Chỉ còn Băng. Anh im lặng từ nãy giờ. Anh đang suy nghĩ một điều gì đó. Khi bắt gặp anh nhìn của mọi người, bắt gặp đôi mặt trong veo nhìn anhchờ đợi kia. Không hiểu sao làm anh hơi lưỡng lự…
Anh gật đầu. Dù chỉ là rất nhẹ.
Gió thổi nhè nhẹ làm mặt nước biển trong veo khẽ lay nhẹ mang theo chút hương vị của biển. Đâu đó có tiếng nhạc ồn ào nhộn nhịp.
Trái ngược với không khí đó là một sự im lặng gì đó giữa sáu con người trẻ tuổi kia. Họ im lặng, thỉnh thoảng liếc nhìn nhau.
- Này, mọi người trông có vẻ nặng nề thế. Tại sao mọi người không chơi một trò chơi nào đó nhỉ? – Tiên mỉm cười, đặt nhẹ cốc nước xuống bàn vànói với mọi người.
- Trò chơi gì thế? – Vũ có chút hứng thú. Anh cũng đang chán khi cứ phải im lặng ngồi nhìn nhau mãi như thế này.
- À, hôm bữa em xem lại phim “Boys over flower” em thấy có trò “sự thật” cũng hay hay, nên không biết mọi người có muốn thử không? – Tiên nói.
- Nó có gì hay sao? – Vũ hỏi. Mọi người cũng bắt đầu chú ý. Xuân đã từng xem nên không có gì lạ nhưng còn bốn người kia thì có vẻ hơi “bỡ ngỡ” một chút.
- Ừ thì, luật chơi cũng khá đơn giản. Chỉ là mỗi người khi tới lượt sẽ được hỏi ai đó một câu hỏi mà mình thích, người được hỏi sẽ phải nói sự thật, còn không thì phải chịu hình phạt.
- Ồ, cái này chẳng khác nào ép buộc cả. – Triệt nhận xét.
- Cũng đúng nhưng cái quan trọng là ta biết thêm được một bí mật nào đó của ai hoặc xem người đó chịu phạt. Thú vị mà. Okay, anh tham gia. – Vũ vui vẻ nói.
Phong bật cười nhìn vẻ hào hứng của Vũ, anh chợt đưa ánh mắt về hướng của Xuân. Dáng vẻ thờ ơ kia, đôi khi mỉm cười vì điều gì đó trông rất thú vị. Anh thoáng bối rối, không hiểuvì một lí do gì mà nó thôi thúc anh cũngđồng ý tham gia trò chơi đó.
Mọi người ngồi quay lại thành một vòng tròn sát nhau. Tiên ngồi cạnh Băng rồi tới Vũ. Tiếp đó là Phong, Xuân và Triệt. Sau một hồi tranh cãi,người bắt đầu hỏi sẽ là Vũ.
Nhìn cái vẻ hí hửng của anh khiến cho mọi người phải bật cười.Nhưng đối với Phong thì lại khác, anh hiểu Vũ cũng khá nhiều và mỗi khi Vũ hí hửng như thế này thì sẽ có điều gì đó “thú vị” sẽ xảy ra.
- À..hèm… - Vũ hắng giọng. – Tiên anh muốn hỏi em một chuyện. Ừm không biết em đã thích ai chưa? – Vũ cười nham nhở.
Tiên mỉm cười trước câu hỏi đó của Vũ.
- Tất nhiên rồi. Người đó hẳn mọi người đều biết rồi. Hẳn ai cũng biết đó là Băng phải không? – Tiên nói một cách tự tin và hoàn toàn không e ngại.
Lời nói vừa dứt đã nhận ngay được sự ủng hộ nhiệt tình của Vũ vàTriệt, Phong cũng mỉm cười hưởng ứng. Xuân cũng thế nhưng không hiểu sao trong lòng có chút khó chịu.
- Có thể chứng tỏ một chút được không? – Triệt nói to.
- Nếu mọi người muốn. – Tiên nhún vai.
Cô quay người lại, nhìn thẳng vào khuôn mắt lạnh lùng của Băng.Anh hơi khó chịu khi bị nhìn chăm chú như thế nhưng vẫn im lặng.
Tiên khẽ liếc nhìn khuôn mặt đang đơ ra của Xuân, khẽ mỉm cười đắc thắng. Trước khi mọi người kịp nói thêm gì, Tiên đứng thẳng người, hai tay kéo khuôn mặt của Băng lại sát bên mình, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn nồng nhiệt lên bờ môi lạnh lẽo của anh.
Xuân ngạc nhiên đến không nói được gì. Tại sao cô thấy buồn buồnthế nhỉ. Băng hoàn toàn không có một phản ứng gì gọi là đáp trả. Nó làm côthấy…có chút hụt hẫng khó tả.
Băng mở mắt lớn nhìn hành động táo bạo của Tiên, nhưng ngay lập tức trấn tĩnh lại. Anh im lặng, không có một chút gì gọi là chống đối. Anh lẵng lặng nhìn vào đôi mắt nâu của Tiên. Lạnh lùng và không chút cảm xúc nào cả.
Tiên hôn Băng. Ánh mắt lộ rõ sự hài lòng, đôi mắt nâu nhìn anh thách thức. Đáp lại sự thách thức đó chỉ là cái nhìn lạnh lẽo tới độc ác của anh. Tại sao chứ? Tại sao anh vẫn cứ lạnh lùng với cô như thế chứ? Cô chịu thua. Đúng, lần này cô chịu thua trước sự lạnh lùng đó, nhưng không có nghĩa là cô sẽ chịu thua lần sau cô sẽ chịu từ bỏ nó.
Tiên nhẹ nhàng đẩy anh ra, quay lại mỉm cười vui vẻ với mọi người.
- Bằng chứng thuyết phục chứ? – cô hỏi với vẻ tinh nghịch.
- Quá thuyết phục. Well done. – Vũ vỗ tay tán thưởng. Phong cũng ủnghộ.
Triệt vỗ tay theo nhưng lại thấy có chút gì đó kì lạ. Tại sao Băng lại không đẩy Tiên ra, rõ ràng là anh không thích Tiên chút nào mà. Liếc nhìnXuân một cách tò mò, cậu chợt khựng lại trước khuôn mặt đơ ra của cô. Khuôn mặt đó sao nó như đang chưa đựng một điều gì đó buồn buồn thế. Hừ…cô ấy buồn sao…cô ấy có biết là cậu còn đau hơn cô lúc này không chứ?
- Em làm tốt rồi, nào tới mọi người đi chứ? – Tiên lên giọng.
- Được rồi, em muốn hỏi anh Băng một chút? – Triệt lên tiếng.
- Ừ. – Băng khẽ trả lời, anh lẳng lặng nhìn cậu.
- Nếu như Tiên đã thích anh rồi thì anh có thể nói cho mọi người một chút cảm xúc của anh về chị ấy không? – Triệt hỏi, khuôn mặt đanh lại, cũng không có chút biểu cảm nào rõ rệt.
Băng cười nhạt. Muốn biết tình cảm của anh dành cho Tiên hay là để chắc chắn rằng anh hiện tại vẫn chưa “để ý” ai chứ? Không ngờ Triệt cũng lo xa tới như vậy.
- Mọi người muốn biết về điều gì chứ? – Băng nói.
- Tất cả. – Vũ chen vào.
- Vậy sao? Vậy giờ mọi người đang nghĩ như thế nào thì có lẽ nó lànhư thế đó. – Băng khẽ nhếc mép cười.
- Này, em muốn câu trả lời rõ ràng cơ. – Triệt bướng bỉnh.
Xuân cũng thấy tò mò, nhìn anh chăm chú không nói gì, tay vẫn đang vân vê ly nước trái cây của mình.
- Không có gì hết. Từ trước tới giờ vẫn vậy. Đó là câu trả lời. –anh nói.
- Vậy sao? Tiếc thế nhỉ? – Vũ nhận xét.
Không hiểu sao khi nghe câu trả lời đó cả Phong và Triệt không hẹnmà đồng thời nhăn nhó. Chỉ có Xuân là có vẻ tươi tỉnh ra một chút. Liếc nhìnTiên, khuôn mặt tối sầm lại, đầy khó chịu.
Tiên im lặng, nhìn Băng đầy tức giận. Hai tay siết chặt để kiềm nén sự trực trào trong lòng.
- Thôi nào, giờ tới anh được rồi chứ. – Phong lên tiếng.
Mọi người cũng tạm gác lại suy nghĩ lúc nãy của mình và chyển sự chú ý sang Phong. Khuôn mặt anh đang nở một nụ cười khá tười, nhìn Xuân chăm chú, có một chút gì “gian manh”.
- Okay, tới cậu đó. – Vũ nói.
- Tất nhiên rồi. Xuân, anh muốn hỏi em một câu. Phải trả lời thật lòng đó. – anh cười có chút gì đó “nguy hiểm”.
- Vâng. – Xuân gật đầu, có chút gì đó ngờ ngợ.
- Anh thắc mắc không biết tấm hình mà…một bé gái đang mếu máo khócvà đang ngồi trong một cái chậu to ở nhà em hôm bữa là ai thế? – Phong “ngâythơ” nói.
Cô đứng người. Trời ơi, cái tấm hình hồi bé, bé ơi là bé của cô.Bình thường thì không có gì phải giấu nhưng đằng này, tấm đó là tấm thuộc vào hạng “tuyệt mật” của cô. Lí do thì đơn gản thôi. Đó là cảnh cô “tắm tiên” hồi bé. Hic…hồi còn bé mà, làm sao cô biết được chứ. Không hiểu làm sao mà Phong thấy được. Xấu hổ chết mất.
- Em…em…không biết… - cô ấp úng.
Nói thế thôi chứ thật ra, cả Phong, Vũ và Triệt đều biết là ai mà.Hôm ở nhà cô, lúc cô chạy đi cất cuốn album thì rớt tấm hình đó ra. “May mắn”là cả ba người đều nhặt được.
- Thật không? Anh nghĩ là em biết đó. Vì đằng sau bức ảnh đó cóghi là… - Phong nói.
- KHÔNG… Em không biết. Em sẽ chịu phạt. – cô đỏ mặt.
Phong bật cười, cả Vũ và Triệt cũng không thể kim nén được nữa.Chỉ liên quan tới Xuân thôi thì kiểu nào cũng có cái để chọc mà.
- Vậy sao? Được thôi. Anh sẽ nghĩ ra hình phạt nào đó cho em đây.
- Vâng. – cô méo mặt gật đầu.
- Ừm, nhưng giờ anh chưa biết nữa. Có lẽ để sau vậy. – Phong xoa đầu cô, cử chỉ rất dịu dàng và trìu mến.
- Được thôi. Em nghĩ như thế cũng không có ảnh hưởng gì đâu. À,giờ em mới chợt nhớ ra mình cũng có việc rất rất tò mò muốn hỏi anh Phong. –Tiên xen vào.
Phong quay qua nhìn Tiên, ánh mắt đầy thắc mắc. Mọi người xung quanh cũng thế. Xét theo giọng điệu thì có vẻ là rất quan trọng.
Chương 51
- Sao thế? Được chứ ạ? – Tiên hỏi lại.
- Tất nhiên rồi. – Phong gật đầu.
- Cảm ơn anh. Chỉ là, dạo này hình như anh đang thích một ai đó, không biết em và mọi người ở đây có thể được biết không? – cô từ từ nói từng chữ một.
Nghe câu hỏi đó, Phong ngẩn người ra. Anh thoáng bối rối, liếc nhìn người con gái đang ngồi cạnh anh, lòng chợt rối bời. Anh biết rõ tình cảm của mình nhưng không muốn cho người con gái đó biết và cũng không muốn làm người con gái đó khó xử. Tất nhiên điều quan trọng hơn là anh chưa thực sự sẵn sàng để nói rõ tình cảm của mình. Có lẽ vì muốn tốt cho cả hai lúc này.
Nhưng có một điều chắc chắn là anh không thể phủ định tình cảm ấy. Cái tình cảm đang ngày càng mãnh liệt, đang dần dần chi phối trái tim anh. Nó làm anh trở nên mềm yếu đến đáng sợ. Nó cho anh cái cảm giác nhói đau mà từ trước tới giờ anh chưa từng biết. Dù đau tới mấy anh vẫn chập nhận một cách ngu ngốc mà không chạy trốn.
- Phải. Anh đang thích một cô gái. Rất thích mới đúng. – anh cười, nụ cười có chút gì đó hơi cay đắng.
- Vậy sao? Thế còn tên người con gái đó. – Tiên mỉm cười hài lòng với câu trả lời đó của Phong.
Triệt thì ngược lại. Cậu không muốn biết mà đúng hơn là không muốn người con gái đó biết ngay lúc này. Không muốn chút nào cả. Cậu sợ rằng, chỉ cần cô ấy biết thì khoảng cách giữa cậu và cô sẽ càng xa. Mặc dù điều đó không phải là sự thật.
Vũ im lặng ngay khi nghe câu hỏi đó của Tiên. Anh cũng biết mục đích của Tiên khi hỏi câu đó. Anh cũng chẳng quan tâm lắm, điều anh lo bây giờ là Phong. Anh biết Phong sẽ nói ra tình cảm của mình nhưng không phải là lúc này. Khi người con gái đó còn quá non nớt, có lẽ chưa đủ để đón nhận hay từ chối một tình cảm nào cả. Ngay cả đối với Triệt, cô từ chối chỉ vì cô muốn làm bạn với cậu ấy. Đối xử tốt, quan tâm với tất cả những người thích cô một cách chân thành. Nhưng có hay rằng, hành động đó cứ cho những người đó một cái hi vọng”viển vông” nào đó để rồi tất cả lại tan vỡ khi họ nhận ra sự thật.
- Câu hỏi này liên quan tới vấn đề riêng tư nhiều quá, ta không nên làm khó anh Phong như thế, phải không? – Triệt vội vã chen vào.
- Sao thế? Không lẽ cậu không tò mò hay là cậu biết rồi. Lúc này, em nói rõ người em thích ra, có sao đâu nào. – Tiên bướng bỉnh.
Phong cười nhạt, không nói gì.
Băng im lặng, anh cũng khẽ cười. Rõ ràng là mọi người hẳn ai cũng biết rồi, chỉ có điều “nhân vật chính” không biết hoặc đang “cố tình” né tránh trước điều đó. Vậy thì tại sao lại muốn làm khó Phong như thế chứ.
- Được rồi. Đúng là anh thích cô ấy nhiều nhưng anh sẽ không nói ra tên cô ấy đâu. Vì thế anh sẽ chịu phạt thay vậy. Được chứ? – Phong cười nói, điều đó thật khó để nói ra.
- Vậy sao? Anh chắc chứ? – Tiên có hơi thất vọng.
Phong gật đầu.
Tiên nhìn anh rồi khẽ liếc nhìn khuôn mặt đang ngơ ngơ nhìn vui vơ đi đâu đó. Khẽ nhếch mép lên cười, cô tuyên bố:
- Được rồi. Vậy em muốn anh hôn một cô gái nào đó, ngay lập tức. Anh biết đó là ai mà, phải không? – Tiên nháy mắt.
Phong ngẩn người. Tiên cố tình muốn như thế sao? Làm khó anh như thế mới được sao?