Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Tôi chưa bao giờ mong đợi sẽ có một cuộc đời hoàn hảo, mà chỉ cần một cuộc đời hạnh phúc

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Cuộc gặp gỡ chí mạng full

Cuộc gặp gỡ chí mạng full Trang 56

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 55 56/73 57 >> Cuối





"Thằng khốn, cháu gặp người ta bao lâu rồi, bây giờ còn nói những lời vô trách nhiệm này, cả thành phố B đều biết cô ấy là vợ tương lai của cháu..."



"Đó cũng là tin nhảm mà mấy người tung ra, cháu trước giờ chưa từng thừa nhận."



"Cháu... cháu muốn làm ta tức chết đúng không?" Ông lão giận đến mặt đỏ tía tai, nếu bàn về độ ngang ngược thì một mình ông địch được hai người, còn xét về khua môi múa mép thì ông còn kém xa, thế là ông lại dùng mánh khóe cũ, cầm lấy cốc ném qua.



Trần Kình thành thạo đón lấy, đặt trở lại, cung kí
nh nói: "Ông ngoại, ông giữ gìn sức khỏe, chút việc nhỏ nhặt này của cháu không dám để ông hao tâm tổn sức. Cháu cũng không biết người khác nói với ông thế nào, cháu từng ăn hai bữa cơm với cô ta, một lần trong đó là vào ngày sinh nhật ông, ngay cả tay cô ta cháu còn chưa động tới, thêm nữa đây là thời buổi nào rồi, không thịnh hành trò ép duyên đâu ạ."



"Ép duyên thì đã sao? Cha mẹ cháu chính nhờ một tay ta và ông nội cháu ép duyên, bây giờ không phải rất tốt sao? Mấy người trẻ tuổi các cháu tầm mắt hạn hẹp không biết nhìn người, cứ phải dựa vào bề trên chúng ta kiểm định. Ta nói cháu nghe, ta đã xem tướng mạo, con gái thứ hai nhà họ Trương không tồi, còn hiểu đạo lí, biết chăm lo gia đình..."



Trần Kình nghe xong im lặng, nghĩ bụng, ông vẫn là Đảng viên đây, sao lại khuyến khích mê tín dị đoan thế. Có điều hắn cũng không cãi lại nữa, vì hắn biết tuổi ông đã cao, la mắng lâu sẽ thiếu oxy, đến khi đó tự ông sẽ muốn đi nghỉ. Ôi ông cụ trẻ con thích được dỗ dành, lần trước hắn phản ứng kịch liệt nên đã hối hận rồi, ngộ nhỡ khiến ông nổi giận sinh bệnh, hắn quả thực không gánh vác nổi. Cho dù ông lão vừa ý với Trương Vận Nghi, hắn cũng sẽ chặn trước con đường này.



Như hắn dự tính, ông cụ mắng loạn lên một hồi là thấm mệt, rồi ném ra vài câu tàn nhẫn bảo hắn cút xéo. Hắn vừa định biến khỏi tứ hợp viện của ông ngoại liền nhận được cuộc gọi của cậu cả, ngữ khí vô cùng lo lắng: "A Kình, ông ngoại tìm cháu à?"



"Vâng."



"Sao rồi? Không việc gì chứ?"



Trần Kình day day thái dương, uể oải đáp: "Không sao đâu."



Bên kia chần chừ một lát rồi hỏi: "Cháu với cô gái kia đến mức độ nào rồi?"



"Vẫn vậy thôi."



"A Kình này, cậu vừa mới biết cô gái đó là ai..."



"Không phải cậu sớm đã điều tra cô ấy rồi à?"



"Lúc đó chỉ điều tra họ tên, nơi làm việc và hoàn cảnh gia đình cô ấy thôi, tưởng ai cũng giống cháu, đào bới cả phần mộ tổ tiên nhà người ta như FBI sao?"



"Cậu cả, cậu đừng mỉa mai cháu, rốt cuộc cậu muốn nói gì?



"Cậu bảo, hay là cháu mau cắt đứt đi, hai đứa chắc chắn không có kết quả, chưa nói việc khác, A Túy đang vướng ngang ở giữa kia kìa..."



Trần Kình thở dài, hắn cũng không phải kẻ ngốc, cần đến cả thế giới đều nói cho hắn sự thật này sao, tuy trong lòng hắn hiểu rõ, nhưng khi nghe thấy những lời này vẫn không tránh khỏi khó chịu, như bị kim đâm vào chóp tim vậy.



"Cậu cả, cậu yên tâm, cháu không phải trẻ con, cháu biết nên làm thế nào."



"Cậu vẫn muốn nhắc cháu mấy câu, cháu làm về xây dựng, biết tầm quan trọng của nền móng, kết hôn cũng như xây nhà, dựa vào tình cảm làm cơ sở thì chẳng bao giờ đủ, chỉ khi các phương diện đều hoàn toàn phù hợp, tòa nhà hôn nhân này mới có thể vững chắc..."



Cúp máy, Trần Kình vân vê điện thoại trong tay rồi vứt sang ghế phụ, đưa hai tay lên vuốt mặt. "Ái tình là trò chơi, hôn nhân là chính trị." Đây là quy tắc mà đại đa số những người sống trong thế giới của hắn hoàn toàn tin tưởng hoặc nói rằng không thể không tin. Hắn cũng từng tin, cứ tưởng mình cũng sẽ đi theo con đường ấy, bởi nếu không tìm được người thích hợp thì ai cũng như nhau, nếu đã như nhau, tại sao không chọn lấy một người có điều kiện tốt, có lợi cho cả mình và gia đình.



Nhưng hắn chần chừ không chịu kết hôn, ngoài lí do không muốn bị gia đình ràng buộc, có lẽ còn vì tận sâu trong lòng hắn vẫn ẩn chứa chút đợi mong. Hắn cho rằng nếu thật sự tìm thấy người đó, cái gọi là "môn đăng hộ đối" kia đều không thành vấn đề, cho dù bề trên có cương quyết ra sao, chỉ cần hắn kiên trì thì cuối cùng vẫn phải nghe hắn. Thời đại này, có mấy người cha người mẹ kiên quyết hơn nổi con cái đâu, thêm nữa, nếu bản thân lấy ai cũng không thể làm chủ, còn được coi là đàn ông



Hắn luôn cảm thấy đàn ông phải nhấc tay là nâng được trời, cúi mình là chém hết bụi gai, nhưng thứ ngăn cách giữa hắn và Lâm Uyển lại là thứ hắn không thể xóa bỏ.



●●◦∞◦●●



Tám rưỡi tối, Trần Kình xong việc lại vội đến cuộc hẹn nào đó, vừa vào cửa phòng đã nghe thấy giọng uể oải của Phương Chính: "Ôi, người bận rộn, lâu quá không gặp."



Trần Kình chợt nghĩ quả đúng vậy, từ lần trước vì chuyện của Lâm Uyển mà cãi nhau mất vui thì hai người chưa từng gặp mặt, đến nỗi hắn nghe thấy giọng nói của tên này đã cảm thấy thân thiết.



Hướng Dương cũng đang ở một bên đáp lời: "Đúng thế đúng thế, mấy anh em nhớ cậu chết đi được."



"Ghê vậy? Không phải cậu với tên đó cùng công ty à, gặp nhau không dễ sao?"



"Ai bảo thế, hắn bây giờ chính là Na Tra, ngày ngày cưỡi Phong Hỏa Luân, đi đi về về không chút dấu vết, thoắt ẩn thoắt hiện."



Trần Kình tức cười nghĩ, hắn chẳng có tài cưỡi Phong Hỏa Luân, nhưng lại hơi bị nhiệt, bận rộn cả ngày trời lúc này cổ họng khô rát đến bốc khói. Hắn ngồi xuống so¬fa, rót cho mình một ly vang đỏ, uống một ngụm lớn cho thấm giọng rồi nói: "Hai người các cậu đang hát bè à, tìm tôi có việc gì?"



Hướng Dương cười thành tiếng, "Anh có thể không lên giọng được sao, không có việc thì không được tụ tập à?"



"Tại dạo này thấy cậu hơi bốc hỏa nên bọn tôi hạ hỏa cho cậu." Phương Chính cười he he lấy một chai rượu trắng qua, ra vẻ rót đầy cho hắn.



Trần Kình vội lấy tay che ly rượu, "Lưỡng sam nhi" [1">, hắn uống say thì làm sao? Ở nhà còn có một người không tỉnh táo, hắn phải luôn luôn giữ lí trí, bèn nói: "Khỏi tào lao với tôi, có gì cứ nói thẳng."



[1"> Tên một món ăn nổi tiếng ở Bắc Kinh, là sự kết hợp giữa đậu phụ và cháo cay. Ý nói ở đây uống nhiều loại rượu khác nhau cùng lúc sẽ dễ say.



Hướng Dương hỏi: "Nghe nói cậu bị ông ngoại giáo huấn?"



"Các cậu đều tuổi thỏ, tai dài thính vậy?"



"Bây giờ không phải thời đại thông tin sao, thêm nữa bọn tôi không phải đặc biệt quan tâm tới chuyện của cậu à?"



Trần Kình "hừ" một tiếng, nói: "Tôi thấy bọn cậu đến để cười nhạo tôi thì có." Rồi hỏi Phương Chính: "Không tìm ông anh họ tuổi bọ chét nhà cậu đến tụ tập luôn đi? Không phải hắn ngày ngày mong chờ tôi mất mặt ư?"



Phương Chính bật cười, Hướng Dương tiếp lời: "Tục ngữ có câu 'tốt đẹp phô ra, xấu xa đậy lại', chúng ta là anh em, nỡ làm chuyện đó sao?"



"Hừ, anh em, cũng không biết chuyện tôi rơi xuống nước là ai làm lộ ra ngoài?"



Hướng Dương cười: "Nam tử hán đại trượng phu dám làm dám chịu, là tôi đó, làm vậy không phải muốn tốt cho cậu sao? Giúp cậu kịp thời tỉnh ngộ, biển khổ mênh mông, quay đầu là bờ."



"Tốt cho tôi? Ít nhất cũng phải để tôi cảm thấy tốt chứ? Sao tôi không có chút cảm giác nào vậy?"



Phương Chính thản nhiên nói: "Sao tôi thấy câu này để Lâm Uyển nói mới thích hợp."



Trần Kình phớt lờ, mệt mỏi đáp: "Tôi biết rồi, bọn cậu không phải đến cười nhạo tôi, là đến mỉa mai tôi đúng không?"



Phương Chính lại hỏi: "Còn nhớ câu lần trước tôi hỏi cậu không?"



"Đương nhiên."



"Bây giờ có đáp án rồi chứ?"



"Ừ."



Hướng Dương không hiểu chuyện gì, chẳng chịu đứng ngoài cuộc liền xen vào: "Hai cậu nói gì thế?"



Không ai thèm để ý anh ta, Phương Chính hỏi tiếp: "Có cảm nhận gì?"



Trần Kình đáp: "Mẹ nó, chẳng có cảm nhận gì, giống như hồi nhỏ tôi ra đường ray chơi, đang chơi say sưa, phía trước bỗng có một chiếc tàu hỏa lao tới..."



Hướng Dương trợn mắt, hỏi: "Rồi sao?"



"Thì bị cán qua rồi."



"Hả?" Hướng Dương kinh ngạc, rồi cười nhạo nói: "Được rồi, xương cốt sắt thép như cậu có khi còn làm tàu hỏa trật đường ray ấy."



Trần Kình ngẩn người, lẩm bẩm nói: "Phải đó, cả hai đều thiệt, tất cả tử trận."



"Mẹ! Thật đẫm máu." Hướng Dương nhỏ tiếng tổng kết, rồi như đã hiểu là chuyện gì, lại nói: "Lâm Uyển cũng thật đáng thương."



Trần Kình ngước mắt liếc nhìn anh ta, nói: "Không phải cậu không muốn gặp cô ấy sao?"



"Hừ, đó là vì tôi chưa rõ chân tướng, bây giờ tôi không muốn gặp cậu, quả là cao nha nội [2"> thời đại mới. Tôi thấy khó hiểu, cậu muốn có cô nào mà chẳng được, sao phải cưỡng ép dân nữ chứ? Khiến thiên hạ căm ghét, tôi cũng xấu hổ thay cho cậu."



[2"> Con em quan



Phương Chính tiếp lời: "Không phải có câu như thế này sao, 'Thê không bằng thiếp, thiếp không bằng vụng trộm', đây gọi là gì nhỉ, 'vụng trộm không bằng cướp bóc' chăng?"



Dứt lời, hai người bắt đầu cười khúc khích, Trần Kình chẳng thấy buồn cười chút nào, ngược lại còn thấy hơi phiền. Quan hệ giữa hắn và Lâm Uyển giống như một bao thuốc nổ vùi trong đám cỏ khô, không cần biết là bao lâu, chỉ cần vừa dính lửa là sẽ nổ tung. Nếu bình thường cũng đủ tệ rồi, hắn có gan phóng hỏa thì có bản lĩnh dập lửa, nhưng bây giờ trong hắn toàn là hình bóng Lâm Uyển, ngay cả tâm trí đấu võ mồm với người khác cũng chẳng còn.



Nghĩ đến đó, hắn đứng dậy nói: "Tôi phải đi rồi."



"Đừng để bụng chứ, từ khi nào da mặt cậu mỏng vậy, mới nói mấy câu đã không nhịn nổi rồi?"



"Không phải, một mình Lâm Uyển ở nhà, tôi không yên tâm."



Hướng Dương cười nhạo, "Không phải chứ, cô ấy cũng chẳng phải trẻ lên ba, vẫn còn va đụng lung tung à?"



"Cô ấy bị bệnh." Thấy hai người kinh ngạc, Trần Kình mỉa mai nói: "Chẳng phải các cậu đặc biệt quan tâm tôi sao, ngay đến việc này cũng không biết?"



"Mẹ kiếp! Bọn tôi không phải giun đũa trong bụng cậu, chỉ cần cậu đánh rắm là có thế nghe tiếng kêu." Hướng Dương bĩu môi, không đồng ý nói.



"Lâm Uyển sao rồi?" Phương Chính lo lắng hỏi.



Trần Kình thở dài, ngồi lại so¬fa, nói: "Cô ấy mắc bệnh trầm cảm."



Hai người nhất thời sững sờ, Hướng Dương hỏi: "Nghiêm trọng không?"



Không đợi Trần Kình trả lời, Phương Chính lại hỏi: "Lần tự sát chính vì nguyên nhân này?"


Đầu << 55 56/73 57 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON
80s toys - Atari. I still have