Trần Kình ực tức, cầm đũa chọc chọc vào chiếc bánh chẻo đã rán thành màu vàng, lẩm bẩm: "Không phải em nói bánh này ma
ng về cho chó ăn sao?"
"Nó không ăn được."
"..."
"Muốn ăn đừng có chê ôi, không ăn thì thôi, tôi phải đi ngủ."
Lâm Uyển nói xong liền quay người về phòng. Trần Kình nghiến răng nhìn theo bóng cô, nghĩ thầm, cô gái này quả nhiên quá được nuông chiều, bây giờ còn dám cạnh khóe hắn, hừ. Quay đầu nhìn cái bánh chẻo rán béo ngậy, trông có vẻ rất ngon, hắn cố ngửi thử, rất thơm, rồi gắp một cái bánh, cắn một miếng nhỏ, nhân bánh nhồi thì là, cũng tạm.
Trần Kình cẩn thận ăn một cái, ngừng lại một lúc, cũng được, chưa có phản ứng không tốt nào, lại gắp cái thứ hai, cái thứ ba, cho đến khi ăn sạch cả đĩa bánh chẻo rán, ăn xong còn hơi bùi ngùi, hai mươi mấy năm nay chưa từng động vào bánh chẻo. Thật ra hắn cũng không phải người sinh ra đã không ăn bánh chẻo, muốn trách phải trách mẹ hắn cả ngày nghiên cứu nghệ thuật nấu ăn, nhất định phải làm thật ngon bánh chẻo ăn đêm gi¬ao thừa. Kết quả hắn không cẩn thận đã ăn quá nhiều, ăn xong còn chạy đi đốt pháo với bọn Hướng Dương, chạy nhảy lăng xăng trong sân rồi bụng dạ không ổn. Đưa hắn tới bệnh viện kiểm tra, bác sĩ bảo rất nguy hiểm, ăn nhiều thêm chút nữa sẽ bị rách thành dạ dày...
Lúc Trần Kình leo lên giường Lâm Uyển đã ngủ rồi hắn không kìm nổi lòng ôm lấy cô. Khi áp sát vào cơ thể mềm mại ấm áp kia, hắn cảm thấy thỏa mãn vô cùng, trên cả sự thỏa mãn lại nảy sinh vài phần dục vọng. Bàn tay đặt trên eo nhẹ nhàng mở áo ngủ của cô, men theo làn da mịn màng trượt lên trên, khi bắt lấy nơi mềm mại của cô, hắn không nhịn nổi phát ra một tiếng rên rỉ thỏa mãn hưng phấn.
Lâm Uyển chợt tỉnh giấc, lập tức bắt đầu giãy giụa. Trần Kình ôm chặt lấy cô, dỗ dành bên tai: "Uyển Uyển, đừng động đậy, cho tôi ôm một chút là được."
"Anh bỏ tay ra!" Lâm Uyển nắm lấy bàn tay đang làm loạn của hắn qua lớp áo, phẫn nộ quát mắng.
Trần Kình bị cô làm cho nhịp thở hỗn loạn, kích động bùng phát: "Không được rồi, bây giờ nó hoàn toàn không nghe tôi, em yên tâm, nếu em không muốn, tôi sẽ không cưỡng ép em..."
"Súc sinh!" Lâm Uyển nghiến răng chửi.
"Cứ cho là súc sinh đi, tôi cũng chẳng tin có thằng đàn ông nào nằm cùng giường với người phụ nữ mình yêu mà không nghĩ bậy bạ..."
Trần Kình đang nói thì cảm thấy cơ thể Lâm Uyển đông cứng, hắn lập tức ý thức được mình đã nói điều không nên nói, nhất thời cũng không biết xoay chuyển ra sao. Hai người giằng co một lúc trong tư thế vô cùng thân mật, Lâm Uyển bèn lên tiếng trước, giọng nói có chút lạnh lùng: "Có phải anh xem tôi như gái điếm?"
Lâm Uyển thở dài, nói: "Nhưng cảm giác anh mang đến cho tôi là như vậy. Anh còn nói sẽ thả tôi, vậy bây giờ anh đang làm gì? Thừa dịp không ăn thì phí hả?"
Một câu của cô giống như gáo nước lạnh giội lên người Trần Kình, dục vọng bùng phát kia lập tức bị dập tắt, lúc này mới ý thức được tay mình vẫn phủ lên trước ngực cô, hắn liền thu lại. Hắn muốn bật đèn kéo cô dậy, nghiêm túc nói với cô rằng hắn không thế, thật ra hắn... Nhưng hắn do dự một lát vẫn không làm vậy, bởi hắn phát hiện hành động của mình quả thực rất dễ khiến người ta hiểu nhầm. Hắn đã quen làm theo ý thích, mặc dù cũng biết không thể đối xử với Lâm Uyển như với người khác nhưng có lúc vẫn không thể khống chế.
Tay hắn nắm chặt bên người, than thở tận đáy lòng, cái gọi là tự chủ chẳng qua chỉ là khái niệm tương đối. Từ sau khi gặp Lâm Uyển, sự tự chủ của hắn giống như con đê ngàn dặm bị phá bởi một cái tổ mối, trong lúc hắn chưa nhận ra đã bắt đầu ăn mòn từng tấc cho đến khi tan nát tất cả.
Trần Kình hối lỗi một lát lại nhấc tay đặt lên eo Lâm Uyển, có điều lần này chẳng còn dục vọng mà chỉ mang chút day dứt, thậm chí còn hơi có ý nịọt. Hắn thở dài nói: "Uyển Uyển, xin lỗi."
Lâm Uyển tủi thân, khụt khịt mũi nói: "Sau này anh không được chạm vào tôi."
"Ừ."
"Bỏ tay anh ra."
"..."
"Bỏ ra"
"Uyển Uyển, em phải cho tôi một bước đệm chứ."
"Ngụy biện, anh là đồ ích kỷ, khốn nạn."
Trần Kình lặng lẽ tiếp nhận lời chỉ trích của Lâm Uyển nhưng lòng lại nghĩ về mấy câu nói ban nãy của cô. Hắn không phải "không ăn thì phí", chỉ là hắn muốn gần cô một chút, chỉ là hắn... muốn ngừng mà không được.
●●◦∞◦●●
Suốt một tuần lễ đều là Trần Kình đích thân đưa đón Lâm Uyển tan tầm. Trần Kình là người ngang bướng, có lúc bận việc đột xuất liền gọi điện thoại bảo Lâm Uyển đợi ở chỗ làm, cũng không cho cô tự về. Lâm Uyển coi như cũng nắm được một số kỹ năng sống chung cùng biến thái, chẳng thèm so đo với hắn. Nói thật lòng, hắn đến muộn cũng có cái hay, đó chính là cô sẽ không phải đụng mặt đồng nghiệp cho dù mọi người sớm đã biết đến sự tồn tại của Trần Kình, hơn nữa còn từng tận mắt nhìn thấy hắn.
Hôm nay lại như vậy, Trần Kình muộn đúng một tiếng, Lâm Uyển lên xe, nhẹ nhàng nói: "Bảo tài xế đến là được."
"Không được, sau này đều do tôi đưa đón em."
Cô hỏi mỉa mai: "Anh muốn về hưu rồi à? Nhàn rỗi vậy?"
"Sự tốt bụng này của tôi bị em coi như lòng lang dạ thú rồi."
"Anh vốn dĩ đã là lòng lang dạ thú."
Trần Kình sớm quen với lời nói châm chọc của cô đành cười cười cho qua. Có lúc hắn cũng khó hiểu, tính cách này của mình sao lại có thể nhẫn nhịn Lâm Uyển hết lần này đến lần khác? Hắn cũng không cho rằng thứ gọi là "tình yêu" này lại vĩ đại đến vậy, còn có thể biến xấu thành tốt. Hắn cho rằng "tình yêu" là một kiểu quan hệ nam nữ được xây dựng trên tính dục và thăng hoa mà thành, nhưng dù thăng hoa thế nào chăng nữa cũng sẽ không vượt qua hiện thực.
Sau này, cuối cùng hắn đã hiểu, hai người họ giống như hai hòn đá góc cạnh rõ ràng được xếp trong cùng một hộp, va đập, ma sát vào nhau suốt thời gi¬an dài, dần dần đã bị đối phương mài tròn. Vậy nên hiện tượng này được thời gi¬an, không gi¬an và tình yêu cùng hợp sức thúc đẩy mà thành.
Thật ra không chỉ mình hắn đang dần dần thích ứng với Lâm Uyển, vì cô mà thay đổi, Lâm Uyển cũng vậy, thích ứng với hắn từng chút một. Trong một số chi tiết vụn vặt của đời sống sinh hoạt, thậm chí họ đã hình thành một số thỏa thuận ngầm. Trần Kình cảm thấy vô cùng đắc ý vì một loạt phát hiện này. Không phải có người từng nói: Chẳng quan tâm thiên trường địa cửu, chỉ cần biết đã từng có nhau.
Tuy rằng ngắn ngủi vẫn tốt hơn chưa từng có được.
Thế là hắn cười với Lâm Uyển, nói: "Uyển Uyển, không phải tôi đã từng nói, chỉ cần là việc tôi có thể làm được tôi nhất định sẽ gắng sức làm, việc nhỏ nhặt như đưa đón này chẳng bõ bèn gì, em không cần lo."
"Tôi không lo."
"Vậy em còn khó chịu cái gì, cứ nhận lấy là được rồi."
Lâm Uyển quay đầu về phía cửa sổ nhìn tuyết rơi một lúc, bỗng nói: "Dừng xe."
Trần Kình phanh gấp, ngơ ngác hỏi: "Sao thế?"
"Tôi đói rồi."
Trần Kình cười thành tiếng, "Không phải đang đi ăn cơm sao? Sắp đến rồi, hôm qua chẳng phải đã nói hôm nay sẽ bỏ lệnh cấm cho em ăn lẩu à, em quên rồi?"
Lâm Uyển bĩu môi, chỉ giỏi lý sự, rõ ràng là tự anh muốn ăn, hôm qua còn than phiền ăn canh suông nước nhạt với cô lâu quá, mồm miệng nhạt nhẽo...
"Tôi muốn ăn bánh su kem." Cô lạnh lùng nói.
Trần Kình không hiểu liền hỏi: "Bây giờ?"
"Ừ."
Thấy hắn vẫn tròn mắt nhìn cô như kẻ ngớ ngẩn, Lâm Uyển cau mày hất cằm về phía cửa sổ. Trần Kình liền nhìn theo hướng đó, bên đường có một tiệm bánh kem, hắn gật đầu nói: "Đi thôi."
Lâm Uyển vẫn không nhúc nhích, hắn như đã hiểu ra, chỉ vào mũi mình nói: "Bảo tôi đi mua?"
Lâm Uyển không lên tiếng, chỉ chớp đôi mắt to nhìn hắn. Trần Kình cười nhạo thành tiếng: "Em không có chân à?"
Nghe thấy cô "hừ" một tiếng, nhớ lại lời thề trước đó vài phút của mình, Trần Kình liền đổi giọng: "Thôi, coi như tôi chưa nói, bánh su kem phải không?" Nói rồi hắn mở cửa xe đi ra ngoài, đi được vài bước thì Lâm Uyển bỗng hạ cửa sổ xuống gọi hắn, bổ sung thêm: "Và cả một chiếc bánh kem trà xanh."
Trần Kình nghiến răng, dùng ngón tay chỉ vào cô, thở hổn hển nói: "Chơi tôi à? Em đợi đó."
chi mang 2
Chương 6: Trầm cảm
Lâm Uyển cảm giác cuộc sống sau khi mắc bệnh như chạy vòng tròn vậy, một ngày một vòng hoặc vài ngày một vòng, xuất phát từ trầm cảm, xoay một vòng lại trở về khởi điểm. Có những sự việc chính là như vậy, khi cô nhìn thẳng vào mới nhận ra nó đáng sợ thế nào. Ngày trước cô hơi buông thả, thường nảy sinh suy nghĩ tự chà đạp bản thân, cứ dung túng cho trầm cảm bén rễ nảy mầm trong cơ thể, mãi đến khi nó lớn lên thành cây con cô mới ý thức được sự nguy hiểm của nó. Nhưng khi định vung đao chém đứt, nó đã nhanh chóng lớn thành một cây đại thụ che lấp cả bầu trời, không cách nào lay chuyển.
Đứng trong bóng râm của nó cô mới biết được sự nhỏ bé và bất lực của mình. Cô sợ nhất những sớm mai và đêm tối, bởi suy nghĩ đầu tiên mỗi sáng thức dậy là "chết", không phải muốn chết, mà là chữ đó hệt như câu cửa miệng luôn chực thoát ra ngoài, buổi tối trước khi đi ngủ, cô cũng sẽ không nhịn nổi suy nghĩ, mình lại sống thêm một ngày, hoặc là, thời gi¬an còn lại đã mất đi một ngày.
Ban ngày bận rộn thì khá hơn một chút, cô giống như binh sĩ bị thương trên chiến trường, chỉ quan tâm giết địch, giết thêm tên nào hay tên đó mà quên rằng bản thân cũng đang chảy máu. Nhưng bất cứ khi nào nhàn rỗi, những suy nghĩ tiêu cực u ám kia sẽ mọc nhanh như nấm, đến nỗi lúc lên xuống cầu thang cũng lo lắng sẽ sẩy chân rơi ngã, không chết cũng tàn phế. Lúc nghỉ trưa, cô không dám lên sân thượng tán gẫu với đồng nghiệp, sợ rằng hàng rào thấp bé chẳng ngăn nổi dục vọng bay xuống dưới của mình. Đi trên phố, ngắm nhìn dòng xe như nước triều dâng, cô cũng lo mình sẽ xông vào đó
Cái chết giống như một nữ thần hắc ám luôn vẫy tay gọi cô, mang theo nụ cười mê hoặc, nói những lời cám dỗ, có lúc thậm chí cô còn nghe thấy, ví dụ như: "Cô sống mệt mỏi như vậy, tại sao còn phải khổ cực đấu tranh?"