- Thích? Cũng không hẳn. Trường nào cũng là trường. Với lại…
- Với lại gì? – cô tò mò nhìn cậu.
Cậu nhìn cô chăm chú. Nhìn đôi mắt đang mở to một cách hiếu kì nhìn cậu không chớp mắt, đôi môi mím chặt, mái tóc nhẹ nhàng rũ xuống hai bênvai trông rất đáng yêu. Không hiểu sao cậu lại thấy buồn cười. Xuân thật chẳng thay đổi gì. Mạnh mẽ nhưng đôi khi lại “ngờ nghệch” như một đứa trẻ.
Khẽ cốc nhẹ lên đầu cô khiến cô phải nhăn nhó vì đau.
- Cậu vẫn hay nhiều chuyện thế à?
- Này, tớ chỉ hỏi thôi mà. – cô đánh nhẹ vai cậu để “trả thù”.
- Tò mò nhiều. Nói chung là chẳng có lí do gì để ở lại cả. – khuôn mặt của cậu trở nên lạnh lùng hơn.
- Lí do?
- Không có gì. Đã bảo là đừng nhiều chuyện mà. Thôi đi ngủ đi. Maitớ đưa cậu về. – cậu đứng dậy trước.
- Hừ…thấy ghét. Được thôi. Đi ngủ thì đi ngủ. – cô tỏ vẻ không quan tâm lắm nhưng thật ra trong lòng đang tiếc rẻ. Hiếm khi nào thấy cậu bạn của mình lạ như thế này nên cô hơi “tò mò”
Khẽ lắc đầu khi nhìn dáng đi “cà nhắc” của cô bạn tiến về phía phòng ngủ, đúng là cô ấy vẫn không thay đổi mà.
Còn cậu thì sao? Cậu thì có lẽ đã thay đổi khá nhiều. Dạo này, tâm trạng của cậu không được ổn cho lắm.
TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN
Admin - Cấp 15 [ được Cảm Ơn lần trong 20682 Bài Viết "> Thời Gian: Thứ 4, 30/05/2012, 0:32:11 | Bài Thứ 92
Gió nhẹ thổi, mang theo chút hương vị ban đêm của đất. Ánh trăng ôn hòa, dịu dàng chiếu xuống làm mọi vật trở nên yên bình và hiền hòa hơn.
Ở trên một chiếc lan can kia, một dáng người con trai cô độc, đứng dựa lưng vào nó, tay khẽ đung đưa ly rượu vang trong tay, ánh mắt vô thức hướng về thứ chất lỏng màu đỏ ấy.
Cậu thấy mệt mỏi, chán nản. Một chút gì đó tiếc nuối. Thật không ngờ, cũng có ngày cậu bị từ chối thẳng thừng như thế vậy. Mà cũng là lần đầu tiên cậu mới hiểu cái cảm giác “đau”. Nó như xâm chiếm toàn cơ thể, lồng ngực cứ nghẹn ứng lại đến khó thở. Sao thế, cậu thấy hụt hẫng quá.
Lúc nãy, nhìn người con gái bước đi, cậu muốn níu lại nhưng tại sao cậu không thể. Cậu sợ. Đúng, cậu sợ sự cự tuyệt của cô ấy. Cậu không dám nghĩ tới điều đó. Cậu đã “đau” đủ rồi.
Bật cười đau khổ. Cậu đã thay đổi thật rồi. Một người hồn nhiên vô tư lự như cậu, giờ trở nên im lặng và trầm lặng hẳn đi. Cậu chợt nhận ra tình cảm của mình dàng cho người con gái đó sâu nặng hơn cậu nghĩ. Thật khó để thayđổi nó. Sao thế? Cậu trở thành như thế từ khi nào? Từ khi nào nụ cười ấy đã in đậm trong nỗi nhớ cảu cậu, từ khi nào khuôn mặt đó đã trở nên quen thuộc và từkhi nào cậu nhận ra sự thay đổi trong bản thân cậu.
- Em không sao chứ? – Phong hỏi khi thấy Triệt đứng trầm tư ở ngoài lan can khi nãy.
Triệt giật mình, khẽ quay đầu nhìn anh trầm mặc một lúc lâu rồi mới trả lời.
- Em ổn. – cậu cười nhạt.
- Vậy sao? – anh hơi nhướn mày.
Triệt không nói gì mà chỉ khẽ gật đầu. Tốt nhất là không nên nói nhiều vì lúc này cậu đang rất rối bời.
- Nghe nói cậu quay về nhà Chính rồi phải không? – Phong hỏi tiếp.
- Vâng. – câu trả lời gọn lọn và nhanh chóng.
- Tốt. Chào mừng cậu quay trở về. – anh khẽ đặt tay lên vai câu.
- Em cảm ơn.
Cả hai đứng rất lâu và nhìn về một hướng nào đó trong màn đêm kia.Không gian im lặng bao trùm lấy hai bóng người. Gió khẽ thổi làm tung bay mái tóc của họ, một vẻ đẹp quyến rũ, lạnh lùng.
Mỗi người một tâm trạng. Một người cảm thấy nặng nề còn người kia lại cảm thấy…thoải mái. Tâm trạng kì lạ đến anh cũng không hiểu nhưng đó là sự thật. Lúc nãy khi nhìn Triệt tỏ tình với Xuân, anh cảm thấy “hơi” khó chịu. Tại sao chứ? Anh đã trở nên ích kỉ từ bao giờ thế?
TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN
Admin - Cấp 15 [ được Cảm Ơn lần trong 20682 Bài Viết "> Thời Gian: Thứ 4, 30/05/2012, 0:33:04 | Bài Thứ 93
Chương 51
Con đường đã bắt đầu ngập tràn ánh nắng sớm. Gió nhẹ nhàng mang theo một chút cái hương của cây cỏ, mùi đất, hơi lành lạnh của buổi sớm.
Một chiếc xe Porsche bạc đang phóng nhanh trên đường và trên đó là hai người. Một người con trai đang im lặng lái xe còn người con gái kia thì khẽ lắc đầu theo điệu nhạc phát ra từ chiếc radio trên xe, đôi mắt hướng về một phía xa xăm nào đó trên con đường dài phẳng tắp.
Chiếc xe dừng lại trước một ngôi nhà to lớn và hoành tráng, ngườicon gai kia bước xuống xe.
- Cảm ơn nha. Cậu lái xe cũng ổn đó. – Xuân mỉm cười.
- Đương nhiên. – Hoàng khẽ vênh mắt tự đắc rất đúng phong cách của cậu.
- Tạm biệt. Hôm nào nói chuyện nữa nhé.
- Ừm, cậu cần gì tớ sẽ giúp.
- Hừm, nói chuyện là nói chuyện cậu nghĩ gì ghê vậy. Thôi cậu vềđi. – Xuân vướn người ra và khẽ cốc đầu cậu một cái.
- Biết rồi. – cậu cười lại rồi quay xe đi còn cô nhìn theo bóng chiếc xe đó khuất bóng rồi mới lẩn thẩn đi vào trong.
Cô suy nghĩ nhiều thứ. Trong thời gian qua, có quá nhiều chuyện đãxảy ra, mọi người xung quanh cũng đã bắt đầu thay đổi nhanh chóng, khiến cô có chút gì đó hơi bối rối. Có thật là do mọi người thay đổi hay đơn giản chỉ là dotừ trước giờ không hiểu rõ được họ.
Triệt đã thay đổi. Nó làm cô thấy khó xử trước tình cảm của cậu.Cảm giác tội lỗi với bản thân mình khi không thể đáp trả tình cảm của cậu làm cô thấy thật ngột ngạt.
Rồi cả Hoàng cũng thế. Cậu dường như lạnh lùng hơn xưa nhiều mặcdù cách đối xửa với cô vẫn ấm áp và hiền lành như trước. Ánh mắt của cậu không hiểu sao nó có chút gì đó giống ánh mắt của Triệt nhìn cô. Sao thế nhỉ?
Hừm…càng nghĩ càng thấy khó hiểu. Có lẽ điều tốt nhất lúc này lànói thẳng ra với mọi người. Biết đâu lòng cô cũng thấy nhẹ nhàng hơn.
Cô bước vào trong. Giờ này chắc mọi người đang chuẩn bị ăn sángnên cô đi thẳng xuống bếp luôn.
- Cháu chào bác. Cháu xin lỗi vì về trễ nhé. – cô cúi rạp người màxin lỗi bác Kim trong khi bác ấy đang trợn tròn mắt nhìn cô.
- Không có gì. Lâu lâu nghỉ một buổi cũng không sao. Với lại cháucũng có công trong việc đưa cậu Triệt về Nhà Chính là tốt rồi. – bác hồ hởi.
- Dạ. – cô mỉm cười.
Đúng rồi. Cuối cùng cũng đã “mời” được một người về. Tình hình đã khả quan hơn trước nhiều rồi. Giờ thì nhiệm vụ của cô cũng không hẳn là hoàn toàn tuyệt vọng nhỉ. ^^
- À, cháu lên gọi các cậu chủ xuống ăn sáng đi. Cậu Triệt ở gầnphòng cháu đó.
- Dạ…Triệt ở gần phòng…cháu. – cô giật mình. Không hiểu sao cô thấy bối rối kinh khủng khi nhớ về chuyện hôm qua.
- Cậu ấy mới chuyển đến hôm qua ạ?
- Đi nhanh lên nhé.
- Vâng. – cô ái ngại nhưng vẫn đành vậy thôi.
……………………………………
Gió khẽ thổi làm mái tóc của cô khẽ tung bay làm cho khuôn mặt của cô càng thêm phần lưỡng lự. Đứng trước phòng Triệt nhưng cô chưa dám vào.
Thôi nào. Phải cố thôi.
Hít một hơi thật sâu rồi cô quyết định gõ cửa.
Cốc…cốc…
Cánh cửa bật ra ngay lập tức. Một chàng trai với khuôn mặt trẻ con đáng yêu xuất hiện. Cậu nhìn người con gái trước mặt mình một cách đầy ngạc nhiên.
- Cậu…
- Bác Kim gọi cậu xuống ăn sáng.
- À…ừm… - cậu ngập ngừng.
Không khí thật ngột ngạt, bối rối. Không ai nói với ai câu gì. Cólẽ do vụ đó nên cả hai dường như bắt đầu có khoảng cách.
- Đi xuống nhà thôi nào. – cô mở lời trước.
- Ừ. – cậu gật đầu rồi theo cô.
Cô đi trước cậu đi sau, không ai nói với ai câu gì. Nhưng quả thậtcả hai đều có điều muốn nói chỉ là không biết ai nói trước mà thôi.
Sau một hồi suy nghĩ…Cô quyết định nói trước.
TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN
Admin - Cấp 15 [ được Cảm Ơn lần trong 20682 Bài Viết "> Thời Gian: Thứ 4, 30/05/2012, 0:33:13 | Bài Thứ 94
Cô quay lưng lại, đứng đối diện cậu,
- Triệt, tớ muốn nói chuyện với cậu. – cô nói rõ ràng từng chữmột.
- Ừm. – cậu hơi ngạc nhiên.
- Chuyện hôm qua, tớ…tớ…
- Cậu không cần quan tâm thế đâu. – Triệt chen vào ngay. Cậu khôngmuốn nhắc tới nói.
- Cậu phải nghe tớ nói. Dù chỉ là một câu thôi cũng được.
Cậu im lặng.
- Không phải tớ ghét cậu. Chắc chắn là như thế nhưng tớ không thể…- cô trở nên lúng túng.
- Tớ hiểu. – cậu nói gọn lỏn.
- Tớ rất tiếc…tớ…
- Nếu cậu cảm thấy điều đó là không cần thiết thì cậu đừng quan tâm tới nó nữa. – Triệt cảm thấy khó chịu. Cậu quay lưng bước đi nhưng bị cô ngănlại.
- Khoan đã. Cậu nghe tớ nói hết đã.
- ………………….. – cậu im lặng, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ và chờ đợi.
- Có thể tớ không hiểu cảm xúc lúc này của cậu lắm nhưng tớ thậtsự xin lỗi. Tớ không tốt như cậu nghĩ đâu. Còn nhiều người phù hợp với cậu hơn nữa.
-…………………….
- Mặc dù nói thật tớ hoàn toàn không có tư cách gì để yêu cầu cậunhưng quả thật tớ rất muốn làm bạn với cậu. Hơn nữa, tớ nghĩ….
- Cậu không cần dằn vặt như thế đâu. Tớ không để bụng chuyện đó đâu. Chúng ta vẫn làm bạn mà.
- Thật không? – cô vẫn cảm thấy có lỗi.
- Thật. Cậu không tin tớ sao?
- Tớ…
- Mà cậu nghĩ tớ sẽ vì bị cậu từ chối mà gục ngã rồi tổn thươnghay suy sụp sao? Giống trong phim thế…ngốc ạ. – cậu khẽ xoa đầu cô.
- Đương nhiên là không rồi… Chỉ là…
- Chỉ là gì?
- Tớ thấy cậu ít cười hơn hẳn nên tớ…
- Cười?
- Ừ, trước đây cậu hay cười lắm, lúc nào cũng vui vẻ nhưng gần đâytớ thấy cậu trầm tư. Tớ sợ cậu giận vì tớ mà cậu không được ở bên mẹ cậu, rồitớ lại…
Nghe cô nói như thế, Triệt mới chợt nhận ra là dạo này mình có hơitrầm tính một chút nhưng không ngờ Xuân để ý nhiều tới như vậy. Không hiểu sao nó khiến lòng cậu có chút gì đó xao xuyến.
Đúng là dạo này có nhiều chuyện xảy ra quá nên bản thân cậu cũngcó chút thay đổi.
- Cậu ngốc à. Không cần lo cho tớ đâu. Tớ đã hứa thì phải làm có gì mà cậu phải cảm thấy có lỗi chứ. Tớ chưa cảm ơn cậu thì thôi.
- Cậu nói gì chứ. – cô tự dưng thấy xấu hổ kinh khủng. Khẽ mỉm cười, nụ cười trẻ con, trong sáng đến đáng yêu.
Triệt không nói gì mà chỉ nhìn cô một cách thật kĩ. Thời gian bỗngnhiên trôi thật chậm. Cậu ước gì, thời gian cứ như thế. Khoảnh khắc được ở gần người con gái mình thích thật hạnh phúc. Được nhìn nụ cười ấy, được nghe giọng nói ấy. Mọi thứ như trở nên quá hoàn hảo. Chỉ cần nhìn thấy cô ấy cũng đủ rồi.
Điều đó có quá ngốc chăng? Nhưng đó là sự thật. Cậu muốn nhìn nụcười ấy mãi, mặc dù nó không phải lúc nào cũng hướng về cậu.
- A, chết rồi. Tớ phải đi gọi mọi người nữa. – cô phát hoảng khinhìn chiếc kim đồng hồ trên tay chỉ 6h45’… Thì ra nãy giờ cô đã nói chuyện vớiTriệt hơn 10 phút rồi.
- Được rồi bọn mình cùng đi.
- Hả? Ừm. – có trả lời vội rồi chạy nhanh tới phòng gần nhất –phòng của Phong.
Triệt chậm rãi bước theo nhưng bước chân hớt hải của người con gáiđó về phía phòng của Phong. Khóe môi khẽ mỉm một nụ cười ấm áp nhưng vẫn cònchút gì đó tiếc nuối.
“A”
Xuân va phải ai đó khi đang ở khúc rẽ. Vội đưa mắt lên nhìn, cô chợt giật mình lùi lại khi bắt gặp đôi mắt đen lạnh lùng ấy.
- Em…em xin lỗi. – cô vội vàng xin lỗi.
- Mới sáng sớm mà đã ồn ào thế rồi sao? – Băng hơi khó chịu. Trông anh có vẻ mệt mỏi. Khuôn mặt có phần xanh xao. Có lẽ là do lễ hội vừa rồi làm “hao tổn” sức lực nhiều quá.