"Cô xem, bây giờ cô thật cô đơn, chẳng có lấy một người bao bọc cô, cuộc đời như vậy thật bi ai."
"Thế giời này xấu xa bẩn thỉu như
thế, còn có gì đáng để cô lưu luyến?"
"Chỉ cần một hành động đơn giản, cô sẽ được giải thoát hoàn toàn."
"Đến đây..."
Lâm Uyển biết đây chỉ là ảo giác, hoặc có thể nói, đây vốn là tiếng nói trong lòng cô. Cô bây giờ như đang đứng trước một tấm gương đặc biệt, thứ nhìn thấy là mình, thứ nghe thấy cũng là do mình, cái gọi là "tử thần" kia thật ra chính là bản thân cô, là nhân cách yếu đuối nhất trong cô mà thôi.
"Đấu tranh" có lẽ chính là sự giằng xé của những nhân cách khác nhau trong cùng một bản thể, sở dĩ cô có thể duy trì lí trí là vì nhân cách này yếu thế, nhân cách kia lấn át, song từ đầu đến cuối luôn giữ cân bằng. Nhưng hiện tại, "cái tôi" kiên cường kia đã "tan biến" rồi, chỉ còn lại "cái tôi" yếu đuối không thể làm chủ bản thân, Thượng Đế đã làm "cái tôi" đó thất vọng, nó chỉ có thể cầu xin Tử Thần giúp đỡ mà thôi...
Còn cô vẫn đang khổ sở chống đỡ là vì bên tai còn vang lên một giọng nói cực kỳ yếu ớt: Sống cho tốt. Tại sao phải sống? Cô không biết. Nhưng ai ai cũng biết một câu danh ngôn: Chết hay không bằng sống dở. Có lẽ bởi chẳng ai có thể miêu tả cụ thể thế giới sau khi chết, căn cứ vào thứ như báo mộng không đáng tin để ghi lại, dường như nơi đó càng khổ sở, càng đau thương...
Lâm Uyển chỉ biết, người chết rồi không thể sống lại, còn người đang sống lại có thể chết bất cứ lúc nào. Nói cách khác, đang sống, trong tay bạn còn có hai lá bài, chết rồi, chỉ còn lại một lá. Cô hiểu, muốn sống tiếp, nhưng không phải kiểu sống thoi thóp như cái xác không hồn ki¬aà nhất định phải tìm thấy con người kiên cường của mình. Trước khi tìm thấy phải dựng lên một con người giả kiên cường, như vậy mới có thể khiến cái tôi yếu đuối kia sợ hãi, ngăn cản cô ngã vào lòng Tử Thần. Vì lẽ đó cô phải giả vờ kiên cường, che đậy bằng vẻ điềm nhiên, thử dựng nên một loại cân bằng hư ảo.
Nhưng kiểu ngụy trang này quả thực rất mệt mỏi. Cô như một người thật thà đang che giấu bí mật kinh thiên động địa, đứng ngồi không yên như đang ôm một bọc lửa, có thể bị thiêu rụi rồi tan thành mây khói bất cứ lúc nào. Vậy nên cô đành che giấu mình bằng mọi cách, tránh xa mọi người, như thế sẽ không lo nói mơ đáp thực, cho dù tan thành mây khói cũng sẽ không ai hay biết.
Có lẽ đây chỉ do lòng tự tôn quái lạ đang hoành hành. Cô sợ những lời bàn tán và sự đồng cảm của người khác, từ nhỏ đã sợ. Bởi "đồng cảm" không phải "yêu thương", "bố thí" cũng không phải sự giúp đỡ thực sự, nó chẳng thể nào khiến bản thân trở nên mạnh mẽ mà ngược lại sẽ càng thêm yêu đuối, càng thêm đáng thương, càng khiến người khác thương hại. Cứ tuần hoàn như vậy, quả thật còn thê thảm hơn là chết. Thậm chí cô từng nghĩ, nếu không khỏe lại cô sẽ nhân lúc mình hãy còn chút tỉnh táo mà nhanh chóng kết thúc tính mạng, vì như vậy có thể chọn lựa một cái chết quang vinh.
Lâm Uyển cảm thấy mình là một con tằm, nhả tơ rồi tự tạo cho mình một cái kén dày, đó là vỏ bọc của cô khi sống, nếu chết rồi đó lại là huyệt mộ của cô. Nhưng cô không ngờ rằng có một ngày người đàn ông đó sẽ xé rách cái kén của mình, bắt mình nhìn lại ánh sáng, đương nhiên cũng là đối mặt với bão giông. Ban đầu cô ra sức chống cự, bởi nếu có một người mà cô muốn che giấu nhất, thì đó chính là Trần Kình. Thử hỏi có chuyện gì khiến người ta sợ hãi hơn chuyện kẻ địch biết được nhược điểm của bản thân chứ?
Nhưng việc hắn cười nhạo và khinh thường cô như trong tưởng tượng lại chẳng hề xảy ra. Xem ra hắn rất kinh ngạc, dường như trong mắt còn có chút đau lòng. Chỉ là cô thà coi điều đó như ảo giác, tục ngữ có câu "mèo khóc chuột, giả từ bi". Hoặc nếu mèo khóc thật cũng là do mất đi một món đồ chơi.
Nhưng sau khi lớp bảo vệ của cô bị hắn xé toạc, cô lại cảm thấy có chút thoải mái. Cuối cùng không cần phải che giấu từng giờ từng phút nữa rồi, đây cũng coi như một sự giải thoát. Thật buồn cười, cô được giải thoát không phải nhờ vào cứu tinh, cũng không phải nhờ vào cái chết mà là nhờ vào kẻ địch - tên ác qu đã cướp đi tự do của cô, khiến cô thương tích đầy mình. Trói buộc và giải thoát đến từ cùng một người, mối quan hệ biện chứng này thật nực cười xiết bao.
Nói thẳng ra đây chính là tâm lý vỏ đã mẻ lại sứt. Từ trong ra ngoài, từ đầu đến chân, mặt thảm hại nhất, nhục nhã nhất, bất lực nhất của cô đều đã bị hắn nhìn thấy. Trong mắt hắn, cô hoàn toàn không có chút tự trọng nào đáng nói. Chính vì vậy mà cô không cần cố sức che giấu nữa. Nói thật, cái thứ gọi là "lòng tự trọng" này cũng rất mệt người. Cô tự an ủi mình, đây có lẽ là tìm đường sống trong góc chết.
Tiếp sau đó, Trần Kình bắt đầu "thực thi" lời hứa của hắn. Không ngờ lại có chuyện như vậy. Cô biết, hắn là loại người diễn kịch cũng sẽ tập trung toàn bộ tinh lực, nhưng một trò chơi dùng để tiêu khiển của hắn lại có thể quyết định cả đời người khác. Song cô càng biết rõ, ếch ngồi đáy giếng chỉ dựa vào sức mạnh của bản thân vĩnh viễn không thể nhảy ra ngoài, nếu con rắn kia đồng ý trở thành sợi dây thừng, vậy cô đành thử một lần nắm lấy mà leo lên. Là sống hay chết, có lẽ chỉ trong một quyết định.
Giờ đã mấy tháng trôi qua, bác sĩ và hắn đều nói tình trạng của cô có cải thiện, cô không rõ nhưng có thể chắc chắn một điều, tình trạng giấc ngủ của cô tốt lên rõ rệt. Xem ra tập luyện phù hợp và nghỉ ngơi làm việc điều độ là yếu tố quan trọng quyết định sức khỏe. Tố chất cơ thể cô cũng tốt lên nhiều, leo cầu thang không phải thở dốc, cũng không sợ lạnh rồi suốt ngày ho hắng cảm cúm.
Còn một điều nữa khá rõ ràng, cô nói nhiều hơn trước kia, đặc biệt là trước mặt Trần Kình. Ngày trước cô thấy hắn chính là sợi xích sắt buộc quanh chân cô, là đám mây đen trên đỉnh đầu cô, hắn làm cô ức chế, cô căm thù hắn, cũng hơi sợ hắn, cả ngày rụt rè thận trọng.
Bây giờ hắn đột nhiên từ con sói hung ác biến thành con dê hiền lành, từ ác quỷ toàn thân mang đầy tội ác biến thành thằng hề làm xiếc pha trò. Sự tương phản lớn lao này khiến cô ngạc nhiên tò mò, cũng khiến cô bất giác muốn nắm chặt cơ hội, ra sức lợi dụng nó vì không chừng ngày nào đó hắn thức tỉnh sẽ khôi phục bản tính. Cô bèn dốc sức mỉa mai châm chọc, thỉnh thoảng chơi khăm hắn, sau đó cô phát hiện dường như mình thật sự đã quay lại thời gi¬an trước kia, khi đó không phải cô nắm chắc tất cả cơ hội chĩa mũi nhọn đấu tranh với hắn s
Có người để chiến đấu cũng có thể coi là một niềm vui. Cô có được sự thỏa mãn từ trong những trận đấu vụn vặt, đây cũng là một dấu hiệu tốt. Vì đặc điểm lớn nhất của bệnh nhân trầm cảm là không thấy hứng thú với điều gì, nghiêm trọng hơn là ngay đến hứng thú tồn tại cũng không có. Nhưng dù sao cô vẫn còn hai điều hứng thú, một là Ni Ni, còn lại chính là Trần Kình.
Vậy nên, mặc dù Lâm Uyển vẫn đang tiếp tục đi vòng tròn, thỉnh thoảng không thể khống chế được cảm xúc, đột nhiên rơi nước mắt hoặc cáu kỉnh không yên, thậm chí thỉnh thoảng còn nảy sinh ý nghĩ liên quan tới cái chết, nhưng cô vẫn xuyên qua tầng mây dày đặc để nhìn thấy một tia sáng mặt trời. "Hy vọng", cho dù nhỏ bé đến đâu, chi cần mắt thường có thể trông thấy đã đủ làm người ta phấn chấn.
Cùng lúc Lâm Uyển đẽo gọt Trần Kình, Trần Kình cũng đang đẽo gọt Lâm Uyển. Xưa nay hắn đều sờ không tới, nhìn không thấu thế giới nội tâm của Lâm Uyển, không phải do cô cao thâm khó lường mà do hắn đã dựng nên một tấm bình phong giữa họ, bây giờ hắn mới biết tên của tấm bình phong kia gọi là "tình yêu".
Hắn tha thiết muốn hiểu rõ nội tâm cô, hắn cảm thấy hiện tại mình như đang công thành, tên của thành lũy này chính là "Lâm Uyển". Không thể dùng sức, chỉ có thể dùng trí. Hắn nhân lúc cô canh phòng trái tim yếu nhất, ví dụ như sáng sớm nửa mơ nửa tỉnh hoặc đêm khuya tỉnh lại sau cơn ác mộng, cô "tán gẫu" với hắn, thật ra nói là "thôi miên" thì đúng hơn. Dù nói thế nào, so với hắn, Lâm Uyển vẫn ngây thơ hết sức, rất dễ tiêm nhiễm, có điều lời cô nói ra lại khiến hắn giật mình, cũng khiến hắn đau lòng khôn nguôi.
Ví dụ như, cô nói khó hiểu: "Tôi có bốn cái gai, anh sợ không?"
Cô còn hỏi kì quái: "Anh định đem tôi đi hấp hay kho?"
"Thật ra tôi không phải ếch, tôi là cóc, không ăn được, hay anh thả tôi nhé?"
Cô cau mày nói: "Tôi hận anh, hận anh đến chết."
Cô còn gào khóc: "Tôi đã giết con tôi,là hung thủ."
Cô nức nở lẩm nhẩm: "Có lẽ nó là một đứa bé khỏe mạnh..."
Trần Kình gọi điện nhờ Lý Cẩn tư vấn, cô nói: "Bệnh nhân mắc chứng hoang tưởng có người sẽ tưởng tượng mình thành người khác, có người lại tưởng tượng là vật nào đó. Lâm Uyển thuộc loại sau. Đa số bệnh nhân trầm cảm sẽ có cảm giác đặt mình vào vực sâu, cho nên cô ấy tưởng mình thành ếch nơi đáy giếng. Cô ấy còn ảo tưởng mình thành hoa hồng trong truyện "Hoàng tử bé" vì quyển sách đó có ý nghĩa sâu sắc với bản thân. Hành vi hoang tưởng của cô ấy có liên quan tới trải nghiệm thuở bé và công việc đang làm hiện nay. Anh không nhận ra sao, thật ra Lâm Uyển là người theo chủ nghĩa lý tưởng nên mới không thể gạt bỏ những thiếu sót hay xấu xa xuất hiện trong cuộc sống. Hơn nữa, cô ấy còn có xu hướng tự ngược ở mức độ nhất định... Anh Trần, quá trình điều trị bệnh trầm cảm sẽ hơi lâu, còn có khả năng phản tác dụng, anh phải có lòng kiên nhẫn."
Cúp điện thoại, Trần Kình ngẩn người đứng ngoài ban công thầm nghĩ, lòng kiên nhẫn hắn đương nhiên có, cho dù cả đời Lâm Uyển không khỏe lại hắn cũng sẽ tiếp tục chăm sóc cô. Đối với hắn đây lại là một sự ban ơn. Không phải hắn sốt ruột, chỉ là hắn hơi lo lắng.
Tiếng chuông vọng tới từ phía dưới chân, Trần Kình cúi đầu thấy chú cún trong lồng đang ngửa cổ nhìn mình, đôi mắt long lanh. Hắn ngồi xuống, đối mặt với nó hai giây rồi với tay mở cửa lồng. Cu cậu vui sướng lao ra nhưng không chạy đi mà thè lưỡi liếm bàn tay đang buông thõng của hắn mang theo ý tứ nịnh bợ.
Trái tim hắn bỗng mềm ra, chẳng thèm rút tay lại, để mặc nó liếm, cảm giác mềm mại ẩm ướt ấy có chút giống với Lâm Uyển. Hắn rất bối rối muốn biết mình đối với con chó này có thể coi là bạn bè không, nếu không phải Lâm Uyển thích thì hắn sớm đã xách nó vứt ra đường rồi. Hình như từ sau lần nó ốm hắn mới tốt với nó hơn một chút, nhưng chỉ dừng ở mức không lén lút ngược đãi nó mà t
hôi. Xem ra cu cậu này không hề thù dai, cũng phải, tốt xấu gì coi như đã sống cùng nhau mấy tháng rồi, ít nhiều phải có chút tình cảm.
Nghĩ đến đó, Trần Kình xót xa trong lòng, nếu Lâm Uyển cũng có thể mau quên giống nó thì tốt rồi, nhưng hắn biết đây chỉ là mơ mộng hão huyền. Nghĩ đến Lâm Uyển đang ngủ trong phòng, hắn vuốt ve cái đầu xù lông của con cún, trầm giọng: "Ni Ba bé nhỏ, nữ ch nhân của mày ốm rồi, rất nghiêm trọng, mày biết không?"