Trần Kình cũng cười, "Xem ra cô đi nước ngoài mấy năm đã quên mất tình hình trong nước ta rồi, đàn ông ấy mà, đều thích cắm sừng kẻ khác, nhưng tuyệt đối không cho phép kẻ khác cắm sừng mình, không tin cô về hỏi cha cô hay anh cô thử xem?"
Trương Vận Nghi mặt đỏ bừng, trợn trừng mắt, đang định mở miệng Trần Kình giơ ngón tay lên "suỵt" một
tiếng, nói: "Việc tấm ảnh này tôi coi như không biết, cho nên cô cũng khỏi lôi việc lựa chọn ra ép buộc tôi, tất cả những gì thật giả giữa chúng ta chấm dứt tại đây."
chi mang 2
Chương 5: Chung sống
>Lâm Uyển không biết có nên tin Trần Kình hay không, hắn nói muốn chữa khỏi bệnh cho cô, còn nói muốn trả tự do cho cô, cô cảm thấy đây giống như một con hổ thích nói khoác bảo rằng bản thân sẽ đổi sang ăn chay. Nhưng cô vẫn tin, vì như vậy mới có thể hi vọng. Hơn nữa, những hành động tiếp sau đó của Trần Kình khiến cô tin tưởng, tin rằng hắn là một phần tử chủ nghĩa cực đoan, bởi một khi nghiêm túc thì quả là tỉ mỉ đến chân tơ kẽ tóc, cô thật sự vừa mừng vừa lo.
Trần Kình trước tiên đưa cô đến khoa nội thần kinh và khoa tâm thần của bệnh viện để kiểm tra toàn diện, xác nhận mức độ trầm cảm của cô, còn kê một ít thuốc. Nhưng hắn lại không muốn để cô uống nhiều vì loại thuốc này có tác dụng phụ, hơn nữa có tính ỷ lại, do vậy hắn lập ra một bản kế hoạch phục hồi cho cô, bắt đầu từ làm việc, nghỉ ngơi, vận động và ăn uống.
Chín giờ tối hàng ngày đã bắt cô lên giường ngủ, để phòng việc cô mất ngủ, trước khi ngủ hắn nhắc cô uống một cốc sữa, có lúc còn dứt khoát hâm nóng giúp rồi nhìn cô uống cạn. Sáu giờ sáng đã dựng cô dậy, đồng hồ sinh học của hắn rất thần kì, cơ bản không cần dùng báo thức, cứ đến giờ là tự động tỉnh, điểm này Lâm Uyển không thể không khâm phục. Mùa đông rất lạnh, hắn mua cho cô quần thể thao, giày thể thao và áo lông thể thao dày dặn, dắt cô đã che kín toàn thân ra ngoài tập luyện. Bản thân hắn mặc rất ít nhưng bàn tay nắm lấy cô lại ấm nóng, Lâm Uyển không kìm được liền oán giận nghĩ, tại sao kẻ khốn nạn có thể sống lâu như vậy? Bởi sức khỏe của chúng tốt.
Người dậy sớm ra công viên không hề ít, nhưng 90% đều là người già, phương pháp luyện tập buổi sáng rất đa dạng, khác biệt như tuổi tác của họ. Mấy ngày đầu, họ đều đi nhanh, thuật ngữ gọi là "đi bộ nhanh", thể lực của Lâm Uyển không tốt, đi một lúc đã thở hổn hển, buộc phải dừng lại nghỉ, sau đó không muốn hoạt động nữa. Mỗi lần như vậy, Trần Kình đều lạnh lùng hỏi, có muốn khỏe lên không? Rồi kéo tay cô dậy dắt đi. Bước chân hắn quá lớn, phát hiện Lâm Uyển vất vả theo sau, hắn liền hơi giảm tốc độ, tuy vậy, Lâm Uyển vẫn vô cùng khổ cực.
Nửa tháng sau, Lâm Uyển khó khăn lắm mới thích ứng với kiểu vận động này, Trần Kình lại đổi kiểu khác: Đưa cô đi leo núi. Tuy ngọn núi tọa lạc trong khu vực công viên không lớn, đối với đàn ông thân thể cường tráng mà nói, nó chẳng khác gì mô đất nhỏ, nhưng với Lâm Uyển lại là thử thách lớn. Có hai lần cô thực sự không đi nổi, giận dỗi ngồi bệt xuống đất, Trần Kình cũng không giục, chỉ đứng bên cạnh quan sát, đến khi cô nghỉ ngơiối rồi mới kéo cô dậy tiếp tục lên đường. Cô nhìn gương mặt nghiêng lạnh lùng của hắn, nghĩ bụng, dáng vẻ hắn bây giờ với dáng vẻ tối qua đun sữa cho cô rõ ràng là hai người khác hẳn nhau, tối qua là giả tạo, bây giờ mới là bản chất.
Bản thân Lâm Uyển cũng có nhiều tật xấu không ảnh hưởng quá lớn, một trong số đó là kén ăn, sau khi mắc bệnh trầm cảm, cảm giác thèm ăn lại càng giảm sút, cô nhìn gì cũng không muốn động đũa. Trần Kình không thể đích thân giám sát từng bữa cơm của cô nên mỗi tối đều tra hỏi một lượt, hỏi cô buổi trưa ăn món gì, ban ngày ăn hoa quả gì. Có lúc cô thuận miệng đáp qua loa vài câu, nhưng hắn lanh lợi như máy phát hiện nói dối, loáng cái đã tóm gọn chân tướng. Sau đó kéo cô ra ngoài ăn đêm, bổ sung những dinh dưỡng chưa hấp thu, cô chê hắn chuyện bé xé ra to, hắn lại nghiêm khắc nói, "Chuyện sức khỏe không được qua loa, bây giờ em đã gầy giơ xương rồi, mau béo lên cho tôi nhờ."
Việc thái quá nhất là hắn còn mua cân điện tử về, ngày nào cũng xách cô lên cân đo, nếu nhìn thấy kim chỉ tăng lên, hắn sẽ vui như trúng sổ xố, cô thì đứng một bên chửi thầm, thế giới biến thái, người bất bình thường mới có thể hiểu được.
Bình thường lúc ngồi trên xe khi đi làm và tan ca, Lâm Uyển đều thích nghe nhạc, có một hôm bỗng phát hiện nội dung trong MP3 bị xóa, thì ra những ca khúc mang chút bi thương hoặc vật vã kia đều bị đổi thành những ca khúc mang phong cách ung dung vui vẻ, xếp đầu là "Ode to Joy"[1">. Cô cảm thấy không còn gì để nói với kiểu hành động tùy tiện này của Trần Kình, nhưng lại có một nỗi uất ức không nên có.
[1"> Một tác phẩm của Beethoven.
Cuối tuần, Trần Kình đề nghị ra ngoài đi dạo, Lâm Uyển không đồng ý, cô thấy quan hệ giữa họ không hề sáng sủa, có lẽ ẩn núp trong góc tối sẽ tốt hơn. Trần Kình cũng không miễn cưỡng, đành ở nhà cùng cô, trước tiên xử lí công việc trong thư phòng, mở cuộc họp đường dài gì đó, xong xuôi thì cùng cô xem ti vi, chính xác mà nói, cô xem ti vi, hắn xem cô, cô bị ánh mắt mờ ám của hắn nhìn chằm chằm đến mất tự nhiên, muốn bỏ đi nhưng bị hắn giữ lại không buông. Sau đó, hai người và chú cún bên cạnh kể sát trên so¬fa tạo thành một bức tranh trông có vẻ hài hòa, chú cún rất thỏa mãn, người đàn ông cũng rất thỏa mãn, chỉ có cô gái thấy khó chịu.
Nói đến xem ti vi, bất đồng giữa hai người họ rất lớn, Lâm Uyển muốn phim Hàn Quốc, Trần Kình nhìn lướt qua đã nói không thú vị, phụ nữ bọn cô chính vì xem cái này nên càng ngày càng ngốc. Lâm Uyển bị hắn siết trong lòng không thoát nổi, liền chỉnh âm lượng rất to, lấn át giọng nói thao thao bất tuyệt của hắn, Ni Ni không chịu thua kém cũng sủa gâu gâu theo. Trần Kình bị ầm ĩ đến đau đầu, liền cởi dép ném Ni Ni, chú cún kêu ư ử trốn về cái ổ của nó, Lâm Uyển dở khóc dở cười, Trần Kình đắc ý: "Đây gọi là vũ khí mọi lúc mọi nơi, lúc nhỏ mẹ tôi đã dùng chiêu này đối phó với tôi, đập phải người thật là đau, có điều khi đó tôi nghịch ngợm, nhặt dép của bà lên rồi ném đi rất xa."
"Sau đó thì sao?"
"Hả?"
"Mẹ anh về kiểu gì?"
"À, mẹ tôi bị tôi chọc tức đến bất lực đành ngồi xuống đất lau nước mắt, rồi tôi nhặt lại dép đem về cho bà."
Lâm Uyển "hừ" lạnh lùng, khinh thường nói: "Anh đúng là chẳng ra gì."
Trần Kình ngẩn người, cười cười nói: "Phải đó, ngay cả mẹ ruột mình còn bắt nạt, đúng là khốn nạn hết sức, có điều bây giờ tôi hối hận rồi, vì tôi nhận ra rằng sinh vật không thể đắc tội nhất trên thế giới này chính là phụ nữ."
Ngày thứ hai, Trần Kình tan làm về nhà mang theo một chiếc DVD, ép Lâm Uyển xem cùng hắn, còn cực kì hứng thú giới thiệu: "Phim hài mới ra đó, 'Lost On Jour¬ney', rất hay. Bộ phim có thần tượng của tôi diễn, xem cẩn thận nhé."
Vương Bảo Cường xuất hiện, Lâm Uyển buồn cười hỏi: ''Đây là thần tượng của anh?"
"Hả, không ổn sao? Vừa xem 'Thiên hạ vô tặc' là tôi thích anh ta luôn rồi, vẻ ngoài rất hài hước."
"Chẳng cảm thấy." Lâm Uyển nhỏ tiếng phản bác.
"Em dám nói anh ta không hài hước?" Trần Kình vờ giận, rồi nó làm Lâm Uyển không nhịn được cười phá lên. Hắn nói rằng: 'Các ngươi ai là trộm, đứng ra đây tôi nhìn kĩ coi.' Mô phỏng giống như đúc giọng địa phương của Thằng Ngốc [2">, nhưng điều khiến Lâm Uyển thấy buồn cười là một bộ mặt nghiêm túc như hắn trái ngược hoàn toàn với bộ mặt hài hước nói giọng địa phương kia.
[2"> Tên một nhân vật trong "Thiên hạ vô tặc".
Trần Kình nhìn nét mặt tươi cười của Lâm Uyển, lại nói thêm lần nữa, bắt chước ngữ điệu của Cát Ưu: "Ta vốn hướng lòng đến trăng sáng, tại sao trăng sáng lại chiếu rọi kênh mương. Người hiểu ta biết lòng ta sầu muộn, người không hiểu cho rằng ta đứng ở vị trí này còn mưu cầu gì nữa." Chẳng đợi Lâm Uyển kịp phản ứng lại, hắn lại biến đổi, giọng điệu lắp bắp: "Cư... Cư...Cư...Cướp!"
Lâm Uyển lại bật cười lần nữa, Trần Kình nhìn đôi mắt long lanh của cô, hạ giọng thì thầm: "Suỵt, nghiêm túc chút, ăn cướp đấy." Rồi mặt hắn sáp lại gần cô, phả ra hơi nóng, nói: "Tiểu thư, ta muốn cướp sắc."
Sắc mặt Lâm Uyển chợt thay đổi, vừa định bỏ đi lại phát hiện cơ thể họ đã nghiêng ngả, thân hình của Trần Kình ép về phía cô như một ngọn núi sắp sụp đổ. Bàn tay cô bất giác lùi về sau chống lên ghế so¬fa, chẳng còn chỗ trống để đẩy hắn. Nhìn thấy môi hắn sắp hạ xuống, cô nhắm chặt mắt lại, thầm nghĩ đây mới là mục đích của hắn, quanh đi quẩn lại đều quay về khởi điểm là nhục dục, trong mắt hắn, cô từ đầu đến cuối chỉ là món đồ chơi.
Điều khiến cô bất ngờ là, môi Trần Kình lại hạ xuống chóp mũi cô, còn thè lưỡi ra liếm liếm, khiến chóp mũi ngưa ngứa muốn hắt hơi, cô không kìm được liền khụt khịt mũi. Trần Kình ngẩng đầu lên, tách khỏi cô một chút, nhìn vào mắt cô nói: "Uyển Uyển, tôi đã không còn nhớ từ lần trước em cười đến nay đã bao lâu rồi."
Trông sắc mặt Lâm Uyển không tốt, hắn lại đổi sang ngữ khí thoải mái, hỏi: "Khả năng bắt chước của tôi có phải rất giỏi không?"
Lâm Uyển không nhìn hắn, khinh thường nói: "Đúng vậy, anh có thể đến Đại Lộ Danh Vọng [3"> rồi."
[3"> "Đại Lộ Danh Vọng" nằm ở Hol¬ly¬wood, g hơn 2000 ngôi sao năm cánh có tên các nhân vật nổi tiếng được vinh danh vì đóng góp của họ trong nên công nghiệp giải trí.
"Ha ha," Trần Kình cười, "Tôi chưa khao khát đến vậy, làm trò trước mặt hơn một tỷ người..."
Lâm Uyển xem thường sửa lại: "Đó là nghệ thuật."
"Phải. Làm trò cũng là một môn nghệ thuật." Trần Kình bắt đầu chơi xấu, cười ha ha nói: "Nghệ thuật này của tôi chỉ biểu diễn cho em xem, đến nay em là khán giả duy nhất của tôi, sao, vinh hạnh chứ?"
"..."
"Hay là muốn tôi ký tên cho em, hử?"
"..."
"Tôi không giống với người khác, ký tên không dùng bút, dùng miệng."
"Vô vị."
Ầm ĩ một hồi, lại tiếp tục xem phim, xem hết thì đã đến thời gi¬an nghỉ ngơi của Lâm Uyển. Trần Kình không quen ngủ quá sớm, cũng không muốn về thư phòng xem xét tài liệu khô khan, đành đi tắm rồi lên giường coi tạp chí. Bên cạnh truyền tới tiếng hít thở đều đặn của Lâm Uyển, hắn nhìn một lát lại thấy mệt rã rời liền tắt đèn đi ngủ. Chỉ là, hắn không ôm Lâm Uyển như trước kia, vì hắn sợ mình không kiềm chế được.
Lâm Uyển ngủ không yên giấc, chỉ dựa vào sữa không thể cải thiện hoàn toàn tình trạng giấc ngủ của cô, nhưng cô cũng không muốn ỷ lại vào thuốc. Cô mơ hồ ngủ một lát, nghe thấy từ ngoài phòng ngủ truyền đến tiếng ư ử, lúc đầu tưởng nằm mơ, lại nghĩ là nghe nhầm, mãi một lú