Không gian thật yên bình, chỉ vang vọng đâu đó là tiếng xào xạc của cỏ cây.
Bầu trời cũng thật đẹp, ánh trăng từ từ chiếu xuống con đường.
Một dáng người con trai đang đứng dựa vào lan can, đôi mắt đen ấy đang nhìn về một hướng nào đó xa xăm.
Mọi thứ thật khác biệt nhưng anh lại thấy rất thoải mái. Ở đây, con người thật chân thật.
Anh khẽ bật cười khi nhớ lại cái cảnh gia đình đó trong bữa cơm. Ồn ào, náo nhiệt nhưng ấm cúng. Nó làm anh nhớ, khoảng thời gian mà gia đình anh cùng ăn cơm. Có lẽ là rất lâu rồi.
- Anh uống không? – Xuân bước tới gần lan can, đưa cho anh một ly ca cao nóng, và giữ một ly cho mình.
Cô đứng cạnh anh không nói gì, nhâm nhi tách ca cao đó, tận hưởng cái vị đăng đắng, ngòn ngọt của nó. Băng cũng thế.
Hai người đứng đó, rất lâu. Không ai nói gì. Mỗi người một suy nghĩ, mỗi người một cảm xúc.
- Em cảm ơn. – cô quyết định lên tiếng trước.
Anh hơi nhíu mày, nhìn cô không nói gì. Cô mỉm cười nhìn lại anh.
- Cảm ơn anh về tất cả. Anh đã cho gia đình em một cảm giác thật gần gũi. – cô nói.
- ………. – anh vẫn im lặng.
- Và những gì anh đã giúp em trong thời gian qua. – cô nói tiếp.
- Những điều đó, đều là do cô làm. – anh bình thản nói.
- Hì..hì..thế sao nhưng em lại không nghĩ vậy.
- ……..
- Em thật ngưỡng mộ anh đó.
- Tại sao?
- Em cũng không rõ. – cô mỉm cười va không nói gì thêm.
Anh cũng không hỏi. Cả hai cứ đứng im lặng, cùng nhìn vào bầu trời đầy sao kia, cùng ngắm ánh trắng kia và cũng chìm đắm trong suy nghĩ của mỗi người.
- Cũng khuya rồi, em về trước. Bố em bảo mang cho anh bộ pyjama kia. Nếu như anh muốn thì có thể thay. Ngủ ngon nhé. Nếu cần thì gọi em, phòng em cũng gần đây thôi, cách phòng này một phòng đó.– cô mỉm cười rồi bước nhanh ra khỏi phòng, Băng cũng không nói gì mà chỉ nhìn theo cho tới khi cái dáng người ấy khuất đi.
………………………..
Triệt đang ngồi trước màn hình máy tính. Cậu cảm thấy bồn chồn, khó chịu. Xuân chỉ mới đi một ngay thôi mà sao cậu đã thấy bức bối thế. Ước gì, giờ cậu có thể nhìn thấy cô. Hình ảnh của cô cứ tràn ngập trong đầu.
Ánh mặt cậu chợt lóe lên như nhớ ra một điều gì đó. À đúng rồi, chẳng phải cậu còn giữ mấy tấm lúc trước đi Nhật sao. Vội lục tìm thật nhanh chiếc máy ảnh rồi cắm thẻ nhớ vào máy tính. Copy nhanh toàn bộ tệp ảnh đó vào ổ đĩa D. Hình ảnh của cô ấy bắt đầu hiện lên một cách rõ ràng hơn.
Cậu nhìn thật lâu, nhìn nụ cười ấy. Lòng chợt thấy ấm áp hơn một chút.
- Anh không làm phiền chứ? – Phong đẩy cửa bước vào.
- Vâng. – Triệt chợt tỉnh khỏi dòng suy nghĩ kia.
- Có vẻ như đang bận nhỉ? – Phong cười.
- Không đâu, chỉ là xem một chút ảnh thôi mà. – cậu thú thật.
- Ảnh?
- Vâng. – cậu cười.
Phong bước tới gần, ánh mắt ngay lập tức bị thu hút bởi nụ cười đó, đôi mắt trong veo đó của người con gái. Mái tóc dài buộc gọn gang làm rõ vầng trán cao, đôi môi, nở nụ cười thật tươi, xung quanh là một vài chú nai.
Anh bất giác mỉm cười.
- Ảnh đẹp nhỉ. – anh nhận xét.
- Cảm ơn anh. – Triệt gật đầu.
- Em ấy quả thật rất dễ thương đúng không? – Phong hỏi vu vơ.
- Vâng, tất nhiên rồi. – cậu hơi ngạc nhiên nhưng vẫn trả lời.
- Ừm… - Phong đáp nhưng mắt vẫn không rời khỏi bức hình ấy.
Triệt cũng nhận ra điều đó. Cậu chợt thấy có chút gì đó khang khác trong cách cư xử cửa Phong. Mặc dù anh rất tốt nhưng cách anh đối xử với Xuân rất đặc biệt. Không lẽ…
Vội lắc đầu để xua đi dòng suy nghĩ đó, cậu cảm thấy có chút gì đó khó chịu.
- Em không phiền nếu như gửi cho anh mấy bức ảnh này chứ? – Phong hỏi.
- Vâng, tất nhiên rồi. – Triệt trả lời đôi chút lưỡng lự.
…………………………………..
Trong một căn phòng sang trọng, một người đàn ông đang đặt lên bàn một sấp ảnh khá mới, hơi cúi về phía chiếc ghế đang quay lưng lại với mình.
- Đây là một số thong tin chúng tôi mới tìm thấy.
Một cánh tay đưa ra, với lấy những tấm ảnh kia.
Những tấm đó chụp một cặp nam nữ. Bức đầu là cảnh hai người đó đi cùng nhau, tâm tiếp theo là hai người đó cùng ngồi với nhau….
Một loạt tấm hình sau đều chụp cảnh hai người đo đi cùng nhau.
- Ngoài ra, còn một số thông tin khác nữa. – người đàn ông đó lại lôi ra một tập hình.
Và đương nhiên vẫn là ảnh của hai người kia. Trong tất cả bức ảnh đó, đều là cảnh hai người đó ở gần nhau.
Một người con trai với nét đẹp lạnh lùng, tĩnh lặng nhưng lại rất nổi bật
Người con gái kia là một nét đẹp dịu dàng, rất dễ thương. Không quá rực rỡ nhưng cũng không quá mờ nhạt. Một nét đẹp rất thu hút.
Quả thật họ rất đẹp đôi nhưng người kia lại không nghĩ thế.
Khẽ chau mày tỏ vẻ căm ghét. Đôi mắt kia lộ rõ sự ghen tức, một ánh nhìn độc ác, ném về phía người con gái kia.
- Hừ…chuẩn bị máy bay đi. Ngày mai ta muốn về ngày lập tức. – giọng nói cay độc vang lên một cách đầy tức giận.
- Vâng, tôi sẽ đi làm ngay. – người đàn ông kia cúi chào rồi bước nhanh ra khỏi phòng.
Trong căn phòng đó, chỉ còn tràn ngập sự ghen tức của con người kia. Ánh mắt độc ác quét lên những bức ảnh đó lần cuối rồi xé toạc nó ra một cách thô bạo.
- Đừng vui mừng quá sớm. Hãy đợi đấy.
Chương 57
- Em chào anh. – Xuân nói khi Băng bắt dầu mở cánh cửa của chiếc xe BMW ra.
- Ừm. – anh nhìn cô lãnh đạm, hơi gật đầu một chút.
Cả hai chợt rơi vào một khoảng im lặng nào đó. Băng đứng đó một lúc, chần chừ chưa bước vào, dường như anh còn điều gì muốn nói.
Xuân cũng lưỡng lự. Cô thấy có chút gì đó luyến tiếc.
- Được rồi, tôi đi đây. Chủ nhật tuần này, nhớ đến sân bay trước 9h. – anh dặn dò.
- Vâng. – cô gật đầu.
Anh liếc nhìn cô lần cuối rồi bước nhanh vào chiếc xa đang đợi. Còn cô thì vẫn còn đứng đó. Cảm giác tiếc nuối này là sao vậy.
Khẽ lắc đầu một lúc rồi quay lưng bước vào nhưng…
Chiếc xe BMW đen đi nhanh ra khỏi con đường nhỏ đó và hòa vào dòng xe cộ tấp nập ngoài kia.
Cùng lúc đó, một chiếc Ford cũng đi ngang qua. Ánh mắt chợt thu hút bởi một người con trai nào đó trong chiếc xe đó. Và người con trai đó cũng nhìn thấy Băng. Và họ nhận ra nhau.
Hai chiếc xe đi ngược đường nhau một cách lạnh lùng.
Xuân khựng lại ngay sau khi quay lưng bước lại. Một chiếc xe Ford dừng lại ngay trước nhà cô. Hơi ngoái đầu lại nhìn nó tò mò. Cô giật mình khi nhận ra người con trai vừa bước ra từ đó.
Chiếc áo thun đen, quần kaki nâu là nổi bật dáng người cao ráo đó. Mái tóc bồng bềnh, đôi mắt nâu ấy và nụ cười ấm áp quen thuộc đó – không ai khác chính là Phong.
Cô vô cùng ngạc nhiên, thật không thể ngờ là có thể gặn anh ở đây. Nếu cô nhớ không nhầm thì hôm nay anh còn phải đi gặp chủ tịch – ông nội của anh ấy nhưng mà…
- Anh…anh…Phong… cô ấp úng.
- Sao thế? Không vui sao? – Phong bước tới gần, hơi cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt đang mở to vì ngạc nhiên của cô.
Không hiểu sao nó làm anh thấy rất thú vị.
- Không…em chỉ ngạc nhiên quá thôi. Không phải hôm nay anh có việc bận sao? – cô trấn tĩnh lại rồi nhìn anh hỏi.
- À, anh đã làm xong rồi. Lo cho anh sao? – Phong mỉm cười, xoa đầu cô.
- Dạ…em chỉ… – cô bối rối.
- Không thích sao?
- Không, tất nhiên là không rồi ạ. Em rất vui ấy chứ. Thật không ngờ là được gặp anh ngay ở nhà em. – cô cười tươi roi rói nhìn anh.
- Ừm…cũng vui mà.
- Dạ.
- Không mời anh vào nhà sao? – anh trách.
- A. Đúng rồi, anh vào nhà chơi nhé. – cô sực nhớ nên vội dẫn anh vào nhà.
Cô thấy vừa lạ vừa vui. Thật không ngờ được gặp Phong ở đây nhưng không hiểu sao lại trùng hợp thế nhỉ. Trong vòng hai ngày mà hai “cậu chủ” của cô cùng tới nhà mình chứ.
Hừm…kệ, điều đó không quan trọng lắm đâu nhỉ?
- Con chào bô, con chào mẹ. Có anh Phong, tới chơi ạ. – cô gọi vói vào ngay khi vừa bước vào nhà.
Điều đó khiến Phong bật cười. Nó thật tự nhiên. Từ trước tới giời anh chưa bao giờ nói như thế với bố mẹ mình mà cũng chưa thấy ai nói như thế. Nhưng anh thấy nó hay hay và thú vị đó chứ. Nó mang lại một cảm giác gì đó thật gần gũi, ấm áp.
- Phong nào thế con? – mẹ cô từ trong bếp bước ra
Bà chợt khựng lại khi nhìn thấy người con trai đi đằng sau mình. Nét mặt hiền lành và nụ cười than thiện ấy khiến bà bất giác có cảm tình.
- Ai tới nhà hả con? – bố Xuân từ trên lầu bước xuống cũng khựng người khi nhìn thấy Phong.
- Cháu chào hai bác. – Phong lễ phép cúi chào.
Bố mẹ của cô thoáng bối rối và Xuân nhận ra điều đó.
- Anh Phong là em họ của anh Băng và cũng là một trong sáu người cháu của chủ tịch đó ạ. – cô giải thích.
- À – bố mẹ cô khẽ gật đầu nhưng khi biết điều đó họ càng lúng túng hơn. Trong hai ngày mà đã có hai người cháu của chủ tịch đến nhà rồi. Không biết là vô tình hay cố ý đây.
- Làm phiền mọi người vào buổi sang như thế này thật ngại quá. – anh thú thật.
- Ồ, không sao đâu. Thật vui khi được gặ cháu. Vào nhà đi nào, sao lại đứng đó thế. Xuân dẫn bạn vào đi con. – bô của cô vội nói.
- Đúng rồi, cháu ăn sang chưa? Hay là cùng ăn với gia đình của cô nhé. – mẹ của cô nói thêm.
- Như thế thì lại làm phiền mọi người rồi. – Phong ái ngại.
Nhìn dáng vẻ đó của anh không hiểu sao cô lại thấy buồn cười đó chứ.
- Thôi nào, ăn sáng với nhà em đi. – cô mỉm cười rồi dắt anh vào ngay nhà bếp.
Bữa sang hôm nay của nhà cô diễn ra có phần gượng gạo. Có lẽ là do sự xuất hiện đường đột của Phong. Mặc dù anh rất than thiện nhưng với địa vị là cháu ruột của một tập đoàn lớn khiến bố mẹ cô có phần e ngại. Và dường như Phong cũng nhận ra điều đó.
- Cảm ơn, bữa sáng rất ngon. – Phong cố gắng gợi chuyện.
- Thật sao? Bác cứ lo là không hợp khẩu vị chứ. – mẹ của cô khẽ cười.
- Không đâu ạ.
- Hì..hì… mẹ em nấu mgon mà. – Xuân xen vô vì muốn giúp anh.
- Ừm, đúng rồi. – Phong mỉm cười đồng tình.
- Cảm ơn cháu. – mẹ cô cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Dần dần, với sự giúp đỡ của Xuân, Phong nhanh chóng lấy được thiện cảm của cả nhà cô dễ dàng.
Cùng là cháu của chủ tịch, cùng là họ hang nhưng Băng và Phong quả thật rất khác nhau. Băng có cách lấy lòng người khác rất đặc biệt. Không quá kiêu kì nhưng vẫn có một khiến người khác tôn trọng của mình. Phong thì khác, anh tạo cho người đối diện một cảm giác dễ chịu và thân thiện. Nhưng dù gì cả hai đều rất giỏi. Điều đó không có nghĩa là nhưng người còn lại không giỏi. Vũ, Triệt đều là những người “khá” thu hút đó chứ.
- Hôm nay, nếu không phiền cháu có thể đưa em đi chơi được không ạ? Lần đầu tới đây nên cũng không thực sự hiểu rõ nơi này lắm. – Phong mỉm cười nói tỉnh rụi nhưng lại làm cho cả nhà cô giật mình.
- Cái…này… - bố cô ấp úng.
- Không sao đâu ạ. Chỉ là đi dạo vài vòng thôi ạ. Với lại, lát nữa cũng có khác đến mà ạ. – Phong nói bí ẩn.
- Khách? Ai đến nữa ạ? – Cô hỏi.
- Không có gì đặc biệt đâu. – anh mỉm cười.
- Nhưng mà…
- Không sao. Nếu em không đồng ý thì thôi vậy. – Phong nói với giọng có đôi chút buồn bực.
Nhìn anh như thế, cô tự thấy mình có lỗi. Anh đã cất công tới đây thăm mình rồi mà mình lại bỏ anh ấy, để anh ấy đi một mình thì có đôi chút có lỗi, hơn nữa lúc trước cô cũng từng hứa đi chơi với anh một lần rồi nhưng mà chưa thực hiện được.
- Nếu con không bận thì có thể đi cùng anh ấy, coi như là đi dạo phố. Xa nhà đã lâu rồi chắc con cũng muốn đi xem lại nó chứ. – bố cô bình tĩnh nói.