XtGem Forum catalog
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Có hai cách để bạn truyền đi ánh sáng, đó là trở thành 1 ngọn nến hoặc là một tấm gương để phản chiếu nó.

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Tình yêu quý tộc full

Tình yêu quý tộc full Trang 57

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~99):

Đầu << 56 57/99 58 >> Cuối



Tiếp tục đi thẳng và không ngoái đầu…mặc cho Băng đang cố giải thích gì đó. Tất cả quá đủ đối với anh rồi. Anh không muốn nghe thêm bất cứ điều gì nữa.

Băng lặng người nhìn dáng người kia dần khuất sau góc hành lang. Anh khẽ thở dài. Đã lâu rồi, cả hai người không gặp, Huy vẫn vậy, không có gì thay đổi ngoài trừ đôi mắt ngày càng trở nên băng giá đến đáng sợ kia.

Vẫn ngốc nghếch và trẻ con. Lúc nào cũng thế, mặc cho những việc cậu làm là gì.

Người con gái trong tay anh khẽ cựa quậy làm anh chợt tỉnh. Nhìn xuống khuôn mặt sưng sưng như vừa khóc của cô, lòng anh thoáng bối rối.

Lưỡng lự một hồi, anh đành đưa cô về phòng mình. Không biết đã xảy ra chuyện gì.

Băng giật mình khi nghe tiếng bước chân đằng sau mình.

Cô đã tỉnh.

Khuôn mặt nhợt nhạt, mái tóc rối bù xù, quần áo nhếch nháng, toàn thân như đang run lên. Đôi mắt ẩn chứa sự hoảng loạng, sợ hãi.

Anh chợt khó chịu.

- Xin lỗi vì hôm qua…không đưa cô về phòng được. – anh nói.

Đôi mắt trong veo tối sầm lại, toàn thân run rẩy, cô lắc đầu.

- Em…muốn về nhà… – cô bật khóc.

Anh đứng người. Anh đã làm gì sai sao? Im lặng, nhìn cô một lúc lâu, anh khẽ thở dài, bước lại gần, nhẹ xoa đầu cô.

- Ừm.

Anh thoáng mềm lòng. Chỉ khi đứng trước người con gái này, anh mới không còn là chính mình…anh đã thay đổi. Không biết từ bao giờ, anh ghét nhìn những giọt nước mắt trên khuôn mặt ấy?

………………………………

Phong tỉnh dậy, đầu đau kinh khủng. Hơi nheo mắt khi bắt gặp ánh sáng chiếu thẳng vào mắt. Toàn thân mỏi nhừ. Đầu óc hoàn toàn trống rỗng, những gì xảy ra hôm qua đều không còn chút ấn tượng gì trong anh. Và nó làm anh khó chịu.
Cố gắng đứng dậy, khẽ vươn vai, từ từ đi về phía phòng tắm…

Rầm…

Cánh cửa bị mở một cách thô bạo, anh hơi nheo mắt nhìn về phía đó. Cảm thấy có chút khó chịu khi bị làm phiền vào buổi sáng như thế này.

Anh giật mình, khi nhìn thấy khuôn mặt hằm hằm đầy tức giận, khinh ghét của Triệt, theo sau là bước chân vội vã, lo lắng của Vũ.

Có gì sao? Có chuyện gì vào buổi sáng thế này?

Bốp…

Phong điếng người, đầu choáng váng khi nhận ngay một cú đấm của Triệt. Bị mất thăng bằng, anh té nhào ra sau.

Cảm giác đau đớn len lên tận óc, xây xẩm, bực bội.

- Cậu…bị điên à. – Phong xoa xoa vết thương.

- Đồ khốn…thì ra tôi đã nhìn nhầm anh. – Triệt đè Phong xuống, túm chặt cổ áo, khẽ riết qua kẽ răng.

- Cậu nói gì thế? – anh ngớ người.

- Chẳng lẽ, anh không nhớ những gì mình đã làm từ hôm qua sao? – Triệt gằn giọng.

- Việc gì?

- Đồ tồi…

- Được rồi, Triệt. Cậu nên biết đây là đâu. Ra ngoài…tôi sẽ nói chuyện với cậu ấy. – Vũ xen vào.

Triệt hằm hằm nhìn Vũ rồi lại nhìn Phong. Lòng hừng hừng lửa giận, trái tim nhói đau từng đợt từng đợt dồn dập.

Cậu thả Phong ra và chạy nhanh ra khỏi phòng, lao nhanh về một hướng vô định, giờ cậu nên làm gì đây?

…………………………….

Căn phòng im lặng tới nặng nề.

Phong ngồi thẳng dậy, kéo lại thẳng nếp áo, xoa nhẹ vết thương.

Trong khi đó, Vũ nhìn chằm chằm vào anh, thương hại, đau xót.

- Cậu thật sự không nhớ gì sao? – Vũ chậm rãi nói.

- Nhớ gì? – anh hỏi.

- Thật sự sao? Về Xuân ấy. – Vũ tiếp tục.

- Cậu nói thẳng ra đi? Có chuyện gì liên quan tới em ấy sao? – Phong bắt đầu nóng lòng.

Vũ gật đầu nhè nhẹ, không nói gì. Khẽ thở dài, rồi nhìn thẳng anh…

Phong sững người, đầu óc mụ dần đi…mọi thứ xung quanh trở nên mờ nhạt, vùng dậy, loạng choạng chạy lao nhanh ra khỏi phòng, điên cuồng tim kiếm hình bóng của người con gái kia. Anh muốn giải thích, anh cần phải nói chuyện…
Làm ơn có ai nói với anh rằng đây chỉ là một lời nói dối. Làm ơn…tại sao anh lại không thể nhớ bất cứ điều gì chứ?

Nhịp tim anh đập nhanh, hơi thở khó khăn…toàn thân đau đớn, dày xéo lên lòng anh…anh điên rồi…Tại sao anh có thể làm tổn thương người con gái ấy chứ? Tại sao.

Phong gục hẳn người xuống, thơ thẩn nhìn về một phía nào đó một cách ngờ nghệch…

Vũ bước chầm chậm lại gần, ngồi cạnh, khẽ vỗ vai anh thật nhẹ…

Phong dựa hẳn vào người Vũ, hét lên…lòng anh tan nát, nước mắt muốn rơi ra nhưng nó không có lí do gì để đi ra. Tất cả là do anh…

- Em ấy về trước rồi, cũng tới lượt chúng ta rồi. Đừng lo, chúng ta sẽ giải quyết việc đó từ từ. – Vũ an ủi, anh cũng cảm thấy buồn thây cho Phong…chính anh cũng phải ngỡ ngàng trước hành động đêm đó của Phong…Tại sao chứ?

…………………………………..

Trở về căn nhà to lớn, trong lòng nặng trĩu. Mệt mỏi về cả thể xác lẫn tâm hồn. Hình ảnh đêm đó vẫn cứ mập mờ trong đầu cô. Niềm tin ta vỡ khó có thể lấy lại. Thật khó đối mặt với sự thật này. Giờ cô nên làm sao đây?

Lê từng bước chân nặng nề, chán nản dọc hành lang, đi theo một hướng vô định nào đó không rõ ràng. Trốn trong một góc nhỏ, co mình lại, suy nghĩ…và tránh xa tất cả.

…………………………………….

Phong lao nhanh vào nhà, bỏ qua tất cả sự chào đón của những người ở đây. Đôi mắt tìm kiếm một người nào đó. Anh lưỡng lự. Nửa muốn gặp, nữa không dám gặp. Anh phải làm gì, phải nói gì được chứ?

Hành lang trở nên dai dẳng, kéo dài mãi. Đôi chân nặng nề, vội vã, cuống quít.

Anh đứng người lại, thở dốc. Tim ngừng đập một nhịp, toàn thân lạnh toát.

Dáng người ấy. Nhỏ bé, sợ hãi và đau đớn.

Anh im lặng và nhìn.

Cơ thể tự phản ứng khi nhìn thấy có người đang chú ý tới mình. Xuân mệt mỏi, ngẩng đầu và ngước nhìn người đó.
Cô giật mình. Hoảng sợ. Run rẩy.

Vội bật dậy, bỏ chạy.

Cánh tay kia vươn ra kéo tay lại. Thoáng kinh hãi, như một phản xạ cô quay người lại.

Bốp…

Đôi tay run run, nhìn anh trân trối. Cô bối rối nhưng không xin lỗi.

- Bỏ ra. – cô yếu ớt nói rồi bỏ chạy.

Anh ngồi sụp xuống, mắt trân trối nhìn dáng người kia đang dần khuất xa, cũng như lòng anh đang dần vỡ vụn.
Đôi môi khô khốc, không thể nói được gì. Ngay cả gọi tên người con gái đó anh cũng không đủ sức lực.

Đôi mắt mờ dần, đầu óc điên cuồng gào thét. Có lẽ…anh đã hết hi vọng thật rồi.

Cái tát yếu ớt đó như một đòn giáng, như một dấu chấm hết cho mối tình đơn phương của anh.

Đau?

Không. Không đau.

Anh chẳng còn sức để cảm nhận nó hoặc là nó đã vượt quá khả năng cảm nhận của anh. Quá đau để có thể cảm nhận được.
Bao nhiêu mơ ước, dự định ấp ủ của anh giờ như bọt biển tan vào trong đại dương mênh mông của sự tuyệt vọng của mình và sự ghẻ lạnh xa lánh của người con gái kia.

Làm sao bây giờ? Anh phải làm sao?

Băng âm thầm bước tới cạnh Phong, ngồi xuống, nhẹ nhàng vỗ vai an ủi. Như tìm thấy điểm tựa, Phong gục đầu vào vai anh, điên cuồng hét nhưng không thể phát ra một âm thanh nào cả. Không thể cất lên một lời than vãn hay tự trách bản thân được. Chỉ biết gục đầu và dằn vặt.

Đọc tiếp: Tình yêu quí tộc – Chương 64
Trường Lâm Quang đã trở lại nhịp hoạt động ồn ào quen thuộc sau hai tuần nghỉ lễ. Dường như ai cũng có vui vẻ hơn sau khi nghỉ ngơi. Quay trở lại trường học, với một học kì mới bắt đầu cũng có nghĩa là sẽ có nhiều việc phải làm hơn trong năm nay. Hàng đống kế hoạch đã được lập ra từ trước kì nghỉ lễ.

Không những thế, năm nay trường còn “chào đón” sự trở lại của Mỹ Tiên – cháu gái cưng của chủ tịch tập đoàn đứng thứ hai của nước, là đối thủ ngang hàng của tập đoàn AJ. Người ta vẫn thường đồn đại rằng: “ có thể hai tập đoàn này có thể trở thành thông gia của nhau, nếu vậy thì chắc chắn sẽ không còn ai có thể ngang cơ với liên kết bền vững này”. Và dường như có vẻ tin đồn đó có thật, khi người ta vẫn có thể nhận thấy được sự đối xử đặc biệt của Tiên đối với Băng.

Càng ngày càng có nhiều giả thiết đặt ra càng khiến cho mọi người cảm thấy tò mò, nhất là khi Băng cũng không có ý định sẽ phản đối tin đồn đó cho dù cũng không đồng ý. Việc Tiên trở lại trường Lâm Quang sau mấy năm du học ở Pháp, đang kích thích sự chú ý của giới báo chí.

Tất nhiên không phải 100% học sinh trong trường sẽ thích điều đó nhưng không ai dám ra mặt đúng hơn là không thể ra mặt. Ai cũng sợ cái “chỗ dựa” vững chắc của Tiên, không ai dại mà chạm vào nó.

……………………………………

Buổi sáng thứ hai vẫn như bao ngày trước. Đường tới trường tấp nập những chiếc ô tô sang trọng; những nam sinh, nữ sinh “chảnh chọe”, “màu mè” cười cười nói nói vuii vẻ. Một phần để chào hỏi bạn bè nhưng mục đích to lớn hơn chắc vẫn chỉ là để khoe mẽ món đồ mơi.

Một số ít khác kém ồn ào hơn thì chỉ “hiên ngang” bước vào trường mà không thèm để ý tới ai cả, vẫn cho mình là nhất.

Cũng con đường ồn ào, một góc nhỏ. Một cô gái dáng người nhỏ bé đang bước chậm rãi đi vào sân trường. Có vẻ như cô đã gầy đi rất nhiều, đôi mắt như chứa đựng thêm vào nhiêu suy nghĩ và dằn vặt.

Xuân nhìn bâng quơ về một phía nào đó, im lặng và chậm rãi bước tiếp.

Tiếng la hét, gây sự chú ý của cô. Ngó về phía đó một chút tò mò. Chiếc limouse trắng đang đến gần rồi dừng hẳn.

Một người con gái bước ra. Đó là Tiên.
Khẽ nở nụ cười cao ngạo, Tiên liếc nhìn mọi người với ánh mắt bình thản.
Lại một lần nữa, tiếng la hét vang lên vì cũng một chiếc Limouse đen đang đến.
Tất nhiên ai cũng biết vì sao nó lại thu hút như thế.

Chiếc xe chậm dần, chậm dần rồi dừng hẳn.

Bốn người con trai từ từ bước xuống. Tiếng la hét càng to lớn và dữ dội hơn.

Vũ bước xuyên qua đám đông, lịch sự mỉm cười đáp lại một vài cô cậu học sinh đang tủm tỉm, nhưng trong lòng anh lại đang suy nghĩ một vài chuyện khác.

Triệt bước thật chậm, đôi mắt tìm trong đám đông bóng dáng của ai đó. Sự nhôn nhao, ồn ào càng khiến cậu gặp khó khăn hơn trong việc đó. Sau một hồi, cố gắng, cậu đành lắc đầu thất vọng, bước thẳng vào trường.

Phong mệt mỏi lách khỏi đám đông. Khuôn mặt thanh tú che dấu sự dằn vặt và khổ sở nào đó. Anh đã không gặp cô ấy gần một tuần rồi. Người con gái đó trốn tránh gặp mặt anh. Cũng phải, đó là điều hiển nhiên mà. Đau…nỗi đau lại tan chậm trong lòng, cái đăng đắng từ từ lan tỏa trong miệng chảy xuống tim như thành một liều thuốc độc giết chết anh suốt mấy ngày qua.
Anh tìm kiếm hình bóng ấy trong vô vọng, rồi cũng đành ngậm ngùi quay đi.

……………………..

Trong một góc nhỏ nào đó, một cố gái nhỏ đang đứng im lặng và ngắm nhìn họ. Đôi mắt mệt mỏi, đượm buồn không nói nên lời…
Bắt gặp dáng vẻ của Phong, người cô khe run lên, tay chân trở nên vụng về, bước lùi lại mấy bước núp sau gốc cây, không dám nhìn thẳng về phía đó.

Không thể nào đối diện được với anh. Cảm giác sợ hãi, ghê sợ vẫn còn nguyên vẹn trong cô. Mặc dù Vũ đã nhiều lần giải thích, cô cũng biết rằng bản chất của Phong không phải là thế nhưng cô vẫn cố chấp né tránh anh một cách tuyệt đối.


Đầu << 56 57/99 58 >> Cuối

Nhập trang (1~99):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON