Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
“Khi quyết định sẽ làm một sự thay đổi lớn thì hãy lẳng lặng mà thay đổi, nếu người ta nhận thấy thì mới gọi là thành công…”

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Tình yêu quý tộc full

Tình yêu quý tộc full Trang 24

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~99):

Đầu << 23 24/99 25 >> Cuối


- Ừm. cậu cũng thế. Mẹ cậu gọi ra ăn sángkìa.
Cô nói như là một người chị nói với ngườiem.
- Vậy hả? Cậu đợi tớ một lát rồi ra luônnhé.
Triệt tỉnh ngủ hẳn, vội vã chạy nhanh vôphòng để chuẩn bị

15phút sau………

Triệt đã hoàn toàn thay đổi. Bộ đồ lếchthếch lúc nãy được thay bằng chiếc áo thun kiểu màu đen với quẩn jean lửng.Trông rất style và năng động.
Hơi mỉm cười tỏ ý hài lòng rồi Xuân cùngTriệt đi về phía nhà ăn.

Căn phòng ăn hôm nay vẫn yên tĩnh như mọingày, nó làm con người ta thấy có chút gì đó lưỡng lự.
- Hai đứa tới đây mau lên. – Mẹ Triệt gọi.
Ngoan ngoãn ngồi xuống bàn ăn đã được dọnsẵn và bắt đầu bữa sáng của mình.
Xuân vừa ăn vừa suy nghĩ, cô cảm thấy bứtrứt, không yên.
- “A” – cô khẽ rên lên vì nóng.
- Cậu ngốc thật đấy. Canh đang nóng ăn từtừ thôi chứ. – Triệt nhăn mặt nói tay đưa cô một ly nước.
- Cháu có điều gì cần nói sao? – Mẹ Triệtvẫn bình thản ăn.
Cô tròn mắt ngạc nhiên nhìn bà ấy, dườngnhư bà ấy đọc được suy nghĩ của cô. Triệt cũng tròn mắt nhìn cô.

- Thật hả? – cậu hỏi.
- Sao cô biệt ạ? – cô hỏi.
- Nhìn dáng vẻ của cháu là ta có thể đoánra một phần rồi. Sao có gì cần nói phải không?
- Dạ, thật ra cũng có. – cô hơi ngậpngừng. – thật ra cháu muốn hôm nay mình có thể về trường, không phải vì cháukhông thích ở đây mà là vì cháu có việc phải làm, mong cô đừng hiểu lầm. – côvội giải thích.
Không nói gì mà chỉ mỉm cười thật nhẹ, bàKimiko dường như biết trước mọi việc.
- Nếu cháu muốn như thế thì ta cũng khôngcó lí do gì để cản lại. – bà nói nhẹ khi đang nhâm nhi tách trà hoa sen.
- Nhưng mà…con chưa muốn về. – Triệt xenvào.
- Tớ…sẽ về một mình cũng được mà. – cô vộinói.
- Cậu nghĩ sao mà tớ sẽ để cậu về một mìnhvậy? – cậu trả lời có phần bực mình.
- Nhưng mà quả thật tớ cần phải về. Tớ cònphải chuẩn bị cho lễ hội nữa. Hơn nữa cậu đã hứa với anh Băng là sẽ chỉ đi haingày thôi mà. – cô cố phân bua.
- Tớ…
- Con đã hứa rồi thì cũng nên thực hiệnlời hứa đi nào. Ta cũng sẽ về Việt Nam sớm thôi mà. – bà Kimiko từ tốngiảng giải.
- Con… Vâng, con sẽ về. - cậu định nói gìđó với mẹ nhưng rồi thôi.

…………………………………………� �…..

Đứng ở trên sân bay rộng lớn đó mà Xuâncảm thấy hồi hộp. Chiếc trực thăng đã sẵn sàng cất cánh. Cô run run bước lên nóvà chờ đợi.
Triệt bước thật chậm như không muốn rời xamẹ. Cũng nhận ra sự luyến tiếc đó của con trai mình bà Kimiko cũng khẽ cười.Đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của đứa con trai.
- Không sao, chúng ta sẽ sớm gặp nhau thôimà.
- Vâng. – mặt buồn so cậu đáp lại.
Quay lưng và tiến về phía cánh cửa củachiếc máy bay.
- Ta nghĩ con cũng nên thành thật với lòngmình đi. Nhưng cũng phải suy nghĩ kĩ trước khi làm đấy. – bà Kimiko nhẹ nhàngnói.
Giọng nói thanh thoát chậm rãi vang lênkhiến Triệt cảm thấy hơi chững người lại.
- Dạ? Ý của mẹ là…. – cậu bỏ lửng cậu.
- Đó chỉ là lời khuyên thôi. Ta hi vọngcon sẽ sử dụng nó đúng lúc.

Vẫy tay chào tạm biệt Xuân và Triệt. BàKimiko vẫn cứ đứng đó nhìn theo chiếc máy bay đang dần bay xa.
Triệt suy nghĩ rất nhiều về lời nói của mẹmình. Thật lòng với bản thân mình là sao chứ? Chẳng lẽ mẹ cậu đã nhận ra điềugì đó rồi sao?
- Xin lỗi cậu nhiều lắm. Vì tớ mà cậukhông thể ở lại với mẹ cậu được. Tớ xin lỗi cậu nhiều lắm. – Xuân quay sang nóivới Triệt, khuôn mặt chứa đầy sự hối lỗi.
- Hả? Không có gì đâu. Đừng lo. – cậu mỉmcười đáp lại.
- Không là do tớ.
- Không sao mà.
- Cậu buồn như thế mà còn nói thế thì tớcàng thấy có lỗi hơn đó. – cô hơi xịu mặt xuống. Tự dưng cô lại thấy có lỗikinh khủng, có lẽ do cô ích kỉ quá chăng.
Nhìn Xuân đang ỉu xìu như thế bất giác timcậu đập nhanh hơn. Vội quay đi như một đứa trẻ sợ bị người khác phát hiện ratật xấu của mình.
- KHông có gì cậu đừng lo. Cậu nghĩ đi.
Nói vội mấy câu rồi cậu dựa lưng vào chiếcghế đó và nhắm mắt lại. Tại sao chứ? Cậu lại có cảm giác trốn tránh thế nhỉ?Siết nhẹ bàn tay của mình, có vẻ như cậu đã một phần hiểu ra lời của mẹ mìnhrồi.


Chương 42
Đặt chân về nhà thì không còn gì bằng. Saumấy tiếng liền ngồi trên máy bay, cả người Xuân mệt nhoài cả ra. Chân cô bắtđầu tê đi, người cũng thế. Khẽ vặn mình mấy cái để thoát khỏi tình trạng ê ẩmđó. Đưa mắt nhìn Triệt đang đứng sau lưng cô.
Khuôn mặt cậu có phần hơi buồn. Nhìn cậunhư vậy, tự dưng thấy mình có lỗi ghê gớm.
- Thôi nào, chúng ta về tới nơi rồi, cậuđừng buồn kiểu đó nữa nhé. – cô huých nhẹ vào tay anh.
- Hả? À, ừm, không sao, tớ chỉ suy nghĩmột số việc thôi. Cậu cứ về trước, tớ còn một số việc cần làm vì thế đừng locho tớ. – cậu giải thích.
- Vậy sao? Ừm, tớ về trước. Cậu nhớ cầnthận đó. – cô nhìn cậu, có một chút lo lắng cho cậu khi có vẻ như tâm trạng củacậu không tốt lắm.
- Ừ, tạm biệt. – cậu mỉm cười chào tạmbiệt, cúi xuống mở cửa chiếc xe Ford cho cô.
- Cảm ơn, tạm biệt.
Cô chào lại rồi chui vào xe ra về luôn.
Triệt đứng nhìn chiếc xe đó khuất bóng khálâu mới quay lưng bỏ đi.

………………………………………….

Mệt mỏi, đẩy cánh cửa cổng của Nhà chínhvào, Xuân chạy như bay vào trong. Không hiểu là do đâu mà hôm nay nó thấy nơinày đẹp đến thế. Mới đi có hai ngày mà nó đã thấy nhớ rồi. Cũng phải, dù gì côcũng đã ở đây hơn ba tháng rồi mà.
Cô dừng trước cửa của Nhà Chính. Quan sátmột lúc lâu, cô mỉm cười rồi chạy ngay về phía nhà bếp.
- Cháu chào bác. – cô chào thật to khi vừanhìn thấy bóng của bác Kim
Bác ấy trợn mặt quay lại nhìn cô vì ngạcnhiên.
- Về rồi sao?
- Dạ, vâng.
- Tốt lắm. VẪn khỏe chứ nhỉ?
- Vâng ạ. Bác cũng thế chứ?
- Tốt. Cháu đi có mấy ngày mà nhà yên ắnghẳn.
- Hihi…cháu về rồi, có gì cần cháu giúpkhông đây.
- Có chứ. Đúng lúc ta đang đi chuẩn bị tràcho ba cậu chủ. Cháu làm giúp ta nhé. – bác mỉm cười.
- Vâng. – cô cười đáp lại.
Không hiểu sao tim cô tự dưng đập nhanhhơn một chút. Chợt hình ảnh của Băng xuất hiện làm cô hơi đỏ mặt.
Vội cúi đầu và chạy như bay xuống nhà bếp.Có lẽ là do đi lâu quá nên cô mới thấy như vậy thôi.

Cộc…cộc…

- Vào đi. – giọng nói của Vũ vang lên.
Xuân đẩy cửa, rón rén đi vào. Cô hồi hộpkhông biết biểu hiện của ba người đó khi thấy nó như thế nào.
Cô im lặng bước vào. Rón rén bước tới gầnba người ấy. Có vẻ như càng sắp tới lễ hội công việc càng bận rộn vì ngay lúcnày, trong phòng nhưng không ai quan tâm tới cô đang bước vào. Mỗi người đềuđang chăm chú vào chiếc lap của mình.
Mới có hai ngày thôi mà cô cảm thấy họ cóvẻ gầy đi. Nhất là Băng. Bỗng cô thấy hơi chạnh lòng. Chắc vì cô đi nên mọingười đã bận nay còn thêm cả đống việc nữa.
Nhẹ nhàng đặt tách trà xuống bàn mà khôngnói thêm gì.
- Cảm ơn…b.... – Phong ngước lên nhìnXuân. Ánh mắt anh mở lớn vì ngạc nhiên. – Xuân, em về rồi sao?
- Vâng. – nó cười toe toét.
Ngay khi nghe Phong nói vậy, cả Băng và Vũcũng bắt đầu chú ý. Vũ cũng cười khi thấy Xuân.
- Em về rồi à. Đi chơi vui không? Có mangquà không đó? – Vũ nháy mắt, chạy lại bắt tay cô rất thân thiện.
Phong cũng đứng dậy, đi đến bên cô. Nhẹnhàng đặt tay lên vai nó, anh mỉm cười.
Xuân cảm thấy rất vui vì không ngờ cô đượcchào đón như vậy nhưng chỉ có Băng là vẫn ngồi đó. Đôi mắt đen đó vẫn lạnh lùngnhìn cô. Khuôn mặt vẫn không một chút thay đổi như không có gì xảy ra. Khônghiểu tại sao Xuân lại có chút gì đó……hụt hẫng.
Cô liếc nhìn anh một chút. Cô chợt nhận raanh đang quan sát mình. Ánh mặt lãnh đạm, đầy cuốn hút. Vội cụp đầu xuống đểcúi chào anh nhưng thực ra là để tránh ánh mắt đó vì không hiểu sao khi nhìnánh mắt đó là tim cô như muốn loạn nhịp.
- Về rồi sao? – giọng nói nhẹ nhàng mangchút uy quyền nào đó.
- Vâng. – cô khẽ gật đầu.
- Tốt lắm. Cũng đúng lúc là đang có việccho cô. Minh vừa gửi cho cô một vài tài liệu mới đấy. – anh bình thản nói.
- Vâng. – cô chỉ đáp gọn lọn như thế.
Đúng là băng, lúc nào cũng là công việc.Quả thật không có gì có thể thay thế nó trong anh mà.
- Cô theo tôi về phòng để lấy nó được chứ?
- Vâng.
- Em ấy mới về, cậu không cần phải gấp gápnhư vậy đâu. – Phong bực bội chen vào.
Bình thản đưa đôi mắt đen ấy nhìn Phong,Băng khẽ nhéch mép tạo một nụ cười. Anh đáp:
- Nếu cậu nói 5 ngày là thời gian dài đểchuẩn bị cho lễ hội thì việc này không cần gấp gáp.
- Nhưng cũng không cần quá nghiêm khắc nhưvậy chứ. – Vũ chen vào.
- Cậu nghĩ đó là nghiêm khắc sao? – Băng nhướnmày.
- Tất nhiên rồi. – Vũ cười cười đáp lại.
- Thôi, em không sao. Là do em cả. Đưa emsấp tài liệu đó đi ạ.
Xuân xen vào giữa khi nhận ra không khícăng thẳng giữa họ. Haizz…đúng là cứ đung vào công việc tì Băng sẽ thành ngườikhác.
- Đươc thôi, chúng ta đi nào. – anh đápgọn lọng rồi quay lưng đi về phía cánh cửa ra vào.
- Em đi đây. Cảm ơn hai anh chuyện lúc nãynhé. Em ổn mà. Đừng lo.
Cô mỉm cười an ủi rồi cũng chạy luôn ratới cửa. Vũ thì vẫy tay chào với nụ cười quen thuộc. Chỉ có Phong là đang caucó khó chịu. Bực mình quay trở về phía bàn làm việc. Anh cảm thấy khó chịu mộtcách kì lạ. Cứ nghĩ tới cảnh Băng và Xuân đi với nhau là lòng anh thấy bực.Chắc là do anh đang lo cho Xuân.
Vũ nhìn thấy thái độ hậm hực của Phong mộtcách thích thú.

Bước dọc hành lang đó một cách thật chậmrãi. Xuân im lặng đi theo Băng. Nhìn cái dáng đi của Băng, nó thật nhẹ nhàngnhưng lại vô cùng chói lóa dường như anh luôn tỏa ra một ánh sáng nào đó màkhiến cho người đối diện bị mê hoặc. Có lẽ vì thế mà cô cứ ngắm mãi mà khôngthôi. Không hiểu sao lúc này, cô lại cảm thấy vui vui.

Băng đi thật chậm, thật nhẹ như để nghetiếng bước chân của người con gái đang đi sau lưng anh. Tim anh dường như đậpnhanh hơn theo tiếng bước chân đó. Không gian im lặng xung quanh lại càng làmanh có chút gì đó hồi hộp. Chờ đợi. Đúng, có vẻ anh đang chờ đợi một điều gì đórất lâu, rất mơ hồ. Anh cũng không rõ nhưng nó có thể sẽ khiến anh mỉm cười vìhạnh phúc.

Bước chân của hai người bắt đầu chậm lạivà dừng hẳn khi họ đi đến gần phòng của Băng. Anh mở cánh cửa đó và đi vào,Xuân cũng lẳng lặng đi theo vào. Vẫn không ai nói điều gì với nhau mà vẫn imlặng nhưng họ lại muốn như thế.

Băng quay qua bất chợt chạm vào ánh mắtcủa Xuân. Dù chỉ rất nhanh nhưng cũng đủ làm Xuân ngại ngùng quay đi. Anh cũnghơi bối rối khi gặp ánh mắt đó.

Không gian bỗng trở nên gượng gạo đến kìlạ.
- Cô ở đây đợi tôi đi lấy tài liệu. – Băngnói.
- vâng. – cô khẽ đáp.
Nói xong, Băng quay lưng bỏ đi. Xuân lặngnhìn theo cái dáng đi đó. Đưa mắt nhìn khắp căn phòng đó. Nó vẫn như thế. Gọngàng sạch sẽ và thoang thoảng một mùi hương nào đó rất dễ chịu.
- Đây là tài liệu mới của lễ hội. – Băngxuất hiện sau lưng cô lúc nào không hay làm cô giật mình.
- dạ, vâng. Em cảm ơn. – cô đón lấy sấpgiấy đó rồi đưa mắt nhìn nó.
Vất vả thật đấy. Chỉ mới hai ngày thôi màmọi việc đã tăng lên kinh khủng như thế này. Cô khẽ nhăn mặt. Lâu lâu là khẽtặc lưỡi một cái khi thấy có gì đó thú vị trong bản kế hoạch. Cái cau mày, rồinụ cười mỉm thích thú hay cái gật đầu…những cử chỉ nhỏ bé đó của cô đã đượcBăng từ từ ghi vào trí nhớ.


Đầu << 23 24/99 25 >> Cuối

Nhập trang (1~99):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON
Polly po-cket