Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Có rất nhiều điều chỉ người nghe mới ghi nhớ, còn người nói đã lãng quên từ lâu…

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Cuộc gặp gỡ chí mạng full

Cuộc gặp gỡ chí mạng full Trang 57

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 56 57/73 58 >> Cuối





Trần Kình gật đầu.



Vậy là đã hiểu, Hướng Dương nói: "Cái này phải điều trị cho tốt, nhà tôi có người trong ngành, về rồi tôi hỏi giúp cậu."



Phương Chính cau mày hỏi: "Vậy cậu định làm thế nào? Người ta đã như vậy rồi..."



Trần Kình xua tay nói: "Tôi nghĩ kĩ rồi, chữa khỏi bệnh cho cô ấy, tôi sẽ buông tay."



Nhất thời, cả ba đều im lặng, Trần Kình lại đứng dậy có chút mệt mỏi, nói: "Lần này chắc tôi phải về thật đây."



Hai người còn lại cũng đứng dậy theo, Hướng Dương nghiêm túc: "A Kình, việc công ty đã có tôi, cậu cứ lo cho sức khỏe Lâm Uyển đi, mau chữa khỏi cho cô ấy."



Trần Kình gật đầu nói cám ơn rồi quay ngườ
i đi, Phương Chính gọi hắn: "A Kình, nhớ lời cậu nói."



Trần Kình gượng cười, lưng đối diện với họ, nhắm mắt lại trả lời: "Tuy tôi không phải quân tử, nhưng cũng biết nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy."



Trần Kình đẩy cửa rời khỏi, Hướng Dương thu lại tầm mắt, lắc đầu: "A Kình quả không còn như trước."



Phương Chính ngồi xuống nâng ly rượu uống một hơi, chậm rãi nói: "Con người luôn phải có quá trình trưởng thành."



"Mẹ, đã ba mươi tuổi rồi còn 'trưởng thành' nỗi gì, chín nẫu đến mức muốn rụng xuống đất rồi."



"Người càng trưởng thành sớm lại càng ấu trĩ."



"Ô, một thánh tình vừa đi, một triết gia lại tới." Hướng Dương tức cười ngồi xuống, uống ngụm rượu, ch miệng hỏi: "Xem ra cậu cũng trưởng thành rồi? Chỉ mình tôi trẻ con vẫn tiếp tục ấu trĩ đúng không?"



Phương Chính không trả lời mà nói bằng giọng đứng đắn: "Biết tại sao tôi không tán thành cậu nhúng tay vào không? Ngoại lực tác động vào sẽ khiến quan hệ giữa họ càng phức tạp, A Kình thích mềm không thích cứng, cậu càng bảo hắn buông tay, hắn sẽ càng nắm chặt, nếu bức ép thì có thể hắn sẽ hủy hoại Lâm Uyển, bây giờ bản thân hắn đã nghĩ thông rồi."



Hướng Dương cười giễu cợt: "Tôi thấy cậu không phải không nhúng tay vào mà sợ mình càng nhúng càng sâu hả? Sợ đến khi mang tiếng bất nhân bất nghĩa, Lâm Uyển lại không thể theo cậu, mất cả chì lẫn chài."



"Ha ha, vẫn là cậu hiểu tôi."



"Thì đó, quen nhau từ hồi cởi chuồng tắm mưa mà lại. Cậu quả là thông minh, người khôn giữ mình."



"Lời lẽ đừng sắc bén vậy chứ?"



"Vậy cũng không được, tôi chính là 'anh chàng sắc bén' trong truyền thuyết. Nhưng tôi vẫn không hiểu, cô bé gái mới hai mươi tuổi đầu như Lâm Uyển, ngoài việc có chút nhan sắc, tính cách hơi mạnh mẽ ra thì chẳng thấy có gì đặc sắc. Vậy mà có thể đốn ngã cây đại thụ đã sống hơn ba mươi năm là A Kình?"



"Đây gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, không sợ võ nghệ cao cường, chỉ sợ thi triển không hết."



"Thôi, hi vọng tôi đừng gặp phải người như thế, thật đáng sợ."



"Vậy tôi chúc cậu kiếp này không kiếm nổi tình yêu chân chính."



"Mẹ kiếp, cậu rủa tôi?"



●●◦∞◦●●



Trần Kình vào nhà, Lâm Uyển đang ngồi trên giường xé giấy vụn. Cô cũng muốn thoát khỏi ma ốm, nhưng quá khó khăn, việc phá thai này là đòn đả kích rất lớn đối với cô. Cô mượn điều đó để trả thù Trần Kình, đã đạt được thành quả rõ rệt, còn cô giống như binh sĩ mang đầy rẫy thương tích trên chiến trường, dùng hết sức lực cuối cùng để tấn công kẻ địch rồi mới ngã xuống.



Mặc dù theo bản năng sinh tồn cô vẫn muốn vùng dậy, nhưng những cơn ác mộng liên tiếp không ngừng và ảo giác thường trực làm hao mòn sinh lực vốn không nhiều của cô, ăn không ngon ngủ không yên, cả ngày đờ đẫn, ngay cả khi nhớ lại những gì Trần Kình đã cam đoan, cô cũng cảm thấy có khả năng là nghe nhầm. Bởi vì điều đó rất không giống hắn, trừ phi hắn giống cô: Điên rồi, và một chuỗi biểu hiện ngày hôm qua của hắn cũng đủ để chứng minh hắn thật sự điên rồi. Đáng tiếc hai người họ ngay cả sau khi điên cũng không cùng một đẳng cấp, cô vẫn tầm thường như vậy, đến dao cũng không dám cầm, thấy máu là ngất.



Trần Kình đứng ở cửa phòng ngủ, nhìn người trên giường lưng đối diện với mình gập cong lại, trái tim bực bội cả ngày trời bỗng trở nên mềm yếu. Tóc Lâm Uyển dài hơn rất nhiều, đuôi tóc xoăn nhẹ bởi trước hay buộc túm lên lộn xộn, trên người mặc bộ đồ ngủ kiểu Hàn Quốc màu hồng phấn, hệt như con búp bê vải cỡ lớn. Mặc dù tóc cô hơi lộn xộn quá mức, dường như một ngày chưa hề chải đầu, hơn nữa bộ đồ ngủ vải bông trên người bị ép đến nhăn nheo... nhưng như vậy lại càng đáng yêu. Trần Kình đứng ở cửa một lúc, xúc động nghĩ, nếu bạn cảm thấy một cô gái tóc dài vừa mắt, tóc ngắn cũng vừa mắt, ăn mặc lộng lẫy rất đẹp, mà lôi thôi cũng đẹp, lúc ồn ào thật đáng yêu, khi yên tĩnh cũng dễ thương, vậy thì thật sự bạn đã yêu cô ấy mất rồi.



Rút ra được kết luận này, Trần Kình có cảm giác như chớp lóe giữa trời quang tháng Năm. Lúc đi về phía cô, hắn lãng mạn nhớ tới một câu hát: "Sinh thời oan gia ngõ hẹp, cuối cùng chẳng thể thoát khỏi nhau." Nhưng khi hắn nhìn thấy hành động trong tay Lâm Uyển, lập tức ngã từ trên đám mây lãng mạn xuống hiện thực tàn khốc.



"Em đang làm gì thê?" Trần Kình giật lấy quyển vở đã bị xé vụn một nửa từ trong tay Lâm Uyển, bên trên đều là tranh cô vẽ, hắn lại đàn hồi từ hiện thực đến không gi¬an ảo mộng, Lâm Đại Ngọc đốt thơ dứt tình rồi chết...



Trần Kình thở dài, đặt nửa quyển còn lại lên đầu giường, ngồi cạnh Lâm Uyển, ôm lấy cô dịu dàng nói: "Tốt xấu gì đây cũng là tác phẩm của em, é rồi tiếc lắm, nếu em muốn trút giận, cứ trút lên tôi là được."



Lâm Uyển ngờ vực nhìn, cô bị giật mình bởi từ ngữ của hắn. Hai tay hắn nắm lấy hai cánh tay cô, đưa đến trước vạt áo sơ mi của mình, dùng lực lôi sang hai bên, chưa xé toạc, hắn cười rồi nói: "Dùng sức một chút."



Tăng lực kéo thêm lần nữa, hai chiếc cúc áo bị bật ra để lộ vùng ngực rám nắng. Lâm Uyển rốt cuộc cũng có phản ứng, trút giận gì chứ, rõ ràng là trêu ghẹo. Cô thu tay lại mắng một câu: "Vô vị."



Trần Kình thấy hai má cô ửng đỏ liền ngứa ngáy trong lòng, bắt đầu suy nghĩ đen tối, dụ dỗ: "Hay là... chúng ta chơi trò SM [3"> nhỉ, lấy roi da, sáp nến, giày cao gót, tùy em chọn, tôi cho em mượn thắt lưng làm đạo cụ..."



[3"> SM là viết tắt của sa¬do-masochism, chỉ việc quan hệ một cách thô bạo.



Lâm Uyển nghĩ bụng, đúng là gi¬ang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, tên này điên rồi cũng là kẻ điên dung tục. Cô vén chăn lên định chui vào trong, Trần Kình vứt chăn ra, mặt dày nói: "Uyển Uyển, nếu em đã không nỡ ngược đãi tôi, vậy chúng ta sẽ tiếp tục chơi trò xé quần áo nhé."



Lâm Uyển nghe xong lập tức ngẩng đầu, hỏi: "Thật không?"



Trần Kình gật đầu quả quyết.



Đôi mắt Lâm Uyển lóe sáng đến mức Trần Kình còn thấy hoa mắt, nhưng người ta lại leo xuống giường đi về phía tủ quần áo. Trần Kình bỗng ngẩn người, còn mong đợi Lâm Uyển sẽ xé quần áo trên người hắn, sau đó hắn thừa cơ "ấy ấy" một chút, kết quả là, người ta có hứng thú với quần áo trong tủ của hắn, hay là cứ "ấy ấy" trong tủ quần áo nhỉ?



Dù hơi hoang đường, nhưng có vẻ không tồi...



Lâm Uyển mở cửa tủ, thô bạo lôi một chiếc sơ mi ra rồi dùng sức xé rách, tiếc rằng chất liệu vải quá tốt không rách nổi, cô theo bản năng đổi sang dùng răng cắn, nhưng vẫn không được. Cô liền ném nó xuống đất, dùng chân giẫm lên vạáo, hai tay lôi tay áo, dùng sức xé, "soạt" một tiếng, tay áo rơi xuống...



Nhìn thấy một loạt hành động của Lâm Uyển, chút suy nghĩ phong nhã trong đầu hắn lập tức biến thành vô số dấu chấm than, quên luôn cả việc ngăn cô lại. Sau đó nhìn thấy bộ dạng nổi giận đùng đùng của cô, hắn lại thấy buồn cười, lâu lắm rồi chưa thấy được một Lâm Uyển nóng nảy, sinh động thế này. Và rồi, hắn bỗng ý thức được hành động này có hại cho thể diện của hắn, nhưng nghĩ lại thì bản thân hắn ngay cả mặt cũng để cô đánh rồi, mấy thứ mặc ngoài thân thể thật chẳng đáng nhắc tới.



Lâm Uyển xé tan một chiếc vẫn chưa hả giận, lại định xé chiếc thứ hai, Trần Kình thấy cô dùng cả tay và chân rất tốn sức, liền đưa chiếc dao nhíp Thụy Sĩ mang bên người cho cô, nói: "Dùng cái này đi."



Lâm Uyển cầm lấy, mở ra, đưa mũi dao hướng về tà áo trước, tiếng "soạt" vang lên. Trần Kình có chút khó chịu, cảm giác này giống như mũi dao đang cắt lên ngực mình vậy, cô hận hắn đến thế sao, nhưng hắn nhẫn nhịn để không lên tiếng. Lâm Uyển cắt vài chiếc sơ mi xong, dứt khoát vứt dao xuống đất, lôi một hàng sơ mi âu phục của Trần Kình ra ném xuống cùng, thậm chí còn vừa giẫm vừa đá coi chúng như rác. Trần Kình chết lặng, một luồng nộ khí dâng lên trong lòng, nhảy nhót mấy vòng trong lồng ngực nhưng phụt ra khỏi miệng lại là: "Dù sao em cũng phải giữ lại cho tôi một chiếc ngày mai mặc chứ, không thể để tôi trần như nhộng được!"



Lời vừa thốt ra, Trần Kình suýt nữa thì sặc nước bọt hận không thể dựng thẳng ngón cái lên khen mình, năng lực tùy cơ ứng biến của hắn quá giỏi đi. Nhưng thấy Lâm Uyển mặt đỏ bừng do vận động quá mức, hắn lại vui mừng vì mình chưa nổi giận, ho hai tiếng, nói: "Chơi đủ rồi chứ? Mau nghỉ chút, em mệt rồi đó."



Lâm Uyển không thèm ngẩng đầu, đáp: "Chưa đủ."



Trần Kình vừa nghe thấy, nhún vai nói: "Ừm, vậy em cứ tiếp tục."



Lâm Uyển nghe xong định bước ra ngoài, nhưng chân bị vướng vào quần áo nên lảo đảo, Trần Kình đứng dậy đỡ lấy cô, hỏi: "Sao thế? Không tiếp tục à?"



Lâm Uyển đẩy hắn ra, chạy phòng ngủ, sang thẳng thư phòng. Trần Kình đuổi theo, hắn thấy cô đang nhìn chằm chằm máy tính của mình, mí mắt hắn lập tức giật giật, ngập ngừng hỏi: "Chắc không phải em muốn đập máy tính của tôi chứ?"



"Không được sao?" Lâm Uyển thản nhiên.



Trẩn Kình tức nghẹn cổ, nghĩ bụng, em bảo được hay không, gây rối cũng phải có mức độ nhé, nhưng suy nghĩ bỗng thay đổi, hắn lại mỉm cười, lời nói nhẹ tựa gió thoảng mây trôi: "Được chứ, nhưng tôi phải chuẩn bị trước một chút."



Lâm Uyển "hừ" một tiếng, quay người tập trung ánh mắt lên giá sách ở phía sau. Chẳng đợi Trần Kình kịp phản ứng, cô liền lấy hai cuốn sách, ném "bốp" xuống đất, chấn động đến mức Trần Kình phải cau mày, "bốp bốp", lại thêm vài cuốn, Trần Kình lùi về phía sau nửa bước, lần này cũng không cau mày nữa, thôi kệ, để cô gây rối đã đời đi, chỉ có điều sắp xếp lại giá sách này có chút phiền phức.



Ai biết rằng điều phiền phức hơn còn ở phía sau, Lâm Uyển vứt liền một mạch gần hai mươi cuốn xuống. Nhân lúc hắn không chú ý, cô liền quay người lại, cầm cốc nước trên bàn lên, đập vào màn hình máy tính. Một tiếng "rắc" vang lên, màn hình tinh thể lỏng đã nứt, chiếc cốc sứ rơi xuống đất, gương mặt Trần Kình lập tức sầm lại, gượng gạo nói: "Bao nhiêu đó đủ rồi đấy."


Đầu << 56 57/73 58 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON
XtGem Forum catalog