XtGem Forum catalog
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Phải khiêm tốn để biết rằng mình vẫn có thể sai!

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Cuộc gặp gỡ chí mạng full

Cuộc gặp gỡ chí mạng full Trang 60

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 59 60/73 61 >> Cuối


c sau mới phân biệt rõ, đó là tiếng của Ni Ni.



Cô xuống giường, ra ban công bật đèn xem thử, Ni Ni nằm bệt trong lồng, trước mặt lại có một bãi nôn màu đỏ.



Cô cực kỳ hoảng sợ, vội mở lồng ra, nó khẽ rên rỉ trông rất yếu ớt.



Lâm Uyển vội về phòng ngủ thay quần áo, Trần Kình bị tiếng sột soạt làm tỉnh giấc, ngạc nhiên hỏi: "Em định đi đâu?"



"Ni Ni ốm rồi, tôi đưa nó đi bệnh viện."



Trần Kình "hừ" nhạt, "Nó thì có bệnh gì, vừa rồi không phải vẫn nhảy nhót sung sướng à."



Lâm Uyển chán chẳng buồn nói, khoác áo bông lên, vội vã rời khỏi phòng ngủ. Trần Kình xuống giường đuổi theo, đến ban công xem tình trạng của chú cún, lẩm bẩm: "Có vẻ là bị viêm ruột rồi."



"Là sao?" Lâm Uyển nghi ngờ.



"Nhất định phải xì hơi." Trần Kình bình tĩnh đáp.



Lâm Uyển trừng mắt nhìn hắn rồi bế Ni Ni định ra cửa, Trần Kình giữ cô lại, nói: "Đợi tôi một lát, tôi đi thay quần áo."



"Không cần, tôi tự đi cũng được."



"Uyển Uyển, em có thể đừng khách sáo với tôi không?"



"Tôi không khách sáo."



"Được, tôi biết em không khách sáo, em đã nhờ tôi, bây giờ không phải lúc cáu gắt, đợi nhé."



Trên đường, Lâm Uyển nhìn chú cún hơi thở yếu ớt trong tay, lòng như lửa đốt, thỉnh thoảng lại giục: "Có thể nhanh hơn không?"



Họ Trần kia ngáp ngủ nói: "Nhanh nữa là đâm xe lẽ nào muốn hai ta đang sống sờ sờ lại tuẫn táng theo một con súc sinh bé nhỏ?"



"Anh có thể đừng chửi rủa nó không.



"Khốn kiếp! Tôi nói chuyện mà hiệu nghiệm như thế đã tốt."



Trần Kình giữa đêm khuya phải rời khỏi giường ấm, chạy trên đường hứng gió lạnh, trong lòng vô cùng không vui, lại không thể trút lên Lâm Uyển nên đành trút tạm lên thứ bé nhỏ trong lòng cô. Hắn thỉnh thoảng liếc nó vài cái, nghĩ bụng, một Lâm Uyển đã đủ làm khổ người khác rồi, nhưng hắn vui vẻ bị làm khổ. Song, tại sao còn bị một con chó hành hạ chứ. Chẳng trách ban đầu hắn đã cảm thấy cô với nó giống nhau, quả nhiên đều giày vò tinh thần người ta, đặc biệt giày vò hắn.



Đến bệnh viện thú y làm việc 24 giờ, bác sĩ trực ban làm kiểm tra cho chú cún, nói dạ dày xuất huyết, giống như bị thương bởi vật sắc nhọn, hỏi họ đã cho nó ăn gì. Lâm Uyển nghĩ một lát rồi nói mấy ngày trước cho nó ăn mấy miếng thịt gà, Trần Kình ở một bên mắng: "Ngốc thế, không biết xương gà là nguy hiểm nhất với chó con sao?" Thấy dáng vẻ sợ hãi của Lâm Uyển, hắn lập tức đổi giọng: "Đừng lo, không phải đã đưa đến bệnh viện rồi sao? Bác sĩ sẽ có cách cứu nó."



Bác sĩ thú y vốn dĩ muốn mượn cơ hội giáo dục một chút cặp vợ chồng cẩu thả này, thấy vậy cũng an ủi cùng: "Không sao, tiêm mấy mũi, uống ít thuốc sẽ ổn."



Lúc Ni Ni ở trong truyền dịch, Lâm Uyển đi qua đi lại trong phòng chờ vẻ mặt lo âu. Trần Kình ngồi trên so¬fa nghỉ ngơi, bị cô làm cho chóng mặt, hắn bèn ấn cô ngồi xuống bên cạnh nói: "Bác sĩ đã đảm bảo rồi, em còn lo cái gì?"



Lâm Uyển tự trách mình: "Đều tại tôi không tốt..."



Trần Kình cười, "Lẽ nào không đúng sao, ngay đến bản thân còn chăm sóc chưa tốt lại học đòi người ta nuôi động vật, hại tôi ngủ không ngon giấc." Nhìn bộ dạng đáng thương của cô lại không nhẫn tâm nói nhiều, "Cái này cũng chẳng trách em, chó con vốn đã nhiều bệnh, sau này chú ý chút là được."



Bác sĩ kiến nghị để chú chó lại theo dõi một đêm, Trần Kình vui mừng, nhắn nhủ mấy câu rồi lôi Lâm Uyển đi. Ra khỏi cửa bỗng thấy tuyết rơi, hoa tuyết bay lả tả giữa không trung được ánh đèn xung quanh chiếu rọi sáng lấp lánh. Hắn như phát hiện được vật gì hiếm có chỉ Lâm Uyển ngắm, Lâm Uyển còn bận nhớ nhung Ni Ni, miễn cưỡng ngẩng đầu liếc nhìn rồi chẳng thèm để tâm.



Trong lòng Trần Kình trào dâng một cảm xúc lạ lẫm, đột nhiên không thích lái xe, hắn muốn kéo Lâm Uyển chạy như điên trên đường phố, thậm chí còn muốn bế cô quăng lên mấy vòng. Nhưng hắn lập tức bị suy nghĩ này làm giật mình, cho đến khi lên xe, hắn mới hiểu ý nghĩ này có liên quan đến sự lãng mạn. Suy nghĩ vừa nãy của hắn thật ngốc nghếch, buồn cười y như cậu bé mới nếm trải mùi vị tình yêu, may mà hắn chưa hành động, nếu không kiểu gì cũng dọa chết Lâm Uyển.



Nhìn cô gái ỉu xìu đang ngồi cạnh, Trần Kình tức cười nghĩ thì ra tất cả mọi người đều như nhau, tưởng rằng bản thân trưởng thành hơn tất cả, chẳng qua là chưa gặp được mà thôi. Nhưng gặp được rồi thì sao chứ, vừa mới thấy rõ bóng dáng nó, chạm đến nhiệt độ của nó đã phải buông tay. Tuy hắn chẳng tâm đắc gì với tình cảm nam nữ nhưng cũng ngầm hiểu được một đạo lý, đó chính là có được rồi mất đi còn đau khổ hơn là chưa hề có được. Nghĩ đến đó hắn không kìm nổi, nắm chặt lấy vô lăng, trong lòng bùi ngùi, "tình yêu", thì ra là một kiểu suy tính thiệt hơn.



●●◦∞◦●●



Trần Kình không yên tâm để Lâm Uyển tự ngồi xe đi làm liền bảo tài xế của mình đưa đón cô. Hôm nay Lâm Uyển tan làm, ra khỏi tòa nhà không thấy lão Lý và xe, đang bối rối thì một chiếc Au¬di đỗ uỵch trước mặt, cửa sổ xe phía trước hạ xuống để lộ gương mặt Trần Kình, hắn hất cằm nói với cô: "Lên xe đi."



Hắn dứt lời liền mở cửa xe bên sườn, đợi Lâm Uyển ngồi vào, hớn hở nói: "Vượt ba cái đèn đỏ, coi như chưa đến muộn, công ty em tan tầm sớm thật."



"Không phải luôn như vậy sao."



"Haiz, đi muộn về sớm đúng là hạnh phúc của dân công sở."



Lâm Uyển phản bác: "Người nhận lương sao hạnh phúc bằng người phát lương?"



Trần Kình cười, "Cái miệng chẳng buông tha cho ai, không thể cho tôi cằn nhằn chút sao, cuộc sống này giống như ăn cơm vậy, cả ngày rau dưa cháo nhạt cũng ổn nhưng nếu bữa nào cũng ăn cá ăn thịt thì không chịu nổi."



Lâm Uyển "hừ" nhạt một tiếng, tên này lý sự cùn vậy đó.



Một lát sau, Trần Kình lại hỏi: "Buổi tối muốn ăn gì?"



"Gì cũng được sao?"



"Chỉ cần không phải món lẩu là được."



Vừa nhắc đến chuyện này Lâm Uyển lại bực mình, có một lần buổi trưa cô cùng tiểu Tạ ăn bữa lẩu, buổi tối về nhà chưa kịp tắm rửa đã bị Trần Kình thính mũi ngửi ra, sau đó liền bị hắn thuyết giáo một trận, bảo là ăn lẩu không tốt này, dễ bị nóng này, uống Vương Lão Cát cũng vô dụng này này này! Lúc đó Lâm Uyển buồn bực nghĩ chắc phải thêm vào một điều trong đặc trưng tính cách của tên này: Lắm chuyện.



Không ngờ "tên lắm chuyện" ấy lại phát huy tác phong thích lo chuyện bao đồng đến tận cùng. Mấy ngày sau cô đề nghị ăn lẩu liền bị tiểu Tạ bác bỏ ngay, thì ra là do Trần Kình đã dặn dò. Lúc biết được, cô tức hắn gần như phát điên, tên này đúng là cầm tinh con mực, ở đâu cũng chen chân vào. Bây giờ cô đã sống trong khủng bố trắng của hắn, hàng ngày ngoài thời gi¬an tám tiếng làm việc ra, lúc nào cũng nhìn thấy hắn, mà giờ ngay cả trong tám tiếng đó cũng có tai mắt của hắn. Vậy nên mỗi tối khi hắn lượn qua lượn lại bên cạnh, cô độc ác nghĩ, hi vọng cấp dưới của hắn nhân lúc hắn không ở công ty mà gây chút rắc rối, hủy hoại luôn công ty của hắn, xem hắn còn có thể càn quấy như thế này nữa không...



"Nghĩ xong chưa?" Trần Kình thấy cô không lên tiếng, gặng hỏi.



Lâm Uyển lấy lại tinh thần nói: "Ăn bánh chẻo đi."



Trần Kình nghĩ một lát rồi đáp: "Được thôi."



Sau đó họ đến Đại Thanh Hoa ăn bánh chẻo, ăn xong còn thừa quá nửa vì Trần Kình không động vào, chỉ ăn mấy rau, Lâm Uyển ngạc nhiên hỏi: "Anh không ăn bánh chéo?"



"Ừ."



"Tại sao?"



"Chỉ là không thích ăn."



"Vậy đêm gi¬ao thừa anh làm thế nào [4"> ? Nhịn đói?"



[4"> Người Trung Quốc có tục lệ ăn bánh chẻo vào đêm Gi¬ao Thừa.



"Ăn rau chứ, ngốc."



Trần Kình vẫy tay gọi phục vụ đến thanh toán, Lâm Uyển liếc nhìn mấy đĩa bánh chẻo lớn tròn xoe còn thừa trên bàn lại mắc tật cũ, buột miệng: "Gói lại."



Trần Kình lập tức lườm cô, ghét cô làm mất mặt hắn. Lâm Uyển cố ý làm trái lại hắn, dùng giọng nói để xung quanh đều nghe thấy: "Gói về để mai ăn sáng." Rồi nhìn hắn khiêu khích, khẽ nói: "Lãng phí đáng xấu hổ."



Phục vụ cười cười nhận tiền rồi mang đồ ăn ra gói vào hộp, Trần Kình chỉ vào con cá được Lâm Uyển ăn chỉ còn lại bộ xương, nghiêm nghị nói: "Gói luôn cả cái này cho cô ấy, mang về nhai cho nhiều canxi, không được lãng phí."



Phục vụ bật cười, Lâm Uyển đảo mắt nói: "Cái này thì không cần."



Lâm Uyển vốn dĩ muốn mang bánh chẻo về cho Ni Ni ăn, sau đó mới nhớ ra Ni Ni bệnh nặng mới khỏi, chỉ có thể ăn đồ lỏng, tiện tay bỏ bánh chèo vào tủ lạnh. Trần Kình nửa đêm bị đói nên tỉnh giấc, làm ồn bảo cô đi nấu cho hắn ăn, Lâm Uyển đang ngủ ngon bị hắn gọi dậy, mất bình tĩnh nói: "Không biết."



"Ở đâu ra phụ nữ không biết nấu ăn, đừng lừa tôi."



"Không phải anh có thể nhịn à, sao không tự nấu đi



"Mẹ kiếp! Nếu tôi biết nấu cơm lại còn biết sinh con, thì cần phụ nữ các cô làm quái gì?"



Lâm Uyển ghét nhất thái độ coi khinh phụ nữ của hắn, tức giận mắng: "Chủ nghĩa Sô-vanh [5">."



[5"> Niềm tin vô lý và hung hăng, cho rằng nước mình hơn các nước khác.



Trần Kình cố tình xuyên tạc ý của cô, cười đùa nói: "Không cần em giết heo [6">, cứ nấu ít đồ không quá khó ăn là được."



[6"> Trong tiếng Trung, "chủ nghĩa Sô-vanh" và "giết heo" có âm đọc giống nhau, đều là "Sha zhu".



Rồi hệt như một đứa trẻ coi trời bằng vung, hắn kéo cô xuống giường đẩy vào phòng bếp, thấy cô đứng trước kệ bếp phản kháng tiêu cực chẳng chịu động đậy, hắn dựng chuyện: "Em chưa từng nghe có câu danh ngôn này sao?"



Đợi Lâm Uyển ngờ vực nhìn hắn, hắn mới nói rành mạch: "Đàn ông không thể nhịn đói."



Lâm Uyển khịt mũi khinh bỉ, Trần Kình dựa vào cô, áp vào sau lưng, cúi đầu nói mờ ám bên tai cô: "Vì đàn ông bị đói rất nguy hiểm."



Cảm thấy cơ thể Lâm Uyển cứng đờ, hắn đắc ý quay người rời khỏi, đi đến cửa còn dặn dò: "Mau lên nhé."



Lâm Uyển đứng ở nơi cô chẳng vào đến mấy lần, đối diện với một dãy dụng cụ làm bếp sáng loáng, cô cực kỳ tức giận, hận không thể cào ít nhọ nồi trộn vào cơm cho hắn ăn. Mười phút sau, Lâm Uyển bê một đĩa đồ ăn ra, Trần Kình đang ngồi trong phòng ăn nhắm mắt nghỉ ngơi, ngửi thấy hương vị liền mở mắt, nhưng thấy đồ ăn trong đĩa lại cau mày không vui: "Không phải đã bảo em tôi không ăn bánh chẻo sao?"



"Đây không phải bánh chẻo, đây là bánh chẻo rán."


Đầu << 59 60/73 61 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON