XtGem Forum catalog
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Tức giận là cơn lốc xóa đi mọi sự thông minh.

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Tình yêu quý tộc full

Tình yêu quý tộc full Trang 39

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~99):

Đầu << 38 39/99 40 >> Cuối


Cô lắc đầu mạnh rồi đi nhanh ra bãi biển gần đó.

Mọi người có phần hơi ngạc nhiên trước thái đó của Xuân. Phong quay qua trách Vũ:
- Cậu giỡn hơi quá rồi đó.
- Đúng đó nhưng mà em nghĩ cậu ấy cũng đang bực chuyện gì đó nữa cơ. – Triệt suy nghĩ.
- Đúng rồi, chỉ đùa một chút thôi mà. – Vũ gật gù trong khi Phong đang lườm anh bực bội.
Sau đó, mọi người kéo nhau ra khỏi phòng và hướng về bãi biển đó. Tiếng nói rôm rả của Triệt và Vũ đã phần nào giảm bớt đi không khí căng thẳng lúc nãy.
Chỉ có Băng là từ nãy giờ chỉ im lặng. Có lẽ anh hơi mệt để tham gia vào câu chuyện đó. Anh đang suy nghĩ một điều gì đó khá rắc rối nhưng ngay cả bản thân anh cũng không biết mình đang nghĩ gì. Mọi thứ trở nên rắc rối và kì lạ. Cảm giác nãy không biết đã xuất hiện trong anh từ lúc nào.
Ánh mắt của Băng chợt bị thu hút bởi vóc dáng nhỏ bé của người con gái kia. Chiếc áo thun trắng tinh khiết như nụ cười của cô. Anh khẽ khựng người lại, trong mắt anh dường như ánh lên một ánh cười nào đó. Nhẹ nhõm và thoải mái. Một chút gì đó bình yên trong anh. Sự mệt mỏi dần dần vơi đi. Có lẽ đây là lúc để anh nghỉ ngơi một chút rồi.

……………………………………………

Nắng. Gió. Và sóng biển.
Cô bật cười thật thoải mái, nhẹ với tay giữ lại chiếc nón rộng vành sắp bị gió thổi bay đi mất, lướt nhẹ đôi chân trần trên bãi cát trắng phau, ngắm nhìn mặt nước trong xanh và sự nhộn nhịp của những nhóm người ồn ào trên biển.
Thật thoải mái. Thật không ngờ, có ngày cô có thể được đến một nơi như thế này.
- Em có muốn đi ra ngoài kia không? Có nhiều loại cá đẹp lắm đó.  Phong tới gần và nói.
Cô vội quay lại va chợt nhận ra anh đã đứng đằng sau mình. Rất gần. Anh mặc một chiếc quần bơi khá đơn giản nhưng đủ thoải mái, chiếc áo sơ mi được khoác ngoài làm rỏ được thân hình rắn chắc của anh. Điều đó làm cô thoáng bối rối trước vẻ đẹo của anh, nhất là nụ cười ấm áp đó.
Chưa bao giờ cô nhìn anh ở khoảng cách gần và trong trường hợp này, chỉ trừ lần thứ hai gặp anh trong trường hợp ngoài ý muốn khi anh vừa bước ra từ phòng tắm.
- Em…em…không biết bơi, với lại em cũng…  cô lắc đầu.
Nói thật cô từ chối không phải vì cô ghét mà vì cô biết là mắc bộ đồ mà cô đang mặc lúc này: quần jean, áo thun không thể mà ton ton đi bơi được nhất là người chỉ biết “bơi chìm” như cô.
- Sẽ tiếc lắm đấy. Ở đây có nhiều cảnh đẹp lắm đó. – anh tiếp tục thuyết phục bằng nụ cười “chết người” đó.
- Nhưng mà…em không có đồ bơi và em cũng không biết bơi. – cô lắc đầu, có chút nuối tiếc.
- Đừng lo, đồ bơi thì anh đã nhở Tiên rồi, còn biết bơi hay không, anh có thể giúp. – Phong nói.
- Em…
Cô định nói gì đó nhưng khi nhìn vào khuôn mặt có chút gì đó cương quyết khiến cô khó lòng từ chối. Ậm ừ một lúc rồi cũng đành phải nhận lời. Lật đật bước vào trong phòng thay đồ.

Một lúc sau cô bước ra trong bộ bikini màu xanh nhạt. Nhẹ nhàng, đơn giản và không quá nổi bật. Cô e ngại bước ra, khuôn mặt thoáng ửng đỏ. Chưa bao giờ cô mặc nó cả, cảm giác nó sao sao ấy. Vừa xấu hổ vừa sợ. Cô tự biết là dáng mình không chuẩn, hơi mập nên từ trước giờ chưa bao giờ cô mặc nhưng bộ đồ có thể khoe dáng mình ra cả vì thế lúc này quả thật là rất ngại.
- Vừa đó chứ nhỉ? Em cũng không tới nỗi tệ đâu nhỉ? – Vũ bật cười, trêu trọc.
- Hì…hì…em biết là cậu ấy đẹp mà nhưng mà nhìn nó hơi lạ. – Triệt cười.
- Được rồi, đi thôi nào. – Phong xuất hiện, khoác cho cô chiếc áo sơ mi của anh lúc này rồi kéo tay cô đi. Trước khi đi, cũng kịp khẽ thì thầm vào tai cô: “Em khoác tạm nó đi.”. Giọng nói có chút gì đó bối rối và lo lắng.
Băng nhìn dáng vẻ lúng túng của cô mà bật cười. Anh chợt nhận ra được sự quan tâm “đặc biệt” của Phong dành cho người con gái đó. Càng ngày sự “quan tâm” đó càng rõ ràng và đặc biệt. Khẽ nở một nụ cười khó hiểu, anh không nói gì mà lẳng lặng bước theo sau họ, bên cạnh là Tiên đang bám chặt vào cánh tay anh một cách thân mật.

……………………………………..

Nước biển rất trong…không phải nói là rất rất trong. Xuân mỉm cười thích thú khi đang lội bì bạch dưới nước trong khi mọi người đang bơi ở ngoài kia. Cũng đúng thôi, cô không biết bơi mà.
Nhẹ hất tay xuyên qua làn nước để cảm nhận được sự mát lạnh của nước biển khiến co chợt thấy thích thú.
- Em đang ở một mình sao? – là Tiên. Giọng nói ngọt ngào từ đằng sau lưng cô xuất hiện.
- Dạ? – cô quay lại nhìn người con gái đằng sau.
Tiên mỉm cười duyên dáng, tay giữ chiếc nón rộng vành sặc sỡ. Thân hình cân đối, mảnh khảnh khiến cho cô ít nhất cũng phải ghen tị.
- Sao thế? Em không ra bơi với mọi người? – Tiên hỏi.
- Em không biết bơi. Với lại em ở trong đây được rồi. – cô thành thật.
Khẽ mỉm cười hài lòng, Tiên kéo tay cô dậy rồi nói:
- Đi nào, chị sẽ giúp em.
Tiên bước đi trước ra đến và bắt đầu bơi. Được một đoạn khá xa, cô đứng dậy. Nước chỉ hơn ngang người cô một chút.
- Em ra đây đi, nước thấp lắm. – Tiên gọi vói, vẫy tay gọi cô ra.
Hơi lưỡng lự một chút nhưng rồi cũng dần dần bước ra. Nước mat lạnh khiến cô tỉnh cả người. Sóng không to lắm nên cũng không cản trở lắm tới việc cô đi ra xa.
Đúng là nước không sâu lắm như cô nghĩ. Càng thích thú, cô càng bước ra xa. Lâu lâu bắt gặp một vài chú cá màu sắc sặc sỡ, cô mỉm cười đưa tay ra như muốn chụp lấy nó nhưng tất nhiên là hụt vì cô không thể nhanh bằng cà khi ở dưới nước rồi.

Bước càng ra khá xa nhưng vẫn còn một đoạn nữa mới tới chỗ của Tiên đang đứng nên cô quyết định “tăng tốc” đi về phía của Tiên đang đứng.

Cô chạy thật nhanh và dường như không để ý xung quanh.
“Á” – cô khẽ hét lên khi bước hụt một bước, vội với chân xuống để chạm đất nhưng chợt nhận ra đây là vũng đất bị trũng, nước quá sâu so với người cô.
Bị mất thăng bằng cô té ra sau. Toàn thân bị chìm trong nước, cô vùng vẫy điên cuồng để cô gắng đứng dậy nhưng mọi điều dường như quá vô ích.
Cơ thể nặng dần, nặng dần. Lồng ngực bị nén chặt đến khó thở. Cô không biết mình có khóc không nữa nhưng chắc chắn rằng cô đang rất sợ.
Cô chờ đợi, chờ đợi một cánh tay nào đó sẽ kéo cô lên nhưng là ai cơ chứ. Chỗ này quá ít người, ai sẽ cứu cô chứ.
Cô càng nghĩ, càng sợ hãi…làm sao chứ…Cô không muốn. Không muốn chút nào hết.
Và đang lúc tuyệt vọng, một cánh tay đưa ra kéo cô lên… không cánh tay đó đang “cố” đẩy cô xuống.
Cơ thể mệt nhoài, toàn thân hoàn toàn không còn sức chống lại nhưng chính lúc đó cô chợt nhận ra một cánh tay của ai đó đang kéo cô lên.
Cánh tay chắc khỏe ấy ôm chặt cô, toàn thân được bao bọc bởi thân hình to lớn kia. Nỗi sợ hãi dần dần được vơi đi. Cô hoàn toàn dựa hẳn vào lòng người con trai kia.
Anh nhẹ nhàng đưa cô vào bờ, trên tay vẫn ôm chặt cô và cô cũng không “nỡ” rời khỏi vòng tay của người con trai đó.
Cô cảm nhận được sự ấm áp, một cảm giác an toàn nào đó. Cơ thể dần thả lỏng và nhịp thở cũng dần ổn định.
- Em không sao chứ? – Phong hốt hoảng chạy tới bên cô.
Khuôn mặt như tái đi vì lo lắng, anh vội lau khuôn mặt đang ướt đẫm vì nước biển hay vì chính nước mặt của cô. Cô cũng có thể nhận thấy được sự run rẩy trong anh. Có lẽ anh cũng lo lắng cho cô nhiều lắm.
Theo sau là Triệt và Vũ. Cả hai cũng hốt hoảng không kém. Họ vội đưa cô về phòng.

Lúc cô được đặt xuống, cô mới nhận ra người cứu cô là Băng. Lòng cô thoáng bối rối, đưa ánh mắt biết ơn nhìn anh, cô khẽ nói:
- Em cảm ơn. Làm phiền anh quá.
- Không sao đâu. Nhưng tại sao lại bất cẩn như thế? Đã không biết bơi rồi tại sao còn cô ra xa. – anh khẽ trách, khuôn mặt vẫn lạnh lùng như vậy nhưng tại sao trong giọng nói của anh có một chút gì đó ấm áp.
- Em xin lỗi, em không biết là nước sâu như thế. – cô cúi đầu nói, tay khẽ kéo chiếc khăn đang quấn quanh người lại.
- Được rồi, không sao là tốt rồi, chỉ cần lần sau cẩn thận hơn thôi. – anh lấy một chiếc khăn khác, nhẹ lau mái tóc của cô.
Trông anh thật dịu dàng. Quả không giống như anh thường ngày chút nào cả. Nét lạnh lùng cố hữu đang dần mất đi. Cử chỉ của anh thật ần cần.
Nhìn khung cảnh lúc đó không khỏi khiến người khác xao lòng. Không thể không công nhận là hai người đó rất “đẹp đôi”

Cạch……

Phong mở cánh phòng và chạy nhanh vào trong. Anh chợt khựng lại trước hình ảnh của hai người đó. Nhìn cử chỉ ân cần của người con trai đối với người con gái đó khiến anh ngờ ngàng vì không còn nhận ra con người thật của người đó. Khuôn mặt lạnh lùng đó có vẻ như đã “ấm áp” hơn nhiều.
Anh đưa ánh mắt nhìn người con gái kia.
Lòng anh chợt nhói đau. Tại sao thế chứ? Anh không muốn nhìn thấy hình ảnh “yên bình” trước mặt mình nữa. Anh chỉ muốn chạy tới phá cảnh đó mà thôi. Anh muốn kéo người con gái kia về phía mình, chỉ mình anh mà thôi. Nhưng làm sao được vì trong thân tâm anh, một điều mà anh không muốn thừa nhận là quả thật hai người đó thật xứng đôi.
Khẽ hít thở một cách khó nhọc, cố giữ lấy bình tĩnh, Phong bước thật chậm về phía hai người ấy.

Cũng cùng lúc ấy, một người con gái khác cũng nhìn về phía hai người ấy. Đôi mắt chợt tối lại. Khuôn mặt xinh đẹp đó thoáng sa sầm, đôi tay khẽ siết chặt tức giận. Ánh nhìn lộ rõ sự ghen tức cùng cực. Và tất nhiên không như Phong, chắc chắn cô sẽ phá hai người đó.
Cô chạy nhanh về phía họ, khuôn mặt thay đổi bất ngờ, đôi mắt căm tức lúc nãy được thay bằng một đôi mắt “dịu dàng” khác đến giả tạo.
- Em không sao chứ? Em làm chị sợ quá. – Tiên chạy tới cạnh Xuân, đôi mắt đỏ hoe, đẫm lệ trông tới tội nghiệp.
- Em không sao rồi mà. Chị không cần lo thế đâu. – Xuân an ủi.
- Tại chị không chú ý…em không sao là tốt rồi. – Tiên khẽ lau nước mắt, người cố ý té vào Băng nhưng anh lại có ý né tránh.
- Chị đừng lo. Em khỏe rồi mà. – cô mỉm cười.
- Ừm. Lần sau chị sẽ chú ý hơn. – Tiên cười.
- Em chưa khỏe hẳn được đâu. Đừng ngốc như thế. – Phong bước tới gần và đưa cho cô một ly sữa nóng.
Đưa tay đón lấy ly sữa, quay sang mỉm cười “an ủi” Phong, cô trả lời:
- Em ổn thật mà. Cảm ơn mọi người đã lo cho em. Xin lỗi vì đã làm phiền mọi người nhé.
- Thế thì phải phạt thôi. – giọng của Vũ chen vào.
- Dạ? – cô ngạc nhiên. Mọi người cũng ngoái nhìn ra hướng cửa mà Vũ vừa bước vào, theo sau là Triệt. Khuôn mặt của Triệt có phần u ám hơn so với Phong.
Cậu đắn đo một lúc rồi bước tới gần Xuân, vòng hai tay ra sau, kéo cô lại và ôm chặt vào lòng mình như sợ cô sẽ đi mất.
- Lần sau cậu đừng làm thế nữa. Tớ lo lắm đó biết chưa. – Triệt trách. Khuôn mặt cậu chợt trở nên lạnh lùng.
Cậu thấy khó chịu lắm. Nhớ lại cái cảm giác lúc nhìn thấy cô biến mất, lòng cậu lại thắt lại. Nỗi sợ hãi vô hình xâm chiếm khắp cậu. Cậu hoảng loạng lao tới sợ rằng không kịp, lúc Băng cứu cô lên, cậu chợt thở phào nhưng khi nhìn Băng và cô thân thiết như thế, lòng cậu lại chợt thắt lại một lần nữa, một nỗi sợ khác lại dâng trào. Nó cũng dữ dội và mạnh mẽ không kém gì lúc trước.
Tại sao càng ngày cậu càng thấy khoảng cách giữa cậu và cô càng ngày càng xa thế chứ. Sợi dây vô hình nối giữa cô và cậu là gì chứ? Nó có ý nghĩa gì chứ? Nó đâu giúp cậu níu giữ trái tim của người con gái khi trái tim ấy đang dần dần có chủ chứ.


Đầu << 38 39/99 40 >> Cuối

Nhập trang (1~99):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON