Pair of Vintage Old School Fru
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
*Với thế giới, bạn chỉ là một hạt cát nhỏ - nhưng với một người nào đó, bạn là cả thế giới của họ

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Tình yêu quý tộc full

Tình yêu quý tộc full Trang 117

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~99):

Đầu << 116



Toàn thân bị động giam cầm trong lồng ngực của Huy, ngay cả một chút phản kháng cũng không thể, cô vừa giận vừa tủi thân khi bị đem ra làm trò cười như thế này. Khóe mắt ứa ra những giọt nước mắt không cam chịu.

Nhìn những giọt nước mắt đó, Huy thoáng giật mình. Anh chưa bao giờ biết sợ cái gì những lại bị nước mắt của cô làm cho bối rối. Anh có chút vộ vàng nới lỏng tay ra nhưng vẫn không cho cô bỏ đi.

-Đó là bằng chứng. – Huy cười nhàn nhạt nói.
-Anh điên rồi. – cô gái thứ ba kia cười khẩy.
-Tin hay không là tùy cô. – anh bình thản nói như đây là một việc hiển nhiên, nó như càng chọc tức ba cô gái kia.

Cô gái thứ ba kia không nói không rằng tiến lại gần, thẳng tay tát cô một cái đau đớn, hung hăng nắm tóc cô lắc, không cho cô một cơ hội giải thích cũng như cơ hội né tránh.
-Mày tưởng mày là ai mà dám cướp Huy của tao. – cô ta hét lên, cả hai cô gái kia cũng vứt bỏ nét yêu kiều ban nãy, nhìn Xuân đầy căm ghét.
-Dừng tay lại. Cô nghĩ mình là ai? – Huy cầm tay cô gái kia ngăn lại. Giọng nói thay đổi hẳn không còn chút gì đùa cợt mà thay bằng sự tức giận. Ánh mắt hung hăng đe dọa từng người một, không cho ai cơ hội ho he phản đối.
-Tại sao anh lại đối xử với em như thế? Không phải anh yêu em sao? – cô gái kia hốt hoảng nhìn anh không cam chịu.
-Yêu? Tôi đã nói thế sao? Là do các cô ảo tưởng? Tôi chưa bao giờ nói các cô phải đi theo cả. – Huy vẫn giữ nét mặt lạnh lùng, đầy nguy hiểm nhìn cô.
-Vậy tại sao anh không đuổi em đi ngay từ đầu? Tại sao lại giữ em bên cạnh. – cô gái kia vẫn bướng bỉnh chạy theo ảo tưởng do chính mình đặt ra.
-Là do cô chạy theo tôi đấy chứ. Giờ tôi chán ngấy cô rồi. – Huy nhẫn tâm nói ra câu đó. Từng câu từng chữ như một nhát dao đâm nát trái tim của một người con gái đang yêu.

Huy không nói thêm một lời nào, lẳng lặng bế Xuân xoay người bỏ đi. Mặc kệ người con gái kia khóc rống lên van nài. Bộ dạng lem luốc đến tội nghiệp. Hai người bạn của cô cũng có chút thương cảm. Họ theo Huy chỉ vì tiền của anh không giống như cô. Cô theo Huy vì cô yêu Huy. Chưa bao giờ cô yêu một người con trai như thế này. Dù anh tàn độc, dù anh lạnh lùng nhưng tại sao cô vẫn yêu anh một cách mù quáng. Vốn dĩ cô tưởng mình có thể thay đổi trái tim anh, vốn dĩ cô tưởng thời gian qua, trái tim anh đã phần nào có cô nhưng tất cả…tất cả chỉ là do cô mơ mộng. Ngày hôm nay, cô đã biết tất cả. Không, cô đã biết từ lâu rồi, đã biết từ khi ánh mắt cô chạm vào cái vực sâu thẳm trong mắt anh… nhưng cô không chịu tin, không chịu thức tỉnh.

Đã bao giờ anh trao cô, nụ hôn thật sự chưa? Đã bao giờ, anh trao cô nụ cười thật sự chưa? Đã bao giờ, anh thực sự ở bên cô chưa? Chưa bao giờ. Tất cả chị do cô ảo tưởng mà thôi. Hết thật rồi. Tất cả đã chấm dứt. Phải làm sao đây? Trái tim cô đã khắc quá sâu hình ảnh của anh. Phải làm sao để chữa lành vết thương đó đây.

Cô oằn người khóc rống lên, khóc như muốn vắt cạn kiệt nỗi đau chất chứa trong lòng nhưng…tại sao nước mắt rơi lại chỉ càng mang thêm bao nhung nhớ tràn về…



Chương 109.2


Xuân vùng chạy ra khỏi vòng tay của Huy, mặc kệ mình đang bị bế lên như thế, khiến cô mất thăng bằng gần như té thẳng xuống đất. Cô mặc kệ, điều duy nhất cô nghĩ lúc này là khinh ghét. Thì ra Huy là loại con trai như thế sao? Có thể dễ dàng chà đạp lên trái tim của một người con gái khác sao?

Cô tức giận thay cho người con gái đó. Dù cô ta đã làm những việc hơi quá đang với cô nhưng nguyên nhân không phải vì Huy sao? Càng nghĩ, cô càng cảm thấy ghê tởm, chỉ muốn chạy thật xa khỏi anh, không muốn dình dáng gì tới anh cả.
Nhưng bước chân chưa kịp dời, đã bị anh giữ lại. Từ khi, cô ở gần anh, gần như anh kiểm soát toàn bộ những gì cô muốn, bắt cô phải tuân theo yêu cầu của anh một cách quá đáng.

- Cô dám bỏ đi sao? – anh gằn giọng bực bội.
- Tại sao không? Tôi không thể chịu đựng loại con trai như anh. Sao anh có thể hèn hạ như thế. Tại sao anh lại đối xử với cô gái ấy như thế? – cô liếc nhìn anh.
- Là do cô ta, tại sao tôi lại phải quan tâm. – Huy tối sầm mặt khi bị nói như thế.
- Hừ…anh không đáng làm con trai. – cô lắc đầu trước suy nghĩ của anh.
- Cô…
- Bỏ bàn tay của anh ra. Tôi khinh bỉ anh. Anh nghĩ mình giàu thì có thể thích làm gì thì làm sao? Nếu đúng như thế thì anh đúng là đồ ngốc rồi. – cô bước lùi lại nhìn anh rồi đột ngột lao vụt chạy ra ngoài.

Bầu trời đen kịt với cơn mưa trút xối xả xuống mặt đường. Mùi đất khó chịu bay xộc lên mũi không khỏi khiến con người ta khó chịu. Khuôn mặt cô cũng vì mưa làm cho đau rát nhưng cô vẫn thà như thế còn hơn phải nhìn mặt Huy. Thà như thế còn tốt hơn.

Đột ngột, toàn thân bị nhấc bổng lên rồi hung hăng giữ chặt lại. Không cho cô một lời phản đối, người con trai đó hung hăng mang thẳng cô lên chiếc ô tô từ đâu xuất hiện.

- Tôi không quan tâm cô nghĩ gì, bây giờ điều tôi muốn là điều cô phải làm. – từ ánh mắt cử chỉ của anh đều toát lên một sự nguy hiểm đáng sợ khiến cô có phần nào run sợ.
- Không… Đồ đáng ghét.
- Ghét? Tôi còn sẽ khiến cô phải ghét tôi hơn như thế nữa.

……….

Hành lang tối om, dài hun hút. Tiếng bước chân dồn dầp mang theo giận dữ cùng cái áp lực tỏa ra từ người con trai kia khiến ai cũng phải dè chừng và né tránh. Trên vai anh là một cô gái, hai tay bị trói. Khuôn mặt ướt đẫm nước mắt, tiếng ú ớ bị ngăn lại bởi miếng bang keo chặn ngang miệng.

Ầm…

Cửa phòng bị đá thô bạo, vội vàng bật tung ra. Không chờ đợi người ở trong phòng nói năng gì, người con trai kia đã đi thẳng vào, hung hăng ném người con gái trên vai mình xuống giường mà không quan tâm cô đau như thế nào.
- Có chuyện gì sao? – Thiên nhìn dè chừng về phía cô gái kia.
- Có mang máy quay theo không? – Huy không quan tâm tới câu hỏi của bạn mình mà nhìn chằm chằm vào dáng người nhỏ bé kia.
- Có…cậu tính làm gì. – Thiên liếc nhìn cả hai.
- Tốt, cậu chuẩn bị quay lại tất cả những gì ở đây. Tôi muốn có một món quà nho nhỏ cho anh trai tôi. – Huy cười lạnh.

Toàn thân cô cứng đờ lại khi nghe lời nói của Huy. Cô hốt hoảng khi nhìn thấy anh cởi chiếc áo sơ mi ướt đẫm ra và ném qua một bên rồi chậm rãi đi về phía chiếc giường, nơi cô đang nằm. Bên cạnh, Thiên cũng bật chiếc máy quay trong tay mình lên, hướng nó về phía cô. Không…không…Cô sợ hãi hét lên trong thâm tâm mình, cố gắng thụt lùi lại nhưng thật khó khăn khi hai tay mình bị trói đằng sau.
Ánh mắt hoảng loạn nhìn về phía anh đầy van xin, cô lắc đầu. Làm ơn đừng làm thế với cô. Không…

Bàn tay to lớn của anh vươn ra kéo tuột cô về phía mình rồi nhanh chóng đè lên dáng người nhỏ bé đó. Cái nhìn lạnh lẽo, độc ác như bóp nghẹt trái tim của cô. Anh đang mất bình tĩnh, không, phải nói là anh như đang phát điên lên. Anh giận dữ. Phải anh đang giận dữ.

Anh dồn lực lên bàn tay, bóp chặt hai cánh tay của cô như muốn làm nó nát ra. Anh im lặng theo dõi từng sự sợ hãi một trong đôi mắt của cô rồi chậm rãi cúi sát đầu về phía cô. Trong một thoáng anh nhận ra sự giật mình của cô, càng tiến sát, anh càng nhận ra cô đang run rẩy như thế nào.
Anh tháo miếng băng keo ra và chiếm lấy đôi môi cô bằng nụ hôn dữ dội. Vị mằn mặn từ nước mắt của cô khiến lòng anh bối rối. Anh đang làm gì thế? Tại sao anh lại làm thế này? Câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu anh từ khi anh gặp người con gái này.

Đột ngột một cảm giác đau ở khóe môi khiến anh thoáng dừng lại. Tranh thủ lúc đó, cô quay mặt né tránh anh.
- Đừng…đừng làm thế… - cô thì thào không ra hơi, vừa sợ, vừa kinh hãi.
- Tại sao tôi phải dừng lại. Chẳng phải tôi đã nói, tôi sẽ làm cô ghét tôi thêm.
- Tại sao anh phải làm thế? Tại sao anh phải làm mọi người ghét anh. Anh đâu phải là người như thế, phải không? – cô nói trong nước mắt, hai tay đẩy người anh ra để giữ một khoảng cách với anh.
- Hừ…tại sao tôi không phải là người như thế? – anh nắm chặt tay cô, lắc mạnh.
- Tôi… - cô im lặng không biết nói gì cả.
- Cô trước giờ luôn thấy tôi làm những việc độc ác, vậy thì có lí do gì nói tôi không phải là người như thế? – anh đứng thẳng dậy, ánh mắt vẫn dõi theo cô.
- Anh không phải loại người ngu ngốc, thiển cẩn, thích làm theo cảm tính. – cô vội vàng ngồi dậy chỉnh lại quần áo.
- ……
- Anh đang cố làm mình đáng ghét. Anh ích kỉ khi chỉ chạy theo suy nghĩ của chính mình. – giọng cô chứa đựng một sự dè chừng…
- Hừ…đừng cố tỏ ra cô hiểu tôi nhiều lắm. Tôi không giống Băng đừng tự mình suy ra như thế. – Huy gằn giọng cảnh cáo.
- Tôi không nói anh giống Băng. Băng không giống anh. Những gì tôi nói chỉ là suy nghĩ của tôi.
- …… - anh im lặng chờ đợi điều gì đó.
- Tôi chỉ muốn hỏi…tại sao anh luôn đối xử với tôi như thế? Tôi và anh chỉ mới gặp nhau vài lần…tại sao anh lại luôn muốn làm khó tôi? Tôi đã làm gì sai sao? – cô nhìn anh đầy oán trách.
- Cô nghĩ tại sao chứ?
- …… - cô lắc đầu.
- Vậy thì đừng suy nghĩ, cô chỉ cần biết, tôi muốn là cô phải làm. – anh bỏ qua câu hỏi của Xuân.
- Tôi sẽ không ngoan ngoãn nghe lời đâu. – cô thì thầm.
- Cô thì làm được gì chứ? Không phải khi nãy còn khóc lóc van xin tôi sao? – Huy cười nhạt, vươn cánh tay nắm lấy cánh tay cô kéo giật lại về phía mình.

Toàn thân lạnh cóng vì bộ quần áo ướt sũng vì nước mưa rơi vào lồng ngực ấm nóng của anh, khiến trong lòng cô có chút bất an. Nhất là khi chiếc máy quay trên tay Thiên vẫn đang hướng về phía mình. Không biết họ sẽ làm gì. Cô không muốn Băng biết, cô có lỗi với anh. Làm sao cô còn dám gặp mặt Băng khi mình đã hôn em trai của anh. Dù là bị động, cô vẫn không sao xóa đi được cảm giác tội lỗi trong lòng.
Tại sao Huy phải làm thế với cô? Anh ghét cô đến thế sao? Vì sao lại thế? Cô chỉ mới gặp anh mấy lần mà đã khiến anh ghét thế rồi sao? Vì cô là bạn gái của Băng hay đơn giản vì cô đáng ghét như thế?

Cô càng hoảng loạn hơn khi vòng tay của anh càng ngày càng siết chặt lại. Cả người cô như bị hơi ấm của anh bao bọc lấy. Cô bắt đầu cựa quậy nhưng không dám phản đối mạnh vì chỉ sợ càng làm anh phật ý mà làm những chuyện như lúc nãy…

- Tại sao cô lại yêu Băng như thế? Tại sao cô lại yêu Băng? Không phải vì anh ta mà cô đã gặp nhiều chuyện sao? – Huy bất ngờ hỏi.
- Anh...
- Được rồi, đi thay quần áo đi, đừng để bị ốm rồi đổ thừa là do tôi làm. – anh đột ngột buông tay làm cả người cô ngã phía sau vì lực đẩy của chính mình.
- ……

Huy quay người bỏ đi không nói thêm một lời. Thiên nhìn bạn mình bỏ đi, cũng không có ý định ở lại lâu hơn. Anh nhìn bóng của bạn mình khuất sau cánh cửa rồi lại nhìn người con gái đang ngồi co ro trên giường. Khuôn mặt tái nhợt không biết vì lạnh hay vì sợ của cô khiến người khác có chút thương cảm.
Khẽ thở dài, lắc đầu. Rốt cuộc, người con gái bình thường như thế này có gì đặc biệt mà có thể khiến nhiều người con trai phải dõi theo thế? Là duyên phận như người ta vẫn nói sao? Vậy duyên phận này có quá độc ác hay không? Giữa Băng và Huy chưa đủ mâu thuẫn hay sao? Một người con gái bật ngờ xuất hiện giữa khoảng trống của anh em họ. Liệu chuyện gì sẽ xảy ra? Sẽ là một kết thúc có hậu hay mãi mãi là không thể? Đây không phải là truyện cổ tích, đời có đẹp như mơ không?
Anh chỉ sợ mâu thuẫn giữa Băng và Huy không những không thể xóa đi mà còn sâu đậm hơn. Rồi kết thúc nó là một vết thương lòng lớn cho hai anh em họ và cả người con gái kia nữa.


Đầu << 116

Nhập trang (1~99):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON