Disneyland 1972 Love the old s
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
*Như những đồng xu đồng hào làm nên tiền bạc, từng mẩu nhỏ đã đọc được làm nên kiến thức.

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Thành Thời Gian full

Thành Thời Gian full Trang 56

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 55 56/73 57 >> Cuối



Tiếp theo làm sao đây? Nói chuyện như nào? Mọi người có muốn ăn một chút không, hương vị cũng không tồi đâu... Dù là câu nào thì cũng rất đần, nhìn qua thì bọn họ thực sự không phải là đối tượng để tán gẫu việc nhà.

Người thanh niên bên cạnh ông cất tiếng nói, "Vậy thì cô chính là bạn gái của A Tu?"

"Ơ." Tôi xoắn xuýt.

"Rốt cuộc có phải hay không?"

"Đương nhiên là đúng rồi," Giọng nói của Lâm Tấn Tu vang lên ở đầu căn phòng, "Anh cả."

Tôi từ trước đến nay chưa từng cảm kích sự xuất hiện của Lâm Tấn Tu như lúc này, anh ta đã thay áo sơ mi trắng, tai tay đút trong túi áo đi về phía tôi, tôi xúc động đến mức khóc đến nơi. Hận anh ta không thể đi nhanh một chút, nhanh chút nữa, tốt nhất là bay đến bên cạnh tôi, đến giúp tôi giải thoát cái tình trạng xấu hổ muốn chết này.

"Mới bao lâu không thấy anh đã nhớ anh như thế rồi?" Lâm Tấn Tu thành thạo nói ngọt ngào, dường như thực sự là bạn trai của tôi vậy. Sau khi tới gần anh ta giơ tay ra, dở khóc dở cười mà xoa xoa khóe miệng tôi, dùng ngón tay lấy một miếng vụn bánh xuống, "Em lớn như thế này rồi sao còn ăn đến mức miệng dính bánh."

Hành động của anh ta khiến tôi buồn nôn, nổi hết cả da gà, phản bác theo thói quen, "Anh mới là trẻ con!"

Anh ta hiếm có không cãi lại, cười dịu dàng, kéo tôi giới thiệu với hai người, "Đây là bạn gái của con Hứa Chân. Tiểu Chân, đây là bố anh, em gọi là bác, đây là anh anh, em gọi giống như anh là được rồi."

Tôi dè dặt "Bác, anh."

Bác Lâm hơi gật đầu, lại nhìn tôi lần nữa rồi rời khỏi phòng ăn, cả đám người lập tức theo đuôi ông đi ra ngoài.

Phòng bếp lập tức yên tĩnh và trống trải.

Trên xe Lâm Tấn Tu đã giới thiệu một lượt tình hình gia đình anh ta cho tôi, anh ta nói cho tôi biết anh trai anh ta là Lâm Tấn Dương, năm nay hai mươi chín tuổi, không thích nói cười, là một người tương đối đáng tin cậy, anh ấy là con trưởng, đã cùng bố phụ trách cả công ty rồi. Trong lời nói của anh ta thì khá là tôn kính anh cả của anh ta.

Bây giờ nhìn thấy Lâm Tấn Dương, tôi càng thêm cảm thấy miêu tả của Lâm Tấn Tu đối với anh trai mình khá là chuẩn xác, có lẽ vì kinh doanh nhiều năm, Lâm Tấn Dương không giống như em trai mình luôn có nụ cười khó mà nắm bắt, trên khuôn mặt đẹp trai không nhìn ra bất cứ biểu cảm nào, cũng không gọi là cứng nhắc nhưng cũng không thân thiết lắm.

Anh ta uống một ngụm cà phê, thản nhiên nói: "A Tu, cậu rốt cuộc bao lâu rồi không cho bạn gái ăn cơm? Vừa rồi đi qua phòng ăn, nhìn thấy cái dáng ăn hùng hổ của con bé, đến bố cũng giật mình."

Lâm Tấn Tu giơ tay vuốt vuốt tóc tôi, chậm rãi nở nụ cười, "Anh nói đúng, tướng ăn của Tiểu Chân không đẹp lắm, em vẫn luôn dạy bảo cô ấy nhưng dạy bảo thế nào cũng không có khí chất của thục nữ."

Mặt tôi lúc đỏ lúc trắng, đủ các loại suy nghĩ trong lòng đều mạnh mẽ va chạm vào nhau, rất muốn gào lên một câu "Anh Lâm, đây đều là hiểu lầm mà, em không có chút quan hệ nào với Lâm Tấn Tu hết, anh ta căn bản không thể dạy bảo em", nhưng nếu như tôi đã bị Lâm Tấn Tu bức đến bước này rồi, đương nhiên cũng phải tiếp tục giả vờ, ngàn vạn lời nói đều không thể nói ra, nghẹn hết lại ở ngực.

"Hiếm có," Giọng nói của Lâm Tấn Tu tuy rằng cứng nhắc nhưng ôn hòa hơn lúc mới bắt đầu, "Anh nằm mơ cũng không ngờ tới cậu sẽ chủ động đưa người về nhà. Hai đứa quen nhau bao lâu rồi?"

"Cấp ba, đại học, cô ấy đều là đàn em của em."

Lâm Tấn Dương nhíu mi, lộ ra vẻ mặt suy nghĩ, "Anh nhớ cậu đã từng nói có một cô bé đàn em ở trường luôn đối nghịch với cậu."

Ngón tay của Lâm Tấn Tu dừng ở sau gáy tôi, tôi cảm thấy ngứa liền co người lại.

"Chính là cô ấy."

"Bảy năm" Lâm Tấn Dương trầm ngâm, "Đối với cậu mà nói đó thực sự là thời gi­an rất dài."

"Cũng không gọi là lâu" Lâm Tấn Tu không tỏ rõ ý kiến "Cô ấy khác."

"Ừ," Lâm Tấn Dương ừ một tiếng, "Cuộc họp hội đồng quản trị đầu năm, lần cậu đến muộn..."

Lâm Tấn Tu cười khẽ: "Cũng là cô ấy."

Hai người nói qua nói lại, "Đàn em rất đáng yêu", "Cô ấy khác" những lời này tôi nghe đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trong lòng run rẩy, chỉ đành giả ngồi ngoan bên cạnh uống nước quả.

Lâm Tấn Dương giơ tay ấn ấn huyệt thái dương, cũng không nói gì nữa, ánh mắt dừng trên mặt tôi trong một thoáng, Lâm Tấn Tu cũng không lên tiếng, hai anh em cộng thêm tôi nữa liền ngồi khó xử kinh khủng như vậy đấy. Tôi giống như rơi vào hang thỏ Elise, không ngừng rơi xuống dưới, hoàn toàn không biết một giây sau sẽ rơi xuống nơi nào, phải đối mặt với tình cảnh cổ quái nào. Trong lúc thấp thỏm bất an, phát hiện được ngón tay Lâm Tấn Tu nhè nhẹ mơn trớn tóc tôi.

Giật mình ngẩng đầu nhìn anh ta, chỉ nhìn thấy sườn mặt cúi xuống của anh ta.

"A Tu" Lâm Tấn Dương lại lên tiếng, "Cậu đưa bạn gái về nhà anh không có ý kiến, nhưng cậu biết bây giờ cậu đang làm gì không?"

Trong phòng ăn yên tĩnh trong nháy mắt, đến âm thanh cây kim rơi xuống đất cũng nghe thấy. Thời gi­an thực sự không qua bao lâu nhưng tôi lại cảm thấy quả thực lâu như một thế kỉ vậy.

Lâm Tấn Tu hơi nhíu mi, "Anh, anh có ý gì?"

"Cô Hứa, tôi và A Tu có chút chuyện", Lâm Tấn Tu gật đầu với tôi nói, "Quản gia sẽ đưa em tới phòng nghỉ."

Đây là cuộc nói chuyện giữa hai anh em không thể để người khác biết, ý tứ là tôi có thể rời đi rồi.

" Không ạ, không ạ," Tôi cầu còn không được, "Nếu tiện thì em muốn đi thăm vườn hoa một chút."

Chương 44.2

So với cưỡi ngựa xem hoa trên xe ban nãy không giống nhau, tôi mới phát hiện ra vườn hoa nhà họ Lâm rực rỡ muôn màu, hoa cải xoắn, hoa tuy-lip, hoa cẩm chướng, cây s
ơn chi..., đảm bảo mỗi mùa đều có thực vật nở hoa; Hấp dẫn người ta nhất đó chính là mảng hoa Păng -xê rực rỡ sắc màu bên đài phun nước. Hoa Păng -xê là nguyên liệu tốt để làm nước hoa hoặc hương liệu, hương thơm rất đặc biệt, hương hoa đẹp đẽ ấy theo không khí khuếch tán đi xa.

Đi dạo đến mức mệt mỏi, bên trong vườn hoa nhà họ Lâm có ghế nằm màu trắng, tôi nhìn bốn bề vắng lặng, bụng bảo dạ ngồi một chút cũng không việc gì. Vậy là ngồi xuống, nhiều hương thơm tràn ngập như vậy, khiến sự mệt mỏi lại dâng lên.

Sau đó thực sự ngủ gật luôn.

Trong mơ có cái gì thì không nhớ rõ nữa, không biết tại sao lại mơ đến mẹ tôi. Cảnh trong mơ là cảnh đầu tiên gặp bà ở khách sạn, bà từ từ đẩy cửa ra đi về phía tôi, sợi dây chuyền màu bạc trên cổ sáng lấp lánh, mang đến một hương thơm mê người.

Không biết tỉnh dậy lúc nào, mở mắt ra thì mặt trời đã hoàn toàn lặn, chân trời lưu lại một vầng sáng mạ vàng mờ mờ. Ngẩng đầu nhìn lên, Lâm Tấn Tu chắp tay đứng sừng sững bên cạnh ghế dựa, đón nhận ánh sáng, lưng thẳng tắp, giống như cây thông xanh cao lớn trong rừng Siberia. Ánh sáng mặt trời cuối cùng xuyên qua kẽ hở của rừng cây chiếu lên mặt anh ta, tôi không phân biệt rõ ràng được khuôn mặt của anh ta, tất cả những cảm nhận anh ta cho tôi chỉ còn lại một bóng lưng cao ngạo-giống như anh ta đã đứng cả đời bên cạnh ghế nghỉ của tôi vậy.

Tôi hoàn toàn tỉnh ngủ, là bị Lâm Tấn Tu làm giật mình tỉnh, ngủ trong nhà của người khác, chuyện này nghĩ như nào cũng có vấn đề, chỉ có thể nói là hương hoa làm say lòng người.

Lâm Tấn Tu cúi đầu nhìn tôi một lúc lâu, rồi cúi người vỗ vỗ mặt tôi.

"Ăn đồ ngọt xong liền ngủ, đúng là heo."

Tôi sợ đến mức nhảy tới một bên của ghế dựa, lập tức nói: "Biến thành heo đúng là có lỗi với mắt thẩm mỹ của anh."

Á, nói xong không kìm nổi nước mắt quanh tròng, chúng tôi vẫn là cách nói chuyện như trước đây, thực sự quá tốt rồi.

Lâm Tấn Tu thích những em chân dài, kiểu eo thon thì anh ta càng thích, Tiêu Phi chính là đại diện tiêu biểu, đến tận hôm nay tôi vẫn nhớ chị ta nhảy khúc "Hồ Thiên Nga" trong buổi tiệc tối của trường, eo thon, hai chân mềm mại; Lấy cái tiêu chuẩn này mà nói, tôi cao một mét sáu sáu, nặng năm mươi hai cân thì hoàn toàn không nằm trong phạm vi suy nghĩ của anh ta.

"Bỏ đi, tuy là có lỗi nhưng anh cũng có thể nhịn được." Lâm Tấn Tu vuốt tóc tôi, "Vào nhà đi, chuẩn bị ăn tối rồi."

Bốn người ngồi trong phòng ăn rộng lớn, ba người họ Lâm, ngoại trừ Lâm Tấn Tu ra thì tôi chẳng quen ai hết, do vậy lúc ăn cơm thực sự là gi­an nan, sau khi bác Lâm tới thì chúng tôi ngồi xuống, bữa tối cuối cùng đã mở màn.

Nhà họ Lâm ăn theo kiểu chia đồ ăn ra cho từng người, từng đĩa đồ ăn được đem lên, muốn ăn bao nhiêu thì tự đi lấy, mười món ăn, nhìn có vẻ cũng không quá xa xỉ.

Đúng là một gia đình vi diệu, tính kì diệu của gen thể hiện vô cùng tinh tế trên bố con ba người họ. Lâm Tấn Dương và bác Lâm đều là người rất chững chạc, bình thường Lâm Tấn Tu nói cũng không ít nhưng trên bàn ăn này anh ta vô cùng yên lặng. Tôi nhịn không được mà nghĩ, lẽ nào anh ta thích ăn bên ngoài là vì không khí trong nhà quá gay go.

Một gia đình không có nữ chủ nhân thì không được, không khí cứng nhắc đến mức không có cách nào hóa giải.

Cả nhà họ ăn cơm căn bản không nói chuyện, thỉnh thoảng nói một câu tôi có thể nghe hiểu-phóng vệ tinh?

Sao nhà họ Lâm lại muốn phóng vệ tinh? Tôi cho dù không có lòng hiếu kì thì lúc này đây cũng không khỏi kinh ngạc. Nhưng lại không dám hỏi, những câu đó nghe trong tai thì giống như khí cầu trôi lơ lửng vậy.

Ban nãy tôi ăn đồ ngọt quá nhiều, bây giờ hoàn toàn không muốn ngược đãi cái dạ dày đáng thương của tôi. Nhưng rất khó, bởi bì Lâm Tấn Tu ra sức giới thiệu cho tôi các món ăn, nhiệt tình đến mức khiến cơ thể tôi phản cảm từ trong ra ngoài nhưng lại không dám biểu hiện ra mặt. Là khách thì phải có tự giác của khách, ngồi trong một phòng ăn rộng lớn sang trọng, lại oán trách đồ ăn của chủ nhà quá phong phú? Sao tôi có thể làm chuyện không có đầu óc như vậy!

Bỗng nhiên bác Lâm mở miệng nói: "Hai đứa quen nhau bao lâu rồi?"

Tôi cảm thán nghĩ đúng là người một nhà, ban nãy Lâm Tấn Dương cũng hỏi tôi câu này.

Vì vậy trả lời y như Lâm Tấn Tu.

Bác Lâm lại hỏi: "Nhà cháu còn những ai?"

"Cháu sống từ nhỏ cùng bố ạ. Bố cháu là Hứa Chính Nghiêu, là một nhà cổ sinh vật học, năm ngoái đã... qua đời rồi ạ". Vốn còn muốn nhắc đến mẹ nhưng nghĩ đến Lâm Tấn Tu ở đây nên lại nuốt vào.

"Người nhà khác thì sao?"

"...À, không còn ạ". Tôi kiên trì đến cùng nói.

Bác Lâm ngước mắt nhìn kĩ tôi, "Không còn nữa là sao?"

Thực ra tôi cũng không sợ người nhà họ Lâm, chỉ cảm thấy ít nhiều có chút xấu hổ. Bọn họ dường như rất xoắn xuýt vấn đề người nhà của tôi.

"Chính là... Gia đình đơn thân ạ."

Động tác của Lâm Tấn Dương đối diện dừng lại, ngẩng đầu nhìn vào mắt tôi. Trong lòng tôi run rẩy, bị bọn họ nhìn đến mức có chút sợ hãi, theo bản năng lui về phía Lâm Tấn Tu.

Lâm Tấn Tu nhẹ nhàng cầm tay tôi, không nói nhiều, giơ tay cầm chiếc bát sứ trước mặt tôi, đưa cho tôi một con cua đã lột xong, "Nếm thử xem."

Tôi lập tức vùi đầu vào ăn, né tránh ánh mắt của bố con nhà họ Lâm. Với phong cách của nhà họ Lâm, người có thể bước vào cửa nhà bọn họ e rằng sẽ bị điều tra rõ ràng, con gái của gia đình đơn thân nhất định không lọt vào mắt bọn họ. Tuy nhiên không quan tâm nữa, đợi ngày mai khi bọn họ điều tra ra tin tức của tôi thì tôi đã kết thúc thân phận "Bạn gái giả" rồi.


Đầu << 55 56/73 57 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON