Anh nhìn cô một cách rất chăm chú. Nhữnghành động của cô khiến anh tò mò. Khẽ mỉm cười khi nhìn cô. Quả thật anh cũngkhông hiểu tại sao mình muốn nhìn cô. Đúng. Anh đã muốn nhìn cô từ lâu.
Anh chợt nhớ về những ngày trước. Ấn tượngban đầu của anh về cô là sự ngông cuồng, mạnh mẽ và cả cái tát dữ dội nữa. Dầndần anh lại nhận ra được nhiều điểm thú vị từ cô. Đôi khi nhìn cô từ qua cửa sổkhi cô đang làm vườn ở dưới kia khiến anh tò mò không hiểu tại sao cái vóc dángnhỏ bé đó lại chứa một cái năng lượng to lớn thế. Hoạt động vất vả cả ngày màvẫn còn chạy nhảy và mỉm cười nữa chứ. Nụ cười đó cũng giúp những người xungquanh thấy vui vẻ theo. Rồi ngay khi bước vào trường, dù khó khăn như thế nàocô cũng vượt qua. Mạnh mẽ thật đấy nhưng đó cũng chỉ là để che dấu cho conngười thật bên trong mà thôi.
Anh nghĩ vu vơ như thế. Anh chỉ thầmngưỡng mộ cô mà thôi. Hoàn toàn không có ý gì khác cả. Anh khẳng định nhưngđiều đó có thật không?
- Thế việc trang trí như thế nào rồi ạ? –cô hỏi làm anh giật mình khỏi dòng suy nghĩ vu vơ vừa rồi.
- À, đã tiến hành trang trí ở một số khuvực quan trọng. Còn những phần như trong phòng vũ hội, hội trường thì đang cầntrang trí. – anh đáp.
- Vậy ạ…nếu như được có thể cho em thamgia vào việc trang trí đó một chút được không. – cô rụt rè nói vì cũng muốntham gia dù gì đó cũng là ý tưởng của cô mà.
Hơi ngạc nhiên trước đề nghị đó nhưng cũngkhẽ gật đầu đồng ý.
- Được thôi. Tôi sẽ nói với Minh. Dù gìgiờ cũng đang thiếu người.
- Vâng, em cảm ơn. – nó mỉm cười hớn hở.
- Nhưng sẽ rất vất vả đấy vì cô còn phảichuẩn bị nhiều thứ khác nữa.
- Vâng, em không sao. – cô vẫn giữ nụ cườiấy trên môi.
Khẽ gật đầu hài lòng. Anh nhìn cô một lúclâu. Ánh mắt cảu anh chợt chạm vào mắt cô lần nữa. Cả hai chợt khựng lại vàcũng nhìn nhau một lúc khá lâu rồi Xuân vội quay đi vì ngại ngùng.
- Vậy giờ em về chuẩn bị.
Nói xong, cô vội quay lưng bước nhang rakhỏi phòng nhưng vừa tới cánh cửa giọng của Băng vang lên.
- Nếu mệt, cô có thể nghỉ ngơi mộtchút.Chiều nay ghé qua trường cũng được.
Cô ngạc nhiên nhìn anh, hơi lúng túng khinhận được lời quan tâm ấy.
- Em…em, cảm ơn…em…sẽ cố. – cô chợt thấykhó nói.
- Ừm… - anh gật đầu.
Cúi chào anh lần cuối rồi phóng như bay rakhỏi phòng mà tim cô thì không khỏi đập loạn nhịp. Anh lo cho cô sao? Cô thắcmắc. Nhưng mặc dù thấy lạ nhưng cô vẫn cảm thấy vui vui mà không rõ lí do.
Chương 43
Nằm trên giường vừa xem qua sấp tài liệu.Càng xem cô càng thấy thích thú. Sẽ có nhiều sự kiện diễn ra, không chỉ có sựtham gia của các học sinh trường Will và trường Kin mà còn có các phụ huynhtham gia với tư cách là khách mời. Các tiết mục văn nghệ cũng được gài dựng khácông phu nghe nó là có mời cả một số ca sĩ nổi tiếng nào đó. Lễ khai mạc cũngdẽ được tổ chức đầu tiên xen kẽ với các tiết mục giải trí khác. Sau lễ khai mạcsẽ là buổi tham quan và tham gia các hoạt động của trường tổ chức kết thúc làbuổi lễ hội hóa trang và dạ tiệc cho học sinh các trường.
Đó là sơ lược kế hoạch của buổi lễ, cô cầnnắm rõ và tham gia tổ chức buổi lễ. Mặc dù nói cho oai thế thôi chứ thật racũng chỉ là làm vài việc lặt vặt.
Xem xong tài liệu đó cô lại tiếp tụcnghiên cưa bản thiết kế phòng hội trường và phòng dạ hội. Càng xem càng hàohứng. LẦn đầu làm một việc như thế này làm cô cảm thấy hồi hộp, mặc dù có hơirun nhưng lại rất thú vị. Vừa cười vừa đọc kĩ bản thiết kế đó rồi cô thiếp lúcnào không hay.
Mở mắt từ từ ra, Xuân nhận ra là mình đãngủ đi mất một lúc, trên tay vẫn còn cầm sấp tài liệu. Vội vàng đứg dậy nhìnvào chiếc đồng hồ.
4h45’
Cô hốt hoảng phóng như bay ra khỏi phòng.Vậy là cô đã ngủ 2 tiếng rồi. Đã tính là sẽ đi lên trường sớm vậy mà ngủ quênmất. Vừa bực mình vừa xấu hổ, cô phóng như bay trên chiếc xe đạp của mình đếntrường.
- Cháu chào bác. – cô vội chào bác bảo vệrồi chạy thẳng vào trong sau khi “ném” tạm chiếc xe vào trong bãi giữ xe.
Đúng là sắp tới lễ hội có khác, mọi thứđều được chuẩn bị rất kĩ lưỡng. Không khí của lễ hội cũng bắt đầu tràn ngậpkhắp mọi nơi. Khẽ mỉm cười vì hào hứng, Xuân bước nhanh về phía văn phòng hộihọc sinh.
Cạch……
Xuân đẩy cánh cửa bước vào và ngay lập tứcthu hút được sự chú ý của nhiều người trong phòng.
- Em về rồi sao? – Minh cười nồng nhiệtchào cô.
- Dạ. - cô mỉm cười chào lại.
- Tới hơi trễ nhưng không sao. Cô hãy xửlí nốt sấp giấy mời này đi. – Băng lạnh lùng nói mà không nhìn cô.
Khẽ cúi đầu chào rồi cô đi vào phòng làmviệc phía trong để hoàn thành nốt công việc.
Lúc bước vào, cô nhận ra là có Hà đang ởtrong đó. Ôi, năm bông hồng gai nhưng giờ chỉ có một (thế cũng đủ chết rồi =.=)chứng tỏ là công việc phải bận rộn lắm.
Cô hơi cúi chào Hà nhưng đáp lại chỉ làcái lườm sắc lạnh của Hà. Cô không nói gì mà cũng không ngạc nhiên cho mấy vìcô biết Hà cũng như bốn người kia cũng không ưa gì cô, chỉ cần họ không làm gìquá đáng là được rồi.
- Về rồi à? Nghe nói cô sẽ là người trangtrí phòng dạ hội đúng không? – giọng nói hoàn toàn không một chút thiện cảm.
- Vâng. – cô đáp rất nhỏ.
- Vậy sao? Chúc may mắn. – Hà mỉm cười giảtạo trông đến kệch cỡm, ánh mắt của cô lộ rõ sự khó chịu dành cho Xuân.
Nói xong, Hà bỏ ra ngoài mà không thèm chúý tới Xuân. Lắc đầu ái ngại, Xuân không biết phải nói gì mà quay lại công việc,quả thật cô cũng thấy hơi áy náy khi dành mất việc “tuyệt” nhất chứ. Thôi, biếtsao được, cô phải làm sớm để còn ra vườn hoa nữa. Hoa cho lễ hội chắc cũng sắpchuẩn bị đầy đủ rồi.
…………………………………
Công việc nhiều quá khiến Xuân mệt cảngười, mới ngồi máy bay mấy tiếng liền mà giờ còn phải làm việc vất quả là mệtthật. Xoa bóp vai cho đỡ mỏi rồi cô đứng dậy. Đã gần 8h rồi nhưng chắc khôngsao. Mở cửa sổ ra và hít thở không khí trong lành xong, cô quyết định đi ravườn hoa. Bước từ từ ra khỏi phòng, không quên tắt điện và chào mọi người ở đó,Xuân vui vẻ ra về.
Đi dọc con đường dẫn ra khu vườn, cô tậnhưởng không khí trong lành. Thoang thoảng trong gió mang theo mùi hương của câycỏ, hơi lạnh của những này cuối năm làm cho con người thấy hơi cô đơn. Nhưngkhông hiểu sao lúc này cô lại thấy thích cái cảm giác kì lạ đó.
Cạch……
Xuân đẩy nhẹ cánh cửa đi vào trong nhàkính. Cô trố mắt ra vì ngạc nhiên. Mọi thứ đều đã được chuẩn bị gần như xongxuôi rồi. Các bông hoa được chăm chút khá kĩ lưỡng và cũng bắt đầu nở. Màu sắcrất phong phú đa dạng, chủng loại cũng thế, có nhiều loại mà cô cũng không rõ.Thích thú lượn một vòng quanh khu vườn một lúc và chìm đắm trong đó.
Anempty street, an empty house……
Tiếng chuông điện thoại, làm Xuân chợt tỉnh.
- Alo. – cô trả lời.
- Em chưa về sao? – giọng nói ấm áp ở đầudây bên kia giúp cô nhận ra đó là Phong.
- Dạ. – cô nhìn đồng hồ và phát hoảng. Hơn9h rồi. – Vâng, em về.
- Ừm, anh đợi em ở cổng trường. – anh nói.
- Nhưng còn xe đạp của em.
- Không sao. Để đây cũng được. Ra nhanhanh đợi.
- Vâng.
Nói xong cô cúp máy rồi bay vội ra khỏinhà kính mà không hề hay biết ở đó đã có người.
- Tao không chấp nhận việc con nhỏ đó cóthể nhận được việc đó. – một đứa con gái tức tối nói, tay giựt phắt một cànhhoa – Quyên.
- Tao biết tao cũng như mày thôi. – mộtgiọng đanh đá của Linh xen vào.
- Hừ, ghét thì ai mà không ghét. Tao chắcchắn, mọi việc sẽ không dễ dàng như thế. – một giọng nói chanh chua xen vào vớimột sự căm ghét kinh khủng mà không ai khác là Hà.
- Mày định làm gì? – Linh hỏi.
Không trả lời câu hỏi đó mà Hà chỉ nhéchmép lên cười – một nụ cười đắc chí và độc ác.
- Ai biết được. – Hà “ngây thơ”.
Đưa chiếc điện thoại lên và gọi điện thoạicho một ai đó trước ánh mắt tò mò của Linh và Quyên. Ngước nhìn bầu trời đêmđang bắt đầu mưa.
- Ta muốn…..
Trong màn đêm đang buông xuống, giọng nóicay nghiệt của một đứa con gái đang bắt đầu chìm trong tiếng mưa nhưng như thếlại càng khiến cho nó càng trở nên xấu xa hơn nhiều…….
Chương 44
Một ngày mới bắt đầu với những cơn mưa nhỏtừ hôm qua. Mọi thứ đều đang tắm mình trong cái lạnh của mưa.
Bầu trời âm u.
Xuân từ từ bước ra về phía cửa sổ. Nó cũngđã ướt sũng do cơn mưa hôm qua.
Cô hơi tiếc một chút vì sắp tới lễ hội rồimà trời mưa suốt như thế này thì sẽ có nhiều rắc rối lắm. Nhưng nói là thế chứcô cũng thích mưa lắm.
Mỉm cười thích thú đưa tay ra đón nhưnghạt mưa còn vương lại mà thấy vui vui. Thôi thì thay vì đón một ngày mới vớinắng ấm thì những giọt mưa chắc cũng không sao.
Đứng ngoài nhìn mưa một lúc, cô quyết địnhsẽ tới trường. Không hiểu sao cô lại có cảm giác khó chịu kì lạ . Một cảm giácbồn chồn cứ chực trào khiến cô không thể ngồi yên. Có lẽ là do lễ hội sắp tớinên khiến có như thế chăng?
…………………………………
Đạp xe dọc con đường tới trường trong cáikhông khí lạnh thoang thoảng mùi đất làm Xuân cảm thấy hơi khó chịu. Cố gắng đitránh những vũng nước còn đọng lại trên đường rồi cô tiến thẳng tới ngôitrường.
Sau cơn mưa, ngôi trường có phần hơi khác.Những thứ được trang trí trước đây đã được cất đi để tránh đi “sự tàn phá” củacơn mưa tối qua.
Bước vội tới văn phòng của hội học sinh.Hôm nay đã là thứ tư. Chỉ còn mấy ngày nữa là tới lễ hội rồi, tất cả đều phảichuẩn bị nhanh chóng.
Cạch……
Cánh cửa văn phòng hội học sinh mở ra,Xuân bước vào và ngay lập tức cô nhận ra được điều gì đó khác thường trong mắtmọi người. Có gì đó rất căng thẳng.
- Đến rồi sao. – Khuôn mặt lạnh lùng củaBăng nay còn lạnh hơn, ánh mắt tức giận, độc ác. Giọng nói cay độc khiến Xuâncũng cảm thấy run sợ.
Cô im lặng nhìn mọi người. Có chuyện gì đãxảy ra sao?
- Xuân, hôm qua em là người về cuối cùng ởkhu nhà kính đúng không? – Minh hỏi, khu6on mặt lộ rõ sự lo lắng căng thẳng.
- Vâng, có chuyện gì sao ạ? – cô chợt thấycó gì đó không ổn.
- Lúc ra về em không khóa cửa sao? – anhhỏi tiếp.
- Ý anh là sao ạ? – nó chợt thấy khó chịu.Chẳng lẽ đã có chuyện gì xảy ra. Cô vội nhìn khuôn mặt khó xử của Minh, ánh mắtlạnh lùng của Băng, sự hả hê của “năm bông hồng gai” và cô biết có chuyện khônghay xảy ra rồi.
Vội lao nhanh ra khỏi văn phòng và chạynhư bay tơi nhà kính.
Ánh mắt đờ đẫn, toàn thân run lên vì kinhhoàng. Trước mắt cô là một cảnh tượng vô cùng bừa bộn của nhà kính.
Kính thì bị bể rơi tung tóe, những chậuhoa mới hôm qua còn xanh tốt bao nhiêu thì hôm nay đều đã bị dập nát hoàn toàncũng như hi vọng của cô bị dập tắt. Toàn bộ hoa để trang trí cho hội trường đềubị hư hại.
Đôi chân run run bước vào căn nhà kính đó.Những mảnh thủy tinh vung vãi, hoa dập nát, đất cát bừa bãi. Khung cảnh thậthoang tàn.
Sao có thể chứ. Mắc dù hôm qua mưa rất tonhưng cũng đâu tới mức làm hư hại toàn bộ những cành cây ở đây. Không thể nào.
Cô cố lắc đầu để xua đi những suy nghĩtrong đầu nhưng không thể tìm ra được một lí do gì đó để bào chữa cho lỗi lầmcủa mình. Làm sao đây? Cô cảm thấy bất lực quá.