XtGem Forum catalog
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Có nhiều người đã dùng nửa đầu cuộc đời mình để làm cho nửa sau trở nên thảm hại và đê hèn.

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Tình yêu quý tộc full

Tình yêu quý tộc full Trang 35

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~99):

Đầu << 34 35/99 36 >> Cuối


- Vậy cũng được. – cô suy nghĩ một hồi rồi cũng gật đầu đồng ý.
- Cảm ơn em. – anh mỉm cười.

Khu vui chơi hôm nay có vẻ không đông lắm. Cũng phải, hôm nay mới là thứ hai đầu tuần. Mọi người đều có công việc của họ chứ. Nhưng như thế lại hay, Xuân cũng không thích những nơi ồn ào lắm.
Cô vui vẻ bước nhanh vào đó, theo sau là dáng người chậm rãi của Phong. Khuôn mặt ẩn hiện nụ cười hài lòng, mái tóc nhè nhẹ bay theo gió làm đôi mắt của anh trở nên có phần mơ màng.
Anh thật nổi bật.
Đó là điều mà ai cũng phải công nhận. Chỉ ngay khi vừa bước xuống xe, anh cũng đã nhận được sự thu hút của nhiều người rồi. Và cũng nhận ra điều đó, nên Xuân rất thích thú quan sát mọi người xung quanh nhất là khi họ nhìn anh.
Khuôn mặt bầu bĩnh, mái tóc dài được buộc gọn gang, đôi môi khẽ ẩn hiện một nụ cười. Trông cô thật đáng yêu nhưng nụ cười “đầy ẩn ý” của cô lại càng khiến anh tò mò hơn nữa.
- Em cười gì đấy. – Phong nheo mắt nhìn cô.
- Không…có gì đâu ạ. – cô vội lắc đầu nhưng vẫn còn tủm tỉm.
- Này, cười gì đó. – anh khẽ cốc đầu cô một cái rõ đau.
- Đâu có, em đâu có cười gì anh đâu. – cô biện mình.
- Hừm, nói thế chứng tỏ là có rồi. – Anh lại cốc đầu cô một cái.
- Á, đau…anh đánh em nhiều quá à. – cô rên.
- Hừm, thế thì nói đi.
- Hì..hì… tại em thấy anh có sức hút quá. Đi bên anh mà tự thấy tủi thân. – cô giả bộ làm khuôn mặt bị “tổn thương” nhưng chỉ càng làm cô trông buồn cười hơn thôi và điều đó lại khiến Phong bật cười.
Nụ cười ấy lại làm cho bao người đi qua cũng phải ngoái nhìn. Đâu đó còn có mấy cô gái phải xao xuyến.
- Sao? giờ mới nhận ra sức hút của anh à? – anh tự hào nói.
- hehe… Em biết lâu rồi… Ui chao, nhìn mấy cô gái kia kìa, em sắp bị ăn thịt rồi. – cô tiếp tục trêu anh.
- Thôi, được rồi, anh sợ em rồi đó. Đi thôi nào. – anh lắc đầu rồi lôi cô vào nhanh vào khu vui chơi gần đó.
Nắng chiếu ngày càng gay gắt nhưng vẫn không ảnh hưởng lắm tới niềm vui của họ. Hai người, một nam và một nữ, họ đi cạnh nhau trông thật xứng đôi.
Người con trai ấy, ánh mắt luôn hướng về người con gái kia, đôi môi khẽ nở một nụ cười hạnh phúc. Đôi mắt ấy thật dịu dàng ấm áp, chất chứa biết bao những suy nghĩ nào đó.
Còn người con gái kia. Cô cũng rất vui. Khuôn mặt như bừng sang, nụ cười hiện trên đôi môi không dừng. Đã lâu rồi cô không được cười thoải mái như thế này. Trong thời gian quá, có quá nhiều việc đã xảy ra khiến cô cảm thấy mệt mỏi nhưng, có lẽ, hôm nay, gánh nặng đó tạm thời được trút bỏ.
- Em không mệt sao? Chơi từ sang tới giờ rồi. – Phong mỉm cười bước theo rời khỏi khu tàu lượn.
- Dạ? Lâu rồi không chơi nên em muốn chơi nhiều nhiều một chút. Anh không thích sao? – cô thấy hơi ngại.
- Không. Anh cũng thấy vui, em đừng lo, muốn chơi gì nữa không nào? – anh hỏi
- Hì…hì…làm phiền anh rồi hay là mình đi uống nước nhé…anh đợi em một chút. – cô nói rồi chạy nhanh ra quán nước di động gần đó mua ngay hai ly coca to.
Một ly đưa cho anh còn một ly cho cô. Anh bật cười khi nhận lấy ly nước đó. Một cảm giác gì đó thật lạ trong anh.
- Em không hỏi anh uống gì mà mua luôn à?
- A. chết, em quên rồi, em xin lỗi, để em mua ly khác cho anh nhé. – cô nhăn mặt.
- Anh đùa thôi.
Anh mỉm cười, một nụ cười thật đẹp. Đôi mắt ấy nhìn cô thật lâu rồi lại hiện lên một tia trìu mến.

Cả hai bước dọc con đường, từ từ thưởng thức ly nước mát lạnh kia. Hình ảnh của hai người đó thật nổi bật. Thỉnh thoảng có người không nén nỗi ghen tị khi nhìn thấy họ bước bên nhau nhưng không ai phủ nhận là họ đẹp đôi.
- Em muốn đi cái đó không? – Phong nhìn về phía khu “Đu quay mặt trời”.
- Có, em cũng muốn thử? – cô chợt thấy hứng thú.
Hồi nhỏ cô nhớ từng được mẹ dẫn đi chơi cái đó một lần. Cô vẫn còn nhớ cái cảm giác khi nó đi lên, lần đầu nhìn mọi thứ xung quanh từ trên cao rất thú vị.
Xuân chạy nhanh về phái đó trong khi Phong chỉ lững thững theo sau. Anh thấy việc đo lại rất thú vị nhất là khi có thể quan sát rõ được những gì anh muốn.
- Anh Phong vào nhanh lên nào. – Xuân gọi vói ra khi đã ngồi yên vị trong chiếc cabin đó.
Anh mỉm cười rồi cũng chạy nhan tới đó. Ngay khi cánh cửa được đóng lại, chiếc cabin cũng từ từ đi lên, khung cảnh của toàn bộ khu vui chơi đó được thu gọn vào tầm mắt cảu cả hia.
Xuân nhìn nó một cách thích thú. Thật không ngờ, cô còn có thể tận hưởng cái cảm gi1c giống hồi xưa.
Phong chợt bật cười khi nhìn thấy khuôn mặt đang “sung sướng” như con nít của cô.
- Em thích thế sao?
- Dạ. Hồi bé cũng được đi một lần rồi nên em thấy thú vị lắm. Giờ vẫn thích.
- Thế…em có biết sự tích của nó không? – anh chợt thấy muốn “chọc” cô một chút.
- Sự tích gì thế anh? – cô hiếu kì quay qua nhìn anh.
- Người ta nói răng, nếu một nam một nữ cùng nhau ngồi trong một chiếc cabin thì sau này sẽ yêu nhau mãi mãi đó.
- Dạ???? – cô giật mình, lúng túng nhìn anh.
Đôi amt81 mở tròn ra, không biết nói gì. Cô thấy xấu hổ khi nhận ra mình đang ở cùng với Phong.
- Sao thế? Không thích anh sao? – anh hỏi.
- Dạ??? Không…em chỉ… - cô ấp úng.
- Ôi, nếu sau này anh và em yêu nhau thì sao nhỉ? – anh giả bộ ngây thơ nhìn cô.
- Em…  mặt cô bắt đầu chuyển sang màu đỏ dữ dội.
Không hiểu sao. cô cảm thấy cực kì lúng túng khi anh đề cập tới vấn đề đó.
- Ghét sao? – anh làm bộ mặt buồn buồn nhìn cô.
- Không…anh đưng nghĩ thế? Em chỉ là…
- Chỉ là gì…
- Em không biết. Em nghĩ mình không hợp với anh đâu vì thế… - cô lắc đầu,
- Thôi, anh đùa đấy. – anh ngồi thẳng người lại. Anh khẽ cười.
Không hiểu sao nụ cười ấy có chút gì đó thất vọng. Có chút gì đó hụt hẫng trong câu nói của anh. Nó khiến Xuân cảm thấy có chút gì áy náy.
- Em đừng nghĩ nhiều như thế nữa. – anh lại mỉm cười nhưng lại càng làm cô thấy buồn thêm. Cô chỉ gật đầu.
Không gian giữa hai người trở nên căng thẳng cho tới khi họ bước ra ngoài. Cả hai đi một vòng quanh khu đó, tham quan thêm vài khu chăm sóc động vật hoang dã nữa rồi Phong đưa cô về tới nhà.
Phong nhìn cô chào tạm biệt anh. Khẽ liếc nhìn đồng hồ rồi nhìn người con gái trước mặt mình, anh cười nhẹ rồi hỏi.
- Này, em thấy Triệt thế nào? – anh đứng đối diện cô hỏi.
- Dạ? Cậu ấy tốt và vui vẻ, rất được mọi người yêu mến. – cô trả lời với thái độ ngờ ngợ.
Sao hôm nay Phong khác thế?
- Em và cậu ấy là “chỉ” bạn tốt phải không? – anh hỏi tiếp.
- Vâng. ANh hỏi lạ thế? – cô nghi ngờ. Không biết là do cô tưởng tưởng hay là thật mà anh muốn hỏi theo một ý nào khác.
- Không có gì. Rất tốt. – anh mỉm cười.
Anh nhìn cô mỉm cười, anh chợt thấy có gì đó vui vui. Trong lòng anh chợt nhen nhím một hy vọng gì đó mà anh cũng không rõ.
- Được rồi em vao nàh đi, cho anh gửi lời hỏi thăm tới bố mẹ của em nhé. – anh nói.
Cô cúi đầu cảm ơn rồi ngước lên nhìn anh nhưng chợt khựng lại khi nhìn thấy anh đang cúi sát vào mình, cô bất giác ngửa đầu ra theo phản xạ nhưng anh đã nhanh chóng kéo cố lại và hôn nhẹ lên tóc cô. Điều đó cũng đủ làm cô xấu hô muốn chết. Mặt cô dần dần đỏ lựng lên trông thật ngộ nghĩnh.
- Chào em nhé. – giọng nói cảu anh thật nhẹ.
- Anh…
Anh mỉm cười rồi quay đi, cô cũng thế mà không dám nhìn anh nữa vì xấu hổ. Không hiểu sao cô có cảm giác là hình như lúc nãy anh định…
Vội lắc đầu đi, cô lẽ cô suy nghĩ đen tối quá rồi nhưng mà quả thật là nó rất giống như vậy.
Nhưng vừa đi được vài bước cô lại khựng lại vì một chiếc xe Lexus ES lại đậu trước cửa nàh cô. Thật không hiểu trong một ngày, sao lại có nhiều xe ô tô tới nhà mình không thế.
Vội đưa ánh mắt tò mò nhìn ra ngoài, Xuân lại được dịp “ngạc nhiên” version 2 vì cô nhận ra hai người vừa bước xuống.

Chương 58

Hai người con trai bước nhanh ra khỏi chiếc Lexus ES kia, bước lại gần Phong nhưng rồi lại nahnh chóng chuyển sự chú ý sang người con gái đang đứng như trời trồng ở trước cổng nhà.
Phong nửa cười nửa không, vì anh đã đoán chắc rằng kiểu nào họ cũng sẽ tới đây nếu như không thấy anh tới buổi gặp mặt “gia đình” kia.
Vũ cười cười gian manh nhìn Xuân một cách thú vị khi thấy biểu hiện “shock” của cô khi gặp họ. Còn Triệt thì tỏ ra có phần hơi khó chịu một chút khi lúc nãy thấy cảnh tượng “hơi bị tình cảm” của Phong và Xuân từ xa.
Xuân thầm than thở khi nhìn thấy cả ba đứng cạnh nhau.Thật không hiểu tại sao trong một ngày mà cùng lúc ba người cháu ruột của chủ tịch tập đoàn lớn nhất nước lại tới ngôi nhà “nhỏ bé” của cô thế nhỉ. Đó là không tính Băng vào vì anh là do cô mới về mà.
- Chào cậu, lâu ngày không gặp nên không nhớ tớ hả? – Triệt hươ tay trước mặt Xuân vừa nói.
- Tớ…chỉ là ngạc nhiên quá thôi. – cô lấy lại bình tĩnh và trả lời.
- Ngạc nhiên và sung sướng chứ. – Vũ bước tới trước mặt cô, cười cười trông rất gian tà.
- Em… Sao mọi người tới đây? – cô hỏi.
- Tớ nhớ cậu nên tới. – Triệt ôm lấy cô nhưng bị đẩy ra thẳng thừng.
- Mọi người không đi tới buổi họp gia đình gì đó hay sao? – cô hỏi.
- Bọn anh đi rồi. Em không cần lo đâu.
- Vâng. – cô trả lời.
Lâu lắm mới có thời gian về thăm nhà nhưng mà vẫn phải gặp bốn người cháu của chủ tịch. Không phải là vì cô ghét họ mà là nó làm cô có cảm giác là mình vẫn không phải về đây để nghỉ ngơi. Giờ, quả thật cô không biết nên làm gì nữa.
- Mọi người muốn vào nhà em chứ? – cô lúng túng nói. Thật là khó xử.
- Đương nhiên rồi. Vào nào. – Triệt hét lên, cười sung sướng rồi lôi cô vào nhà một cách tự nhiên.
Vũ bật cười nhìn cảnh “khách tự nhiên hơn chủ” kia, Phong chỉ lắc đầu nhẹ rồi cũng cười nhạt theo nó. Cả hai lững thững bước vào.

- Này, không ngờ cậu cũng ghê nhỉ. Tính cướp mất danh hiệu đào hoa của tớ sao? – Vũ nhăn mặt nhìn Phong trêu đùa.
- Sao? Ý cậu là gì? – Phong hỏi nhưng ít nhiều cũng đã đoán được rồi.
Vũ dừng phắt lại, quay qua nhìn Phong, khuôn mặt thay đổi hẳn. Ánh mắt “trìu mến”, anh từ từ tiến lại gần Phong, đôi mắt màu hổ phách đó lộ rõ nét “gian manh”.
Càng ngày, anh càng tiến gần khuôn mặt của Phong, trong khi đó Phong chỉ đứng im nhìn anh nghi ngờ nhưng khi nhận thấy Vũ đang định làm gì thì anh giật mình đẩy Vũ ra thật manh và hét lên.
- Cậu điên à? – Phong trợn mắt nhìn Vũ và đẩy anh ra.
- Ha…ha…nhìn mặt cậu kìa. Tớ chỉ làm lại nhưng tiếc là cậu cao quá, nếu không thì…haha…  Vũ lại cười một tràng đến gập người.
Phong hơi đỏ mặt. Đúng là lúc nãy, anh cũng đã định làm như Vũ nói nếu như cô không né kịp thì…
- Haiz…Thật không ngờ, Phong lịch lãm và tốt bụng ngày xưa bị bắt cóc rồi, giờ thay bằng một tên “sở khanh” mất rồi. – Vũ giả bộ làm vẻ mặt buồn khổ.
Mặt Phong càng đỏ dữ hơn. Anh thấy mình cũng thay đổi hẳn.
- Cậu đừng đùa kiểu đó nữa. Chẳng phải nếu thế thì cậu còn “sở khanh” hơn tớ sao? Hơn nữa đó bên nước ngoài chỉ là hành động xã giao thôi à. Hoàn toàn không có ý gì khác. – anh cố bao biện.
- Tớ khác, họ tự nguyện mà. Điều thứ hai là đây không phải là nước ngoài, hành động đó là mang một ý nghĩa khác đó. – Vũ lắc đầu phân tích.
- ….. – anh cứng họng.
- Haizz…đùa thôi, đi vào thôi. – Vũ cười cười lôi anh vào
Nhưng khi bước tới gần cửa, Vũ quay phắt ra nhìn anh:


Đầu << 34 35/99 36 >> Cuối

Nhập trang (1~99):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON