Thông báo nhập học vừa đến tay, mẹ hắn trông thấy, hai mắt liền đỏ ngầu, cái thằng này, nơi đó lạnh biết bao nhiêu, đến lúc con đóng băng lại thì biết làm sao?
Ông ngoại trợn mắt vểnh râu, thằng nhãi con, thà mày biến đến nơi nào xa một chút, đi thẳng sang Mát-xcơ-va còn hơn.
Trần Túy thì cười ha ha nói, "Anh, anh đừng dẫn về cho em một bà chị dâu người Hà Lan vai u thịt bắp là được, lo không có cách nào gi¬ao tiếp với chị ấy."
Cả nhà chỉ có cha hắn gật đầu khen ngợi, tốt, cũng nên đi để rèn luyện.
Sau khi Trần Kình tới trường đại học, quả là một khoảng yên bình.
Ở đây chẳng ai biết hắn là con trai của người nào đó, cháu ngoại của người nào đó, càng chẳng có ai đặc biệt quan tâm đến hắn, ngay cả cô chia cơm ở nhà ăn cũng sẽ không vì trông hắn đẹp trai mà lấy cho hắn thêm một muôi thức ăn. Nhưng hắn lại thấy tự do vui vẻ, như một chú ngựa non chạy ra khỏi chuồng, tham lam hít thở không khí của tự do. Ban ngày hắn cưỡi chiếc xe đ
ạp mua về từ chợ đồ cũ, đi qua đi lại giữa lớp học, kí túc và nhà ăn; buổi tối chơi điện tử một lúc trước khi đi ngủ, hoặc đánh mấy ván bài với bạn cùng phòng, hoặc là làm vài ván cờ tướng với mấy ông anh giường trên.
Bốn chiếc giường tầng lớn bằng sắt trong kí túc, tám anh em sống cùng nhau đến từ khắp nơi trên đất nước, trong đó có một nửa đều từ nông thôn lên, còn có một sinh viên rất nghèo. Họ hoàn toàn không giống với những người hắn từng tiếp xúc trước kia, họ thật thà chất phác, thẳng thắn đáng yêu. Trong không gi¬an bé bằng lòng bàn tay, vang vọng các giọng địa phương, mùi thối chân phảng phất, đến xoay người cũng có thể đụng phải người khác. Lúc mới đầu, Trần Kình không quen chút nào, nhưng khả năng thích ứng của đàn ông trời sinh mạnh mẽ, nên chưa đến một tháng hắn đã quen với cuộc sống bầy đàn hỗn loạn chật chội này.
Cuối tuần, hắn tới sân vận động chơi bóng, thỉnh thoảng giết thời gi¬an trong thư viện, hoặc là ra ngoài đi dạo. Thành phố lạ lẫm này đối với hắn mà nói lại vô cùng có sức hấp dẫn.
Tuy nhiên, mười tám, mười chín là độ tuổi nóng vội, có thứ gọi là hor¬mone luôn làm loạn trong cơ thể.
Đại học H là một ngôi trường lấy khoa học kĩ thuật làm trọng tâm đào tạo, tỉ lệ nam nữ hơi mất thăng bằng, trong học viện công nghệ thông tin mà Trần Kình đang theo học, nữ sinh lại càng là bảo vật quý hiếm, cho dù là cấp bậc tầm thường cũng được những nam sinh chưa từng thấy thế giới bên ngoài kia tâng bốc thành công chúa.
Trần Kình là người từng chứng kiến thế giới bên ngoài, thanh thuần ngọc nữ, cô nàng khêu gợi gì đó đều chưa từng làm hắn động lòng, huống hồ là mấy con bé như màn hình phẳng chẳng rõ trước sau này. Nhưng hắn chơi bóng mấy tháng, đi khắp di tích văn hóa, non sông gấm vóc của thành phố H, thậm chí cả của thành phố lân cận, phát hiện năng lượng trong cơ thể vẫn dư thừa quá nhiều, vậy là hắn bèn nghĩ
Thật ra cũng khó trách, con trai mới lớn từng trải nghiệm kiểu như hắn, kích thích có thừa không thể bình tĩnh, nội tâm lại không thanh tịnh. May mà tỉ lệ nam nữ của trường đại học H dù có mất cân bằng thêm nữa thì vẫn có nữ sinh, cũng chẳng phải Thiếu Lâm Tự, mà kể cả là Thiếu Lâm Tự vẫn có thể xuống núi ăn một bữa thịnh soạn, nếu không sao biết được "đàn bà là sư tử" chứ. Thêm nữa, cho dù là trường ta không có, vẫn còn có trường bên cơ mà, phụ nữ ư, chỉ sợ ta không muốn, chỉ cần muốn thì chẳng lo không có.
Thượng đế nói "Ta muốn ánh sáng", ánh sáng liền xuất hiện, Trần Kình nghĩ, ta muốn phụ nữ, phụ nữ liền xuất hiện... Nói chính xác là nữ sinh xuất hiện.
Cô gái này là hoa khôi khoa lịch sử, tên Hà Lâm, mỹ nữ kiểu cổ điển, mái tóc thẳng dài có thể đi quay quảng cáo Pan¬tene, mặt trái xoan, đôi mắt to, nụ cười đẹp như trăng lưỡi liềm, miệng nhỏ hoa anh đào, trên má còn có hai lúm đồng tiền.
Nói về chuyện quen biết của Trần Kình với Hà đại mỹ nữ thì cũng có thể miễn cưỡng đánh hơi được mùi lãng mạn.
Lần đầu tiên, vào một ngày nào đó của đợt huấn luyện quân sự, có cô nàng mơ mơ màng màng dậy muộn, không tìm được lớp, liền tùy tiện chen vào lớp Trần Kình chạy bộ cùng. Khi đó Trần Kình làm lớp trưởng, lúc điểm danh đã lôi cô nàng ra, hại cô nàng bị sĩ quan mắng, bị sinh viên trong cả sân vận động cười.
Lần thứ hai, vào buổi dạ hội đón sinh viên mới mấy ngày sau đó, một đám con trai thô lỗ trong kí túc của Trần Kình rảnh rỗi sinh nông nổi, bèn chạy sang khoa lịch sử xem dạ hội. Trần Kình cũng bị xúi giục đi xem, suốt ngày ở cùng một đám đực rựa, đi rửa mắt cũng tốt.
Hà Lâm ở trên sân khấu múa điệu "Khổng tước", dáng múa rất đẹp, động tác mê ngưòi, đến mức bạn cùng phòng Trần Kình không phải thở dồn dập thì là nuốt nước bọt. Điệu múa kết thúc, Hà Lâm về phía sau sân khấu gỡ trang sức, bị một nam sinh cao ráo chặn đường, vừa nhìn hóa ra "người quen", nam sinh nói thẳng vấn đề: "Có thể cho tôi số điện thoại của bạn không?"
"Tại sao tôi phải nói với bạn?
"Vì bạn cùng phòng của tôi muốn biết."
Sau đó, Hà Lâm đã nói số điện thoại kí túc cho Trần Kình, điều kiện trao đổi là số điện thoại kí túc và tên gọi của Trần Kình bọn hắn.
Về sau, câu chuyện liền trở nên khá phổ biến, kí túc nam nữ quan hệ hữu nghị, mấy anh em có ý với Hà mỹ nữ sớm nhất không kiếm được cơ hội, còn Trần Kình thì nhận được vô số ánh mắt đưa tình của các em, bao gồm cả Hà mỹ nữ, chỉ tiếc rằng khi ấy hắn sống thanh cao, chẳng vừa mắt ai. Cho đến mấy tháng sau, hắn không thanh cao nữa, thế là Hà mỹ nữ cũng đã có cơ hội.
Trần Kình và Hà mỹ nữ bắt đầu qua lại, nhưng có hơi khác so với mong đợi của hắn. Hà Lâm trông thì mạnh dạn, kì thực rất bảo thủ, một tuần mới nắm được tay, một tháng mới hôn được môi, với tốc độ này, muốn kéo cô lên giường lẽ nào phải mất một năm?
Trần Kình có chút buồn bực, không phải chưa từng nghĩ việc đổi người, nhưng Hà Lâm có điểm đặc biệt của riêng cô. Tuy cô không thể dễ dàng trao thân, nhưng với việc mang tới phúc lợi nhỏ như hôn hôn sờ sờ thì rất thoải mái. Với lại cô rất biết làm nũng, có thể làm vừa lòng chủ nghĩa đại nam tử trong xương cốt Trần Kình, hơn nữa, quả là cô rất đẹp, dắt theo bên cạnh cũng có thể thỏa mãn lòng tham hư vinh. Đừng chê hắn nông cạn, làm gì có ai chưa từng trải qua thời niên thiếu nông nổi ngốc nghếch chứ.
Hà Lâm học môn khoa học xã hội, cả người sặc mùi văn chương, cô thuộc tác phẩm của Từ Chí Ma, của Tịch Mộ Dung, còn có cả Thương Ương Gia Thố[1">. Cô dùng nét chữ nhỏ nhắn đẹp đẽ viết lại những câu thơ duy mỹ đó, kẹp vào trong các loại sách của Trần Kình, làm hắn luôn cảm thấy ngạc nhiên vui mừng, luôn được bạn học ngưỡng mộ.
[1"> "Từ Chí Ma", "Tịch Mộ Dung" đều là những nhà thơ, nhà văn nổi tiếng của Trung Quốc; "Thương Ương Gia Thố" là vị Đạt lai Lạt ma đời thứ sáu của Tây Tạng, thân là cao tăng nhưng lại lưu luyến thế tục hồng trần, sáng tác nhiều thơ và được nhớ đến như một nhà thơ lãng mạn trứ danh.
Trần Kình đành làm động vật ăn cỏ suốt hơn nửa năm, dựa vào việc ngửi mùi thịt mà làm giảm kích thích thèm ăn thịt, cứ thế dùng những món ăn tinh thần để thỏa mãn dạ dày lưng lửng của mình.
Thật ra, nguyên nhân quan trọng nhất là Hà Lâm nói cô yêu hắn. "Yêu", một chữ thiêng liêng biết bao, mặc dù hắn không tin lắm vào thứ này, nhưng không tin không có nghĩa là hắn không tò mò.
Là một sinh viên ngành kỹ thuật, Trần Kình hay ra vào phòng thí nghiệm, hắn cũng có tinh thần nghiên cứu chuyên ngành mãnh liệt, vậy nên hắn cũng muốn biết, thí nghiệm về "yêu" này sẽ thu được kết quả như thế nào.
Năm thứ nhất kết thúc cũng là khi hai người đã qua lại bảy tháng mười lăm ngày, thí nghiệm của Trần Kình đã thu được kết quả. Hà Lâm mắt đỏ ngầu tìm gặp hắn, nói "Chúng ta chia tay đi!"
Trần Kình giật mình, hắn cảm giác mình bị người khác cướp lời thoại, quan trọng là hắn còn chưa định nói.
"Tại sao?"
"Em yêu người khác rồi."
"Ai thế?"
"Anh không quen."
Hà Lâm đi rồi, Trần Kình đã rút ra kết luận, vật chất gọi là "yêu" này, rất không ổn định.
Trần Kình rơi vào cảnh thất tình, bị một đám anh em trong kí túc kéo đến nhà hàng nhỏ an ủi. Hắn thấy rất khó hiểu, bản thân còn chẳng thể hiện ra dáng vẻ buồn bã thương tâm, tại sao phải được an ủi, sau đó không ngờ Lão Đại nói toạc thiên cơ: "Ngay đến Lão Lục như vậy cũng bị người ta đá rồi, loại như tôi còn có ngày ngóc đầu dậy được ư?"
Cả bọn thở dài, rót rượu.
Lão Tam là kẻ căm giận giới trẻ, kịch liệt nói đến phun nước bọt tóe loe: "Mẹ kiếp! Đàn bà đời nay đều quá thực tế, chỉ nhận tiền không nhận người, tình đương cái gì đó, thấy nhà thấy xe là mọi thứ phải nhường đường."
"Đúng thế, cái tên Trương Mỗ Mỗ kia tốt chi chứ, bề ngoài giống hệt con cóc, còn không phải vì có ông bố tài cán sao? Thời đại này, cóc ghẻ ăn thịt thiên nga, nhưng loại như tôi, thời thanh niên tươi đẹp ngay đến chim sẻ còn không ăn nổi." Lão Đại lại bắt đầu than ngắn thở dài.
Trần Kình ngẩng đầu hỏi: "Trương Mỗ Mỗ là ai?"
"Chính là cái thằng khiến cậu bị cắm sừng đó." Lão Tứ ngọng nghịu nói.
Lão Thất là người khá thông minh, thấy sắc mặt Trần Kình không vui, vội tiếp lời: "Lục ca, huynh đừng nghe họ nói bừa, họ say rồi, Trương Mỗ Mỗ chính là người tốt với Hà Lâm."
Lão Tứ vẫn tiếp tục đấu tranh: "Cậu mới say, hôm đó cậu cũng chứng kiến còn gì, hai người họ đều đến nhà nghỉ thuê phòng, không phải cắm sừng thì là gì?"
Trần Kình đứng bật dậy, khiến cả bọn giật mình.
"Lão Lục, cậu không sao chứ?" Lão Đại lo lắng hỏi.
"Mọi người tiếp tục uống, bữa này để tôi trả, tôi có việc đi trưóc."
Trần Kình quăng ví tiền lên bàn, sải bước ra khỏi nhà nhỏ, còn lại mấy người ngơ ngác nhìn nhau, cảm giác có gì đó bất thường, để lại một người trông chừng con ma men, những người khác đều đi theo, nhưng ra ngoài nhìn ngó, ngay đến cái bóng cũng chẳng có.
Trần Kình tới tầng trệt của kí túc nữ, chẳng bao lâu sau đã thấy Hà Lâm và một nam sinh không cao hơn cô là bao, nắm tay nhau từ phía xa bước tới. Dưới ánh đèn đường, gương mặt nam sinh đó gồ ghề trông vô cùng thê thảm, Trần Kình cười khẩy, hắn đã thua loại hàng như thế này à?
Hai người đến tầng trệt, không nỡ rời xa, ôm nhau hôn hít. Trần Kình chỉ liếc nhìn liền quay thật buồn nôn, cái miệng hắn từng hôn qua, lúc này đang bị một con cóc gặm, vậy chẳng phải đánh đồng hắn...