Thấy Lâm Uyển hạ thấp mí mắt, giọng hắn càng thêm dịu dàng, hơn nữa còn mang chút khích lệ: "Bây giờ, chúng ta sẽ bước bước thứ nhất, được không?"
Lâm Uyển không còn cự tuyệt nữa, lúc này Trần Kình mở cửa xuống xe rồi kéo tay cô đi vào tòa nhà, Lâm Uyển đi rất chậm, hắn cũng không giục cô. Đến cửa phòng tư vấn của Lý Cẩn, bước chân cô bỗng ngừng lại, ngẩng đầu hỏi: "Những điều anh nói là thật?"
Trần Kình thấy cô cuối cùng đã khôi phục sự bình tĩnh, thầm thở phào nhẹ nhõm, giơ tay giúp cô chỉnh lại mái tóc làm rối ban nãy, nghiêm túc nói: "Phải, tôi hiếm khi mở lòng từ bi, em phải nắm chắc cơ hội."
Lâm Uyển không nói gì, đẩy cửa tiến vào.
Trần Kình không vào cùng cô mà quay người xuống tầng, hắn hơi mệt, có cảm giác trái tim bị quá tải, hắn vừa chân thành vừa dối lòng thực hiện một loạt hành động khi nãy. Hắn chân thành hi vọng cô sẽ khá hơn, dối lòng đẩy cô ra từng chút một. Hắn vừa đi vừa cười khổ, đã bao lâu hắn chưa nói chuyện ôn tồn nhỏ nhẹ với người khác thế này, không đúng, hình như trước giờ hắn chưa từng làm thế. Hắn cứ tưởng rằng mình sẽ cứng rắn, sẽ kiên trì diễn xuất đến cuối cùng, không ngờ có ngày lại vì một người phụ nữ mà thay đổi hoàn toàn, có lẽ trong đời mỗi người đều có một lần gặp phải cảnh ngộ ấy.
Hắn không dám nghĩ tiếp, lí trí và tình cảm, bây giờ hắn chỉ có thể nghe theo sự dẫn dắt của một thứ mà thôi. Nếu hai thứ cùng gây rối, hắn sẽ vùng vẫy, sẽ đau khổ, nếu hắn đau khổ rồi, hắn sẽ không nhịn được kéo người khác xuống nước.
Trần Kình mở cửa sổ xe đón làn gió lạnh, hút hai điếu thuốc rồi gọi vài cuộc điện thoại. Sau đó, Lâm Uyển đã ra, hắn lập tức xuống xe đón cô, chỉ thấy mắt cô đỏ hoe, chóp mũi cũng hồng hồng, hắn vừa thấy buồn cười vừa thấy đau lòng, kéo tay cô hỏi: "Sao rồi?"
Lâm Uyển không nói, hắn liền tự tiếp lời: "Cứ từ từ đừng vội."
Trần Kình đưa Lâm Uyển về, trên đường đến công ty, hắn gọi điện thoại cho Lý Cẩn, cô nói: "Băng dày ba thước đâu phải do lạnh một ngày, có điều, khóc cũng là một cách giải tỏa."
Trần Kình bỏ điện thoại xuống, nghĩ bụng, Lâm Đại Ngọc còn khóc suốt ngày kìa, nhưng vẫn khóc đến chết đó thôi. Hắn biết mình hơi nóng vội quá đáng, nhưng không thể không nóng vội. Chỉ cần nghĩ đến Lâm Uyển có khuynh hướng tự sát là hắn liền sợ hãi, liên tưởng thêm chút nữa còn có thể khiến bản thân toát mồ hôi lạnh.
Trong thời gi¬an rảnh ban ngày xử lí công việc, hắn cũng không kìm nổi suy nghĩ, rốt cuộc nên chữa bệnh cho Lâm Uyển như thế nào, bệnh trầm cảm suy cho cùng là tâm bệnh, tâm bệnh phải trị bằng tâm dược, nhưng tâm dược này lại là thứ khó pha chế nhất. Hắn còn dành thời gi¬an nghĩ ngợi về thứ gọi là "tình yêu" này, hắn cảm thấy tình yêu chính là vi rút SARS, nhìn không thấy, sờ không được, đến bất ngờ không kịp phòng bị, lại rất nguy hiểm. Hắn cảm thấy bản thân giống như người chưa từng mua vé số, đột nhiên được thông báo trúng giải đặc biệt, chẳng hề vui thích, chỉ có choáng váng.
Buổi tối về nhà, Lâm Uyển đang ngồi trên so¬fa đùa nghịch với Ni Ni, Trần Kình đi tới xách con cún sang một bên rồi ngồi cạnh cô nghiêm túc nói: "Uyển Uyển, có phải em rất hận tôi?"
Lâm Uyển không lên tiếng, hắn hiểu đây chính là ngầm thừa nhận, kéo lấy tay cô nói: "Ngày trước tôi đối xử không tốt với em, còn từng đánh em, bây giờ cho em cơ hội trút giận, đánh lại tôi nhé, em thấy sao?"
Tay cô thật mềm mại, Trần Kình vừa nắm liền thấy hơi xao lòng, trong đầu nhẩm tính, quả là đã quá lâu hắn chưa động vào cô, ngay lập tức lại tự mắng thầm, đây là lúc nào rồi mà còn nghĩ chuyện này? Kết quả là trong lúc hắn đấu tranh nội tâm, nghe thấy một tiếng "bốp" vang lên, một giây sau hắn mới phản ứng lại, đó là cái tát vừa nhắm vào mặt mình. Hắn bỗng trợn mắt, mắng: "Mẹ kiếp! Em đánh thật à?"
Lâm Uyển vung cái tát xong bàn tay có chút tê dại, bị hắn gầm lên liền sợ đến mức cơ thể run bắn, Trần Kình hồi phục ngay nét mặt tươi cười, nói: "Thế nào, hả giận chưa? Đánh đến đau cả tay rồi, để tôi xoa cho." Nói rồi lại nắm lấy tay Lâm Uyển ra vẻ xoa mấy cái, "Hình như tôi từng đánh em mấy lần, hay là em đòi luôn một thể, sao?"
"Hai lần."
Trần Kình vừa nghe thấy liền vui vẻ: "Nhớ rõ thật đấy, phụ nữ đúng là lòng dạ hẹp hòi."
Lâm Uyển "hừ" lạnh, Trần Kình lại kéo tay cô nói: "Vậy hay là em đánh thêm một cái?
"Không đánh nữa."
"Không nỡ à?"
Lâm Uyển quả quyết giơ tay, "bốp", khóe miệng Trần Kình co giật. Hắn tự an ủi bản thân rằng, đại trượng phu biết co biết duỗi, đàn ông không đấu với đàn bà, ngày trước quá chấp nhặt với cô nên mới hại cô hết lần này đến lần khác, rồi lại không kìm được suy nghĩ, may mà không có người thứ ba ở đây.
Vừa nghĩ đến đó, liền nghe thấy tiếng oăng oẳng, thì ra còn có một kẻ nằm bò bên cạnh. Trần Kình chợt thấy hết sức mất mặt, đá nó một cái rồi chửi mát: "Mẹ kiếp, mày còn gây thêm rắc rối gì nữa, thấy tao bị đánh mày vui lắm đúng không? Đồ chó!"
Lâm Uyển hỏi hơi khiêu khích: "Đau rồi?"
"Đau quái gì, như muỗi đốt." Trần Kình xoa mặt, nói lập lờ: "Có điều em cũng thâm độc thật đấy, chỉ đánh có một bên, nếu chỗ này sưng lên ngày mai sao tôi gặp người khác được."
Lâm Uyển chê hắn vô vị, đứng dậy định rời đi, hắn liền giữ lấy cô, cười hi hi nói: "Đừng đi, hôm nay chúng ta đã tính nợ rồi..."
"Có thể tính rõ ràng không?"
"Không thể, nhưng vẫn phải cố sức tính." Trần Kình kéo cô vào lòng, để cô ngồi lên đùi mình, thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: "Uyển Uyển, khoảng thời gi¬an trước khi em rời khỏi tôi, mỗi ngày đều là ngày thanh toán nợ nần, tôi biết rất nhiều việc không thể sửa chữa, nhưng phàm là việc tôi có thể làm được, tôi sẽ cố gắng hết sức." Hắn liếc nhìn con dao gọt hoa quả trong chiếc đĩa trên bàn, nói: "Hay là em cứ đâm tôi mấy nhát dao đi? Chỉ cần em vui vẻ là được, nhưng nói trước đừng đâm vào động mạch, cũng đừng đâm vào ngực, còn nữa, đúng, trên mặt cũng không được..."
"Ai bảo thế? Tôi thật lòng đó." Trần Kình nói rồi vươn cánh tay với lấy con dao gọt hoa quả đặt vào tay cô, "Uyển Uyển, bây giờ tôi gi¬ao tấm thân hơn năm mươi cân này của tôi cho em, em xem miếng thịt nào vừa mắt thì cứ đâm vào đó, không cần mềm lòng, ngộ nhỡ tôi ngất đi thì em nhớ gọi 120..."
Lâm Uyển nghe những lời lải nhải thật thật giả giả của hắn, tay đang bị hắn giữ, con dao trong tay chuyển động từng chút gần cổ hắn, tim cô đột nhiên đập dồn dập. Đây là cảnh tượng cô từng ảo tưởng rất nhiều lần, bây giờ lại hiện ngay trước mắt, cô rất sợ mình sẽ nhất thời bị kích động...
"Uyển Uyển..." Trần Kình vẫn đang thì thầm từng tiếng bên tai cô, dường như thật sự không để ý lưỡi dao sắc bén kia sẽ cứa nát da thịt hắn, hoặc là hắn đã chắc chắn cô không dám làm. Lâm Uyển trong lòng khó chịu, cô nhắm chặt mắt, thầm nghĩ, giải tỏa, giải tỏa, trước kia không phải cả ngày cô tìm đủ mọi cách để giải tỏa sao, bắt đầu từ khi nào cô đã quên rồi. Nghĩ đến đây, bàn tay cô hơi dùng lực, sau đó cảm giác cơ thể Trần Kình run lên.
Cô vội mở mắt, nhìn thấy trên chiếc cổ trơn mịn của hắn xuất hiện một vết máu dài nửa tấc, bàn tay chợt nới lỏng, con dao gọt hoa quả liền rơi xuống ghế so-fa.
Trần Kình không thèm để ý vết thương của mình mà dịu dàng nhìn cô, nhẹ nhàng hỏi: "Hả giận chưa?"
Lâm Uyển không nhìn hắn, trầm giọng mắng: "Điên rồi!"
Trần Kình thở dài, dựa đầu lên vai cô, lẩm bẩm: "Phải đó, tôi là kẻ điên, xin lỗi, Uyển Uyển, sao em lại gặp phải tôi chứ."
Hắn bất đắc dĩ nghĩ rằng, gặp tôi là điều bất hạnh của em, yêu em, là điều bất hạnh của tôi. Từ trên cổ truyền tới cảm giác đau âm ỉ, Trần Kình than thở trong lòng, quả nhiên vẫn cứ đau. Xưa nay hắn luôn gắng sức tránh bị đau đớn, trên cơ thể và cả trong tâm hồn, vì vậy, trước khi người khác làm tổn thương hắn, hắn sẽ chế ngự họ, hoặc cách thật xa những vật nguy hiểm ấy . Nhưng số phận lại giống như lá bài đã được định sẵn trước đó, cho dù quay vòng thế nào cuối cùng vẫn sẽ có một lá yếu nhất bạn phải tiếp nhậnình yêu, chính là một lá bài yếu dành cho hắn.
chi mang 2
Chương 4: Trách móc
Tục ngữ có câu: "Chuyện tốt chẳng ai hay, chuyện xấu lan ngàn dặm."
Ngay hôm sau, Trần Kình liền bị ông ngoại hắn gọi tới, còn may hôm nay không phải tam đường hội thẩm, nộ khí của ông lão cũng không lớn bằng lần trước, không gõ gậy, không la lối, nhưng sắc mặt rất tệ, nhíu mày hỏi: "Cháu vẫn nhập nhằng với người phụ nữ ở bên ngoài kia? Nghe nói còn đi khám phụ khoa?"
"Mấy người trẻ tuổi các cháu thật không biết chừng mực, hồi đó trước khi ông nội cháu qua đời đã nói với ông, trong thế hệ con cháu nhà họ Trần, chỉ cháu là không chịu an phận thủ thường nhất, bảo ông phải để ý cháu, không ngờ vẫn xảy ra chuyện, cô ta có thai chưa?"
Trần Kình còn đang chửi thầm, nghe thấy câu hỏi liền sững người, thật thà đáp: "Đã có, nhưng không còn."
Ông lão cũng sững người, hỏi: "Sao lại không còn?"
"Tự nhiên xảy thai."
Ông lão trừng mắt, "Phí lời, đứa trẻ đang khỏe mạnh cứ bảo không còn là không còn ư?"
Trần Kình lén liếc nhìn ông ngoại, trầm giọng nói: "Gần đây sức khỏe của cô ấy không tốt."
"Hừ, vô dụng, ngay cả đứa con cũng không giữ nổi."
Trần Kình bị mắng đến đau lòng, quả là ông lão đã nói trúng tim đen, hắn thật vô dụng, chơi với lửa rồi bị bén lên người, mất đi đứa con còn bị tổn thương tình cảm.
"Dù sao người ta cũng đã khổ sở vì cháu, bồi thường nhiều cho người ta chút, sau đó mau kết hôn ổn định cuộc sống, ngày mai ông sẽ bàn bạc với cha mẹ cháu, việc này gấp rút hoàn thành trong năm."
Trần Kình không cam lòng, lập tức cự tuyệt: "Cháu không kết hôn."
Ông lão "hừ" lạnh lùng, "Cháu không kết hôn? Không kết hôn nữa mà chắt trai đã đưa đến tận cửa cho ta rồi, cháu bảo nhà họ Trương nghĩ thế nào? Cháu bảo ta giấu mặt đi đâu?"
"Đợi đã, có gì liên quan đến nhà họ?"
"Tiên sư! Đó là bố vợ tương lai của cháu, cháu nói 'có gì liên quan đến họ' ư? Quả là con gái thứ hai nhà họ Trương thấu tình đạt lí, nếu là cô gái khác chắc chắn đã ầm ĩ lên rồi."
Trần Kình cũng "hừ" một tiếng, "Cháu chẳng có quan hệ gì với cô ta."