cô. Trước kia có việc gì cần điều tra hắn đều trực tiếp sai bảo cấp dưới hoặc bỏ tiền thuê người, vì thời gi¬an của hắn vô cùng quý báu, không thể lãng phí vào mấy việc nhỏ nhặt vô giá trị. Bây giờ hắn chỉ muốn tự mình làm, thứ mà hắn để vuột mất, hắn phải tự tay tìm lại từng chút một, thứ mà hắn đã hủy hoại, hắn cũng sẽ bù đắp từng chút một.



Chỉ có điều, trong lúc tìm kiếm, hắn vẫn không thể cầm lòng tìm hiểu về cuộc sống của Lâm Uyển. Ví dụ như khi nhìn thấy một dãy CD và DVD xếp trên giá sách, hắn không nhịn nổi đành xem thử cô thích những gì. Ồ, thì ra cô cũng thích Hứa Ngụy, còn sưu tầm cả phim "Trùng Khánh Sâm Lâm" và "Lam Môi Chi Dạ", thì ra cô cũng thích đạo diễn Vương Gia Vệ. Sau đó ánh mắt hắn dừng lại trên chiếc CD dùng giấy bọc một cách tùy ý, hắn rút nó ra, chỉ thấy một dòng chữ tiếng anh được viết ngẫu nhiên: Gloomy Sun¬day.



Trần Kình không kìm được, hơi thở như bỗng ngừng lại, bài hát này đã bị xem như "ca khúc tự sát", cũng đã bị cấm lưu hành tại một số quốc gia. Lúc hắn học đại học, do tò mò mà hắn đã nghe một lần với lũ bạn cùng phòng, không có chút cảm giác, thế là hắn trêu đùa nói rằng: "Có lẽ vì chúng ta dương khí quá thịnh, quỷ thần không dám tới gần." Bây giờ nhìn chiếc CD đầy vẻ kì dị này trong tay, hắn chợt thấy có sự áp lực và căng thẳng không thể nói thành lời. Lâm Uyển tại sao muốn nghe thứ này? Rốt cuộc cô đã nghe bao lâu? Hành động tự sát của cô có phải liên quan đến nó? Sau đó hắn bỗng nhớ ra một manh mối, lấy di động chuyển xem ngày tháng, quả nhiên, hôm tang lễ của Vương Tiêu chính vào ngày chủ nhật.



Trần Kình đứng trước giá sách đờ đẫn một lúc lâu rồi mới nghĩ ra mục đích lần này của mình, bệnh của Lâm Uyển đã đến mức nghiêm trọng, không thể kéo dài thêm, bằng không hậu quả khó mà tưởng tượng nổi. Hắn hệt như phát điên, lục tung lên một hồi, biến căn nhà được Lâm Uyển thu dọn ngăn nắp thành một mớ hỗn loạn, cuối cùng hắn cũng không biết mình đang tìm manh mối hay đang phát tiết một cách đơn thuần. Đúng lúc hắn cảm thấy không thể xoay sở, định gọi điện thoại tìm người điều tra thì một tấm danh thiếp rơi từ trong một quyển tạp chí.



Hắn vốn chẳng để ý, nhưng ánh mắt lướt qua mấy chữ mấu chốt trên đó, ngay lập tức, hắn hệt như thấy bảo bối, liền ngồi xuống, hết sức cẩn thận nhặt nó lên. Sau đó cũng không quan tâm căn phòng này đã bị mình biến thành một đống hỗn loạn, hắn đẩy cửa xông ra ngoài.











chi mang 2

Ngọai truyện: Trần Kình 1









Trần Kình học đại học ở vùng khác, khi ấy tuổi trẻ nông nổi, chán ngán tất cả những thứ quen thuộc, muốn đổi môi trường để bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới. Mấy anh em hẹn nhau đi Mỹ đi Anh, hắn thì sao, có lẽ do thời niên thiếu chịu ảnh hưởng từ sự giáo dục chủ nghĩa ái quốc của ông ngoại nên hắn không có thiện cảm với các cường quốc. Vì vậy lúc điền nguyện vọng thi đại học, hắn liền múa bút viết một trường đại học nổi tiếng nằm trong một thành phố xa xôi thuộc lãnh thổ tổ quốc.


Đầu << 49 50/73 51 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON
Polaroid