XtGem Forum catalog
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Sự chân thành là điều tốt đẹp nhất bạn có thể đem trao tặng một người. Sự thật, lòng tin cậy, tình bạn và tình yêu đều tùy thuộc vào điều đó cả Elvis Presley

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Cuộc gặp gỡ chí mạng full

Cuộc gặp gỡ chí mạng full Trang 54

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 53 54/73 55 >> Cuối





Trần Kình giục Lâm Uyển ăn sáng, rồi lại giục cô thay quần áo, thấy động tác của Lâm Uyển chậm chạp, hắn tìm một chiếc áo bông dày nhất trong tủ ra giúp cô khoác vào. Lâm Uyển chê nóng, hắn lải nhải: "Hôm nay nhiệt độ giảm, nên mặc nhiều một chút, không phải em sợ lạnh sao?"



Dứt lời hắn lại giúp cô đeo khăn, hắn không biết những cách quàng khăn rắc rối kia, tùy ý quấn hai vòng thắt thành một nút sau đó nắm tay cô ra khỏi cửa. Lâm Uyển nhìn màu sắc không chút hài hòa, cau mày nói: "Tôi tự đi cũng được."



"Hôm nay tôi không có việc, ngộ nhỡ có vấn đề gì cũng dễ chủ động."



"Anh rủa tôi à?
"



Trần Kình cười một cái, nói: "Nào dám chứ, đi thôi, đi muộn lại phải xếp hàng dài đấy."



Cửa thang máy mở, Lâm Uyển nhấc chân bước vào, khinh thường nói: "Không phải anh có bản lĩnh lắm sao?"



"Có bản lĩnh nữa cũng phải tùy nơi, việc này mà tôi đến đó công bố trắng trợn, gia đình biết được lại ầm lên." Trần Kình ý thức được mình nói hơi nhiều, vội im lặng.



Tới bệnh viện, chụp X-quang, bác sĩ nói tử cung không còn vật sót lại, hủy thai thành công. Trần Kình nghe thấy hai chữ đó lại không bình tĩnh, hắn nghĩ có khi từ nay về sau cứ nghe thấy hai chữ "thành công" hắn sẽ bị kích động. Có điều nói đi cũng phải nói lại, nếu thật sự không thành công, hắn càng khó chịu, hắn thật không nhẫn tâm thấy Lâm Uyển chịu tội thêm nữa.



Hai người bước ra từ phòng khám, gặp phải một đôi nam nữ trước mặt, lúc này ngoài Lâm Uyển ra, ba người còn lại đều sững sờ.



"A Kình?" Người nói là Phương Mi, cô mặc áo khoác rộng, phần bụng hơi nhô lên, một người đàn ông đeo kính, vóc dáng trung bình bên cạnh đang một tay dắt cô ta, tay còn lại giúp cô ta xách túi. Ý thức được cách xưng hô này không thỏa đáng, cô ta vội nói: "Sao anh lại tới đây?"



Trần Kình và người đàn ông kia chào hỏi đơn giản rồi dùng tay ôm chặt Lâm Uyển, nói: "Đưa Uyển Uyển đi khám."



Dứt lời hắn liền kéo Lâm Uyển rời khỏi, nhưng Phương Mi vẫn cố chấp đứng đó cản đường, cảm xúc phức tạp hiện lên trong mắt. Chồng cô thấy vậy liền kéo cô sang bên cạnh, giảng hòa nói: "Tôi cũng đưa Tiểu Mi qua kiểm tra, con chúng tôi được bốn tháng rồi."



Trên gương mặt người đàn ông tràn đầy vẻ vui sướng rõ rệt của người làm cha, Trần Kình chợt cảm thấy biểu cảm của tên đó rất chướng mắt, nói qua loa với họ: "Chúc mừng, chúng tôi còn có việc, xin phép đi trước."



Hắn nói xong liền kéo Lâm Uyển bước nhanh đi khỏi, có thể cảm thấy một cặp mắt đang dán vào sau lưng mình, nhưng điều đó chẳng can hệ tới hắn, "Vô tình khiến khách đa tình khổ" [1">, câu nói này ngày trước hắn đã đọc thuộc, bây giờ nhớ đến lại thấy phiền lòng.



[1"> Câu thơ trích từ bài "Điệp Luyến Hoa - Xuân Tình" của Tô Đông Pha, trong đó âm Hán Việt hai câu thơ cuối là: "Tiếu tiệm bất văn thanh tiệm tiễu, đa tình tổng bị vô tình nhiễu", bài thơ có nhiều dị bản khác nhau, nhưng có thể tạm dịch là: "Tiếng cười bỗng bặt nghe không rõ. Vô tình khiến khách đa tình khổ".



Nhưng hắn đã quên rằng cuộc sống luôn xảy ra những điều bất ngờ, trùng hợp thay sự việc này không chỉ có trong phim ảnh và tiểu thuyết, lúc hai người đi thang cuốn xuống tầng dưới liền nghe thấy một giọng nữ trong trẻo vang lên phía sau lưng: "Trần Kình?"



Trần Kình cau mày, xoay người, tiện thể xoay cả Lâm Uyển lại. Trước mặt là một cô gái trẻ tuổi dáng người cao gầy, trời rét buốt mà mặc chiếc quần ngắn để lộ đôi chân dài thẳng tắp, phía trên khoác chiếc áo choàng len dáng dài màu đỏ rực, nét mặt tuy không quá xuất chúng nhưng cũng là một mỹ nữ khí chất vô cùng.



"Là anh thật sao, em còn tưởng nhìn nhầm cơ." Cô gái cười ha ha nói.



Trần Kình thản nhiên: "Trương tiểu thư, chào cô."



"Nói với anh bao lần rồi, gọi em Vận Nghi là được."



"Vậy thì không lịch sự lắm."



Lâm Uyển theo bản năng định tách khỏi Trần Kình, nhưng nghĩ lại, có lẽ thể hiện thân mật một chút cũng chẳng phải chuyện xấu đối với mình, thế là cô ung dung kề sát vào Trần Kình. Trần Kình c phối hợp vươn tay ôm lấy eo cô.



Trương Vận Nghi nhìn Lâm Uyển, hỏi: "Vị tiểu thư này là?"



Trần Kình giới thiệu ngắn gọn: "Cô ấy là Lâm Uyển."



"Lâm tiểu thư, chào cô, tôi tên Trương Vận Nghi, là..." Cô ta nói rồi liếc nhìn Trần Kình, nhưng hắn chỉ hướng mắt về phía trước không chút biểu cảm, cô ta lại cười nói: "Là bạn tốt của Trần Kình."



Ánh nhìn thoáng qua này đã giải thích rõ vấn đề, Lâm Uyển cười nói: "Chào cô."



Trần Kình mất kiên nhẫn, nói qua qua: "Vậy cô cứ làm việc của cô, chúng tôi đi trước."



"Đợi chút, bác em vừa làm phẫu thuật dạ dày xong, đang nằm viện ở đây, em qua giúp ông lấy ít thuốc, anh có muốn qua thăm ông cùng em không?"



"Hôm nay không tiện lắm, ngày mai tôi sẽ tới thăm bác."



"Vậy cũng được, hôm khác gặp." Trương Vận Nghi cười thông cảm, còn đặc biệt chào tạm biệt Lâm Uyển.



Trần Kình cứ kéo tay Lâm Uyển hệt như dắt trẻ nhỏ băng qua đại sảnh, ra khỏi cửa xoay, Lâm Uyển lập tức rút tay lại, Trần Kình "hừ" một tiếng, nói: "Không diễn kịch nữa? Muốn dính là dính, muốn gỡ là gỡ, em coi tôi như cái áo rồng [2"> đúng không?"



[2"> Một loại trang phục đồng bộ trong hí khúc, có vằn hổ.



Lâm Uyển mặc kệ hắn, bước nhanh ra ngoài, suýt nữa đâm vào một người béo trước mặt. Trần Kình giữ lấy cô, cúi đầu nói: "Cẩn thận chút, coi chừng đâm vào em bay mất đó, ấy, nhìn bậc thềm chứ."



Lâm Uyên ghét kiểu chuyện bé xé ra to của hắn, cô cảm thấy con ếch xanh là mình đã bị người ta lôi ra từ trong nước ấm, mang vứt vào chảo dầu, chắc chắn phải chết, hơn nữa còn rất thê thảm. Sau khi lên xe, cô hỏi: "Người vừa rồi là vị hôn thê của anh à?"



Trần Kình đang đánh tay lái cẩn thận lùi xe, chưa nghe rõ, hỏi: "Hả? Em nói gì?"



Lâm Uyển chỉ xem như hắn nói đùa, khinh thường lẩm bẩm: "Người mới người cũ, quay như đèn cù."



Trần Kình lần này có thể nghe rõ, cười nói: "Sao tôi cảm giác câu này của em có chút ghen tức vậy?"



"Cảm giác của anh sai rồi." Lâm Uyển đảo mắt, cũng ý thức được câu nói của mình hơi kì quặc.



Trần Kình phản đối: "Mới cũ gì chứ, tôi chẳng có chút quan hệ nào với hai người họ."



"Trần Kình, trước khi kết hôn anh buông tha tôi nhé, tôi không muốn làm người thứ ba."



"Vậy nếu cả đời này tôi không kết hôn, có phải sẽ không cần buông nữa?"



"..."



Lâm Uyển lại nhìn ra ngoài cửa sổ, cô không muốn nói thêm một lời nào với con người này, nhìn mãi nhìn mãi, bỗng cảm thấy không bình thường, nghi ngờ hỏi: "Đang đi đâu thế?"



"Đến rồi sẽ biết."



Lâm Uyển quyết định không hỏi nữa, thiên đường địa ngục, đâu cũng được. Nhưng khi xe rẽ mấy khúc ngoặt, dừng tại một tòa nhà văn phòng, cô lại mất bình tĩnh, quay đầu sang cảnh giác quan sát người đàn ông bên cạnh.



Trần Kình cũng đang nhìn cô, ánh mắt tĩnh lặng như nước, hắn im lặng mỉm cười rồi hỏi: "Uyển Uyển, em muốn rời khỏi tôi không?"



Lâm Uyển không hề do dự gật đầu.



"Được, tôi thả em đi."



Lâm Uyển nghi ngờ mình nghe nhầm, sao hắn có thể tốt bụng như thế, quả nhiên lại nghe hắn nói: "Có điều không phải bây giờ." Ngọn lửa vừa cháy lên trong lòng cô lập tức bị dập tắt không thương tiếc.



"Uyển Uyển, khi nào mới có thể tự do bản thân em sẽ là người quyết định."



"Anh có ý gì?"



"Đợi em khỏi bệnh rồi tôi sẽ thả em đi."



"Anh... biết rồi?"



Trần Kình gật đầu nói: "Vậy nên bây giờ tôi không thể buông tay..."



"Tôi không sao." Lâm Uyển hơi kích động ngắt lời hắn, "Anh chỉ cần buông tha cho tôi, tôi sẽ khỏi."



Trần Kình thở dài nói: "Uyển Uyển, em cảm thấy có thể sao? Đây không phải tâm trạng em suy sụp, mà là bệnh trầm cảm, đã đến mức độ nào thì em tự rõ, gần đây em đều không liên lạc với bạn bè nhỉ? Hình như cũng lâu rồi chưa đến nhà họ Vương, vì em sợ người khác biết được bệnh của mình, nhưng em khép kín bản thân thế này chỉ càng ngày càng thêm nghiêm trọng..."



"Đừng nói nữa." Lâm Uyển giơ tay ôm đầu rồi bịt tai lại, bắt đầu không thể khống chế nổi cảm xúc. Trần Kình nhìn thấy rất đau lòng, vươn tay muốn an ủi nhưng cô tránh người về phía sau, dán chặt vào cửa xe, đầu rủ xuống, giống như không nghe không thấy thế này có thể an toàn hơn một chút.



Trần Kình đành mở lời khuyên nhủ: "Uyển Uyển, em đừng sợ, thật ra bệnh trầm cảm cũng không phải bệnh gì nghiêm trọng, chỉ cần em mở lòng mình ra, phối hợp điều trị, những việc khác cứ gi¬ao cho tôi, nếu em không muốn nói chuyện với bác sĩ Lý, tôi có thể tìm người khác cho em¬Lâm Uyển không nghe, với tay mở cửa xe nhưng đã sớm bị Trần Kình khóa lại, cô không còn cách nào khác liền lấy tay đập mạnh vào cửa sổ. Trần Kình không thể nhìn tiếp, vươn tay kéo cô ôm vào lòng, lớn tiếng nói: "Uyển Uyển, em bình tĩnh chút đi, nếu em muốn khiến tôi buông tay, trước tiên em phải chứng minh bản thân có thể sống độc lập..."



Lâm Uyển liều mạng vùng vẫy trong lòng hắn, miệng hét: "Nói dối, anh không muốn thả tôi đi, anh là đồ khốn nạn..."



Trần Kình ôm cô thật chặt, nói: "Không sai, tôi là đồ khốn nạn, thế nên em phải đánh bại tôi, còn cả bệnh trầm cảm của em cũng là đồ khốn nạn, em cũng phải đánh bại nó mới được."



Người trong lòng vùng vẫy điên cuồng như được lắp động cơ điện, Trần Kình có chút không chịu nổi liền nhớ đến một câu, "Người điên sức lợn", rồi càng thêm đau xót. Hắn kéo Lâm Uyển lại, dùng một tay nắm chặt lấy, tay còn lại nâng mặt cô lên để cô nhìn về phía mình, dịu dàng nói: "Uyển Uyển, đừng chạy trốn, như vậy dù tôi thả em, em cũng sẽ không có được tự do thật sự, em phải nhìn thẳng vào nó, giống như bây giờ em đang nhìn thẳng vào tôi."



Lâm Uyển cuối cùng đã bình tĩnh hơn một chút, nhìn chằm chằm mặt hắn, Trần Kình lại hỏi: "Bây giờ tôi có đáng sợ không?"



Hắn cũng không biết biểu cảm của mình lúc này như thế nào, nhưng chắc chắn không đáng sợ, vì ý chí sắt đá của hắn sớm đã bị giẫm thành một đống bùn, một khi đã mềm lòng, gương mặt cũng chẳng thể cứng rắn nổi.



Lâm Uyển mếu máo, trong mắt biển nước sóng sánh, giống như sắp khóc nhưng lại bướng bỉnh không chịu khóc. Trần Kình cảm thấy đống bùn trong lòng lập tức hóa thành nước, cười khổ nói: "Tôi biết em là một cô gái dũng cảm, cho nên em nhất định có thể chiến thắng nó, đúng không?"


Đầu << 53 54/73 55 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON