Duck hunt
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Giúp những người khác là giúp chính mình. Điều tốt nào chúng ta cho đi chắc chắn sẽ quay trở lại với chúng ta - Flora Edwards

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Tình yêu quý tộc full

Tình yêu quý tộc full Trang 40

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~99):

Đầu << 39 40/99 41 >> Cuối


- Được rồi, đừng ôm chặt quá, em ấy không thở được. – Phong kéo cậu ra khỏi người cô.
Triệt cũng đứng dậy, lùi lại mấy bước để ngắm nhìn cô kĩ hơn. Có vẻ hơi xanh một chút, có lẽ là do vụ lúc nãy.
- Cậu đừng như thế chứ. – cô mỉm cười.
Cậu khẽ nhăn mặt. Nụ cười ấy thật đẹp nhưng sao nó lại khiến lòng cậu thắt đau thế. Nụ cười ấy bao giờ sẽ chỉ dành cho người khác.
Hừm…có lẽ chỉ là do cậu nghĩ quá sâu xa mà thôi. Chắc chắn cô sẽ không vô tình như thế đâu.
- Mọi người đi ăn trưa thôi nào. Tớ đói rồi. – Vũ vỗ vai Phong nói. Anh chợt nhận ra sự ngột ngạt ở trong căn phòng này đang dần bao trùm lên mọi người.
- Nhưng Xuân đang còn chưa khỏe, nên…  Phong nhận xét.
- Không, em ổn mà, chỉ hơi mệt chút thôi nhưng không sao. Mọi người cứ đi ăn đi. – Xuân vội nói.
- Đúng đó. Đang mệt thì ăn mới mau khỏe chứ. Đừng làm em ấy phải khó xử. Phải không Xuân. – Vũ cười và nói với mọi người.
- Vâng. – cô cũng gật đầu đồng ý.
- Vậy mọi người đi ra trước, em theo sau nhé. – Tiên chen vào.
- Vâng. – cô đồng ý.
- Được rồi, mọi người đi thôi nào. – Tiên mỉm cười, kéo tay Băng đi theo nhưng bị anh rụt tay lại khiến cô có chút gì đó hơi xấu hổ.
Băng bước ra trước và Tiên theo sau ngày lập tức. Vũ kéo tay Triệt và Phong đi theo nhưng cả hai đều không đi mà đừng chững lại đó nhìn Xuân.
- Em cùng đi với mọi người đi. – giọng Phong có phần mềm mỏng và dịu dàng.
- Đúng đó, tớ đợi cậu đi cùng. – Triệt cũng nói.
- Ấy, mọi người không cần thế đâu. Em hơi khó chịu nên…  cô lắc đầu.
- Đừng lo, tớ đi với cậu mà…  Triệt nói.
- Đi nào, sẽ không sao đâu. Để em lại một mình anh thấy không yên tâm chút nào. – Phong nói, tay khẽ xoa đầu cô một cách rất dịu dàng.
Cử chỉ ân cần của anh làm cô thấy khó lòng mà từ chối được. Nhưng Triệt thì khác. Nếu như lúc nãy, cậu muốn cô đi thì giờ ngược lại. Bỗng dưng cậu chỉ muốn cô ở lại đây, cậu cũng sẵn sang ở lại đây. Vì cậu cảm thấy sợ. Một nổi sợ vô hình của người sắp vụt mất một thứ gì đó rất quí giá.
- Không, không cần. Nếu cậu mệt thì cậu có thể ở đây. – Triệt hét lên.
Mọi người giật mình trước thái độ đó của cậu. Phong nheo mày tỏ vẻ không hài lòng lắm nhưng ngay lập tức bình tĩnh lại và nói.
- Triệt em sao thế? Xuân cũng cần nghĩ ngơi nhưng không có nghĩa là sẽ bỏ bữa trưa. Đừng làm mọi việc theo ý thích của riêng em chứ. – Phong trách.
- Không…em…  Triệt đang định cự lại thì Xuân xen vô.
- Mọi người sao thế? Sao lại như chuẩn bị cãi nhau thế. Em ổn mà. Đừng xem em như người ốm nặng chứ. Chỉ cần em đi cùng mọi người là được chứ gì. Triệt, cậu không cần lo cho tớ như lo cho một đứa trẻ đâu nào. Anh Phong, anh cũng đừng trách Triệt nhé. – cô nói một tràng. Cảm thấy thật khó xử khi mọi người mất hòa khí vì mình. Nó làm cô thấy khó chịu hơn.
Đứng bật dậy và leo xuống giường một cách vội vàng khiến cô suýt té vì đôi chân vẫn còn tê. Ngay lập tức cả Phong và Triệt lao ra đỡ.
Cùng lúc bị hai người con trai đỡ khiến Xuân thấy mình thật ngốc nghếch. Lúc nào cũng cần có sự giúp đỡ của người khác. Vội đẩy hai người đó ra và chạy một mạch vào phía phòng thay đồ. Trước khi đi cũng không quên nói “cảm ơn” nho nhỏ tới hai người ấy.
Cô như đang bỏ chạy khỏi họ. Cô thấy bối rối khi mọi người càng ngày càng cử xử kì lạ. Cô thấy buồn vì mọi người không còn gần gũi và thân thiện với nhau nữa. Nó khiến cô cảm thấy có lỗi vì mỗi lần mọi người bắt đầu xích mích thì đều có cô ở đó cứ như cô chính là nguyên nhân vậy.

Cô thay nhanh bộ đồ ướt bằng chiếc ao thun đen, quần jean lửng. Đó là style muôn thưở của cô từ lâu rồi. khi bước ra khỏi phòng thay đồ, cô chợt nhận ra Vũ đã đi từ lâu lắm rồi. Chỉ còn Triệt và Phong đợi cô.
Ôi, nghĩ tới việc để hai người này phải đợi cũng đủ thấy ngại rồi. Cô bước nhanh tới chỗ hai người đó và mỉm cười.
- Bắt mọi người phải đợi rồi. – cô nói.
- Không sao. Em không mệt chứ? Khoác chiếc áo này vào đi. – Phong mỉm cười đáp.
Anh khoác một chiếc áo sơ mi xanh nhạt lên người cô, nhẹ nhàng sắn tay áo lên dùm cô. Cô vội rụt tay lại vì ngại nhưng anh vẫn cứ cương quyết giữ lấy.
- Coi như tạo một style mới, cũng đẹp mà. – Phong bình thản nói tiếp.
Triệt khẽ cười không nói, đội chụp chiếc mũ phớt lên đầu cô.
- Thêm chiếc mũ của tớ thì thành style hơi bị đẹp đó. Khỏi lo nắng mà cũng vẫn style. – Triệt mỉm cười.
Cô nhăn mặt, đẩy chiếc mũ lên cao vì nó hơi rộng nên cứ bị tuột xuống che mất tầm nhìn của cô.
- Ôi, nhờ mọi người mà nhìn em trông ngộ quá à. – cô nhăn mặt than phiền.
- Em chưa khỏe nên cũng cần phải cẩn thận chút chứ. – Phong mỉm cười.
- Đúng rồi. – Triệt đồng ý.
- Hai người xem em như trẻ con ấy. Thôi chúng ta đi thôi. Mọi người chắc đang đợi chúng ta đó.

Ba người đi thuyền ra chỗ ăn. Đơn giản vì bữa trưa được tổ chức trên một hòn đảo nhỏ gần khu nghĩ dưỡng. Ở đó vừa có thể ăn uống, vừa có thể nghĩ ngơi, vừa có thể thong thả ngắm cảnh. Nói chung là một nơi rất đẹp. Thiên thời, đại lợi, nhân hòa. Quá chuẩn rồi.

Và khi ba người bước tới bàn ăn thì có lẽ bữa ăn đã bắt đầu khá lâu rồi.
- Mọi người tới rồi sao? Xin lỗi đã dung bữa trước nhé. – Tiên mỉm cười “hối lỗi”.
Cô đang ngồi ngay cạnh chỗ của Băng, nhẹ nhàng gắp thức ăn vào trong chén của anh. Trong khi Băng vẫn lạnh lùng. Anh hơi ngước nhìn người con gái vừa bước tới. Đôi mắt có chút xao động nhưng ngay lập tức trở lại nét tĩnh lặng ban đầu.
- Xin lỗi, mọi người phải đợi. Ngồi xuống đây nào Xuân. – Phong mỉm cười vui vẻ, kéo một chiếc ghế gần đó rồi nhấn Xuân ngồi vào đó còn anh cũng dành luôn chiếc ghế bên cạnh.
Triệt khẽ nhăn mặt, bực bội. Cứ như là Phong đang cố tỏ ra thân thiết với cô trong khi cậu mới là người thích cô ấy chứ. Ngay lập tức cũng kéo ghê ra ngồi ngay cạnh cô trước ánh mắt dòm ngó của Vũ, ánh mắt khó chịu của Băng và thờ ơ của Tiên.
- Bắt đầu bữa ăn nào. – Triệt nói với nụ cười vui vẻ như mọi khi.
- Mời mọi người ăn trưa. – Xuân cũng cười toe toét.
- Ừm. – Phong thì cũng chỉ cười mỉm hài lòng.

Mọi người vừa ăn vừa rôm ra nói chuyện, chủ yếu cũng chỉ là Vũ và Triệt, lâu lâu Phong cũng chen vào mấy câu nhận xét. Xuân thì ngồi hóng chuyện, thỉnh thoảng cũng phải bật cười vì họ. Chỉ có Băng là im lặng. Cùng lắm chỉ là ậm ừ mấy câu, còn lại cũng vẫn là nghe. Tiên thì chăm chú nhìn Băng, có nói gì cũng là liên quan tới Băng.
Mấy bữa nay, Xuân hay để ý tới Tiên. Cô nhận thấy được tình cảm đặc biệt của Tiên dành cho Băng. Cô chợt nhớ tới lời của Phong:

- Chị Tiên có vẻ như là quen với mọi người lâu rồi nhỉ? – Xuân hỏi vu vơ khi đang đi cùng Phong trong vườn.
- Ừ, bạn hồi bé. Ông của Tiên và ông nội của bọn anh là bạn làm ăn của nhau từ lâu nên bọn anh cũng quen nhau. – Phong trả lời.
- Vậy ạ?
- Nhưng mà nói thế thôi chứ cũng không thân lắm đâu. Cậu ấy cũng chỉ suốt ngày bám Băng thôi. Lúc nào tới nhà cũng là tim Băng đầu tiên.
- Vậy ạ. Chắc anh Băng cũng có cảm tình nhỉ? Chị ấy vừa xinh, vừa giỏi, vừa hiền, vừa tốt như thế thì làm sao ghét được chứ. – cô nói.
- Em nghĩ vậy thật à? – Phong bật cười.
- Đúng rồi mà. Anh không thấy thế sao? Chị ấy xinh thế mà. Ôi, em nhìn cũng phải xao xuyến. – cô chặc lưỡi.
- Em ghen tị à? – Phong hỏi.
- Ừm, để xem nào, chắc cũng có một chút. Vì nhìn lại đúng là em không có gì cả. Hehe… - cô mỉm cười.
- Thật không?
- Thật mà. – cô đáp, tay với lấy một bông hoa ở trên vòm cây.
- Chắc là em đúng. – Phong nói, nhẹ lấy bông hoa đó cho cô.
- Đó, anh cũng thích chị ấy đúng không? Nói đi em không kể với ai đâu. – cô nháy mắt.
- Đừng có mà tài lanh đó. – anh cốc nhẹ đầu cô một cái.
- Haiz…thật mà…cũng phải thôi, anh đừng lo, em hiểu mà. Nếu em mà là anh em cũng thích rồi. – cô giả lơ để dụ anh.
- Được rồi. Không có anh nghĩ là anh thích người khác rồi. – anh bật cười.
- Thật ạ. Nói em nghe đi.
- Không, anh đâu có ngốc.
- Haiz… đừng ki bo thế chứ. Anh làm em tò mò chết mất.
- Không.
- Vậy để em đoán đi.
- Okay. Nếu em có thể.
- Her…her…đừng xem thường em nhé.
- Không dám.
- À..hừm…- cô hắng giọng. – câu hỏi đầu tiên: là một cô gái rất xinh phải không anh?
Phong suy nghĩ một lát rồi nhìn cô chăm chú, môi khẽ cười một nụ cười có phần “nguy hiểm”:
- Chắc thế.
- Haiz…anh đùa em, chắc chắn là đẹp rồi.
- Ừm.
- Câu hỏi tiếp theo: là người rất giỏi và rất tốt.
- Ừm. – anh gật đầu.
- Vui vẻ hòa đồng, hiền lành?
- Ừm, mà sao em kể hết cái tốt ra không vậy. Chẳng lẽ với em ai cũng tốt à? – Phong nhăn mặt.
- Đúng mà không đúng. Ai cũng tốt nhưng cũng có cái xấu thôi. Còn vấn đề em kể tốt là do người anh thích chắc chắn là người tốt rồi.
- Không hẳn đâu. Cô ấy ngốc lắm. Cũng có rất nhiều người thích cô ấy nhưng mà cô ấy không biết. Không biết từ chối tình cảm của người khác mà vẫn cứ đối xử tốt với họ. Vì tốt quá nên lúc nào cũng khiến anh lo, sợ sẽ có lúc cái tính đó làm cô ấy khổ thêm thôi. – Phong trầm tư.
- ồ, thế ra tốt quá cũng là cái tội. Có vẻ như cô ấy không tốt lắm. Nếu không thích mà cứ cho người khác hi vọng cũng thật kì. Nhưng mà đâu trách cô ấy được đúng không anh. – cô nói.
- Đúng là không trách được. Nhưng mà anh lại thích điểm đó của cô ấy. – Phong cười.
- Thế ạ. Tốt rồi mà anh kể hết cho em rồi kìa. Hehe…công nhận là lãng mạng thật đó.
- Vậy sao?
- Thật mà. Anh kể tiếp đi. Lần đầu tiên anh gặp cô ấy đi.
- Ừm, nhưng mà không được kể với ai đó. Đó là lúc cô ấy lạc đường mà khóc bù lu bù loa lên. Nhìn buồn cười lắm. Rồi anh gặp lại cô ấy, không hiểu sao anh thấy rất vui, rất thích ở cạnh cô ấy. Nhưng bên cạnh cô ấy cũng còn nhiều người con trai khác và họ cũng đang bắt đầu hướng về cô ây
- Ừm…hứm…tình cảm nảy sinh từ lúc nào trong anh. Hay…hay quá… Sao giống trong tiểu thuyết quá. - cô trầm trồ.
- Vậy à? – anh bật cười.
- Đúng mà, nhưng sao giống lần đầu em gặp anh quá.
- vậy sao? – anh vẫn cứ cười bí ẩn.
- À, mà quay lại câu chuyện, thế cô ấy biết anh thích cô ấy không?
- Chưa. Nhưng anh sẽ nói. – Phong khẳng định. Ánh mắt của anh chợt trở nên ấm áp khi nghĩ về điều đó.
- Vậy à? Em ủng hộ anh. Chúc anh may mắn.
- Cảm ơn.

- Xuân, em không ăn à? – Phong hỏi làm cô chợt tỉnh khỏi dòng suy nghĩ vừa rồi.
Đang nghĩ về Tiên mà cuối cùng nghĩ lung tung ra chuyện gì đâu không à. Cô vội quay lại thực tại.
- Dạ, em xin lỗi. – cô cười trừ ái ngại.
- Nào ăn đi. – anh mỉm cười đút cho cô một miếng thịt cua to.
- Dạ…em không cần đâu, em ổn mà. – cô từ chối.
- Nào ăn đi. – Phong vẫn tỉnh bơ trước ánh mắt dòm ngó của mọi người.
- Thật sự là không cần đâu ạ. – cô xấu hổ.
- Nào. – Phong cương quyết, ánh mắt của anh cũng trở nên nghiêm trang. Nó khiến cô hơi lúng túng. Lưỡng lự một hồi rồi cô cũng phải ngoan ngoãn ăn miếng thịt đó.
Cúi gắm mặt và không dám ngẩng đầu lên vì ngại. Phong thì lại tỏ ra rất hài lòng. Anh mỉm cười thích thú. Trong khi Xuân đang cực kì xấu hổ. Dạo này Phong tốt với cô quá đâm ra cô cũng thấy ngại. Tại sao anh lại làm thế trong khi anh thích người khác. Có đôi lúc cô tự hỏi người Phong thích có phải là mình không nhưng ngay lập tức ý nghĩ đó bị bác bỏ vì lí do đơn giản là cô hoàn toàn không giống những gì anh mô tả. Cô không xinh, cũng không tốt, cũng không giỏi.


Đầu << 39 40/99 41 >> Cuối

Nhập trang (1~99):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON