Khẽ thở dài, Xuân quay lưng lại, tiếp tục hướng về cánh cổng trường to lớn kia. Cô hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Băng vẫn còn đứng đó, có lẽ là do đang bị Tiên níu kéo gì đó. Cô nhìn anh chăm chú, một cảm giác an toàn nhẹ nhõm nào đó chậm rãi xâm chiếm khắp cơ thể.
Cô chợt nhớ tới tối hôm đó, cô đã gặp một người con trai nào đó, anh ấy đã giúp mình nhưng thật khó để nhớ rõ đó là ai vì trời quá tối. Điều làm cô thấy thắc mắc là sự quen thuộc của người con trai xa lạ đó.
……………………………….
Băng đưa mắt nhìn xung quanh, vô tình bắt gặp dáng vẻ ngẩn ngơ của người con gái kia. Khuôn mặt có phần hốc hác và sợ sệt. Lòng anh chợt thắn lại, khẽ lắc đầu, anh quay lưng bỏ đi, bỏ qua sự níu kéo của Tiên. Anh không quá quan tâm tơi sự bám víu đó. Vì anh còn nhiều điều phải suy nghĩ hơn việc đó nữa.
Chỉ có anh nhận ra sự hiện diện nhỏ bé đó, chỉ anh nhận ra được suy nghĩ đó. Đã từ bao giờ anh có thể làm được điều đó, có thể tìm thấy được người con gái đó trong đám đông như một phản xạ?
………………………………………
Phòng học náo nhiệt với đủ thứ việc để bàn bạc…nào là những gì mà họ đã làm trong kì nghĩ, những món quà đắt tiền mà họ có, bla..bla…hàng đống thứ xa xỉ được lôi ra với mục đích là để khoe mẽ…Điều này đã quá quen thuộc ở cái nơi dành cho học sinh giàu có như thế này…
- Tao nghe nói, lần này Tiên về là vì anh Băng đó. – một đứa con gái nào đó lên tiếng.
- Còn phải nói, còn mục đích nào sao? – giọng nói chanh chua nào đó xen vào.
- Tao nghĩ là chị ấy lo hảo rồi, anh Băng thì thích ai được chứ? – một người khác cũng tham gia vào cuộc bàn tán đó.
- Ừ nhỉ? Lúc nào cũng thấy anh ấy giữ khoảng cách với người khác, đặc biệt là con gái nha. – một giọng tiếc nuối vang lên.
- Tao chưa thấy đứa con gái nào tiếp cận anh ấy thành công cả. Mà cũng chỉ có Tiên là có thể ở gần anh ấy thôi.
- Công nhận hai người đó cũng đẹp đôi.
- Ừ, đẹp thì đẹp nhưng tao không thích.
- Mày cẩn thận cái mồm đó. Tiên mà nghe được là chết. Ai mà chẳng biết anh Băng là của Tiên chứ?
- Hừ…
Hàng loạt vấn đề bàn tán về hai người đó. Nhiều người ủng hộ nhưng nhiều người không. Nói thì chỉ nói thế thôi, đâu ai có thể làm gì được chứ.
Ở một góc lớp nhỏ, Xuân mệt mỏi, nằm gục trên bàn, đeo tai nghe, im lặng và suy nghĩ điều gì đó. Cô nghe hết cuộc đối thoại của họ. Lòng thoáng xáo động.
Có đúng là không ai có thể chạm vào lòng của anh ấy? Có thật là chỉ có Tiên hợp với anh ấy? Có thật là Băng cũng thích Tiên không?
Câu hỏi đó cứ loanh quanh trong một góc nhỏ lòng cô, làm cho tâm trạng đã rối này càng rối hơn. Lo sợ, giận dỗi, khó chịu…cùng với những ám ảnh dai dẳng suốt một tuần qua như làm cô phát điên lên.
Vặn volume to lên để né tránh lời bàn tán kia. Nhắm mắt thật chặt để cố lấy lại bình tĩnh, mặc dù đó là cả một nổ lực.
…………………………
Triệt bước vào lớp trễ một chút nhưng vì hôm nay, hai tiết đầu là giờ tự quản nên cũng chẳng ảnh hưởng gì lắm.
Ngay khi cậu bước vào lớp, mọi cuộc nói chuyện về Tiên và Băng cũng ngay lập tức bị dẹp bỏ. Thay vào đó vẫn là những câu chào hỏi, cố gây chú ý của cậu. Nhạt nhẽo, giả tạo.
Cậu chỉ mỉm cười chào lại, vân giữ thái độ thân thiện như lúc trước. Đưa mắt khắp lớp tìm kiếm người con gái đó. Khẽ thở phào khi nhận ra dáng người nhỏ bé đó.
Vội lách người đi đến và ngồi cạnh cô. Im lặng, nhìn cô nặng nề. Khuôn mặt trẻ con ngày nào của cậu giờ như trầm lại.
Một nhóm người kéo tới làm bắt chuyện với Triệt khiến cậu hơi khó chịu vì bị làm phiền, lúc này cậu chỉ muốn yên tĩnh cho cậu và cả người con gái kia.
- Triệt lâu không gặp, nhìn cậu khác quá nhỉ? – My kéo tay Triệt và nói.
- Ừ…cảm ơn. – Triệt đáp gọn lọn.
- Hôm nay cậu đi cùng với các anh ấy hả? – Thảo tiếp lời…
- Ừ…
-……..
Cuộc nói chuyện cứ kéo dài mãi bởi hàng loạt câu hỏi ngớ ngẩn của đám con gái, làm Xuân có phần hơi bực bội. Ngồi vùng dậy, nhìn vào đôi mắt ngạc nhiên của những người xung quanh và ánh mắt hối lỗi của Triệt.
Khẽ lắc đầu, Xuân lách người qua Triệt, vượt qua mấy người kia và đi thẳng ra khỏi lớp. Bước chân dồn dập như đang muốn chạy trốn vì một điều gì đó…
Triệt thở dài, cũng từ từ đứng dậy bỏ ra ngoài nhưng không phải để đuổi theo cô ấy. Có lẽ nên để cô ấy một mình một chút, mặc dù ngay lúc này anh chỉ muốn lao đến bên cạnh và ôm cô thật chặt vào lòng, đập nát hết mọi đau khổ, dằn vặt của cô, bao bọc cô trong cái vòng tay nhỏ bé, vững chắc của mình dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Đọc tiếp: Tình yêu quí tộc – Chương 65
Xuân bước dọc hành lang, mặt nhìn mông lung ra ngoài cửa sổ, tai nghe vẫn phát ra một bản nhạc không lời buồn nào đó.
Gió khẽ thổi làm mái tóc của cô tung bay, tiếng lá cây xào xạc, ánh nắng len lỏi qua kẽ lá, chiếu qua cửa sổ. Không gian như trầm lại, lắng đọng trong cái cảm xúc hỗn độn của con người nơi đó.
Đã một tuần rồi, không khí ngột ngạt của nhà Chính vẫn thế, không có gì thay đổi. Cô luôn tìm cách trốn tránh và dường như Phong cũng biết nên anh cũng không cố gắng tìm kiếm cô.
Bao giờ thì cô mới có thể bình thường hóa mối quan hệ này đây. Và cũng vì chuyện của cô mà mọi người trong nhà cũng trở nên trầm mặc và lo lắng nhiều hơn. Cô phải làm sao đây?
Dựa lưng vào khung cửa sổ, hướng ánh mắt qua những tán lá, nhìn nó đung đưa trong gió một cách vô thức.
Nắng làm khuôn mặt trầm tư của cô thêm phần có sức sống, nó cố gắng khích lệ tinh thần, gió nhẹ nhàng xoa dịu và an ủi tâm trạng u buồn của cô.
Cô im lặng, thơ thẩn ngắm nhìn khung cảnh buổi sớm, thả hồn vào không gian để tạm quên đi suy nghĩ năng nề của những ngày vừa qua.
Tiếng bước chân chậm rãi, đều đều vang lên dọc hành lang. Bóng dáng của người con trai từ từ xuất hiện ở đằng xa. Khuôn mặt thanh tú khẽ nheo mắt khi nhìn vào tập tài liệu trên tay. Bao nhiêu công việc dồn dập tới trong tuần tới, đã thế anh còn “định” làm hộ người con gái kia. Trông cô có vẻ đang có một chút khó khăn, anh không muốn làm phiền cô ấy thêm nữa.
Thu xếp gọn lại tập tài liệu trên tay, rẽ qua một khúc quẹo, anh chợt khựng lại, đôi mắt đen sâu thẳm thoáng rung động, lòng chợt dậy lên một cảm xúc kì lạ khó tả. Tại sao vậy chứ?
Khuôn mặt ngây thơ, ẩn chứa một chút nỗi niềm nào đó, mái tóc dài buông nhẹ khẽ lay động trong gió. Ánh mặt bâng quơ nhìn về một hướng xa xăm, chiếc tai nghe làm cô như tách biệt khỏi không gian tĩnh lặng này để chìm vào dòng chảy cảm xúc hỗn độn của mình.
Anh thoáng lưỡng lự. Nửa muốn đi vào trong phòng, để cô ở lại một mình nhưng một nữa muốn chạm tới khung cảnh tách biệt kia.
Dường như, Xuân cảm nhận được ánh mắt chăm chú, quen thuộc của ai đó, cô khẽ quay người về phía đó.
Tim vẫn trật nhịp như bao lần trước. Toàn thân run lên vì hồi hộp, hơi thở có chút gấp gáp, bồi hồi. Cố cũng đáp lại đôi mắt đen đó.
Một thoáng im lặng bao trùm cả không gian. Lá cây, nắng và gió cũng chỉ biết im lặng theo dõi hai con người kia, âm thầm kéo gần khoảng cách giữa họ.
Đôi mắt của Xuân khẽ lay động, cô cúi chào Băng. Có một chút bối rối, ngập ngừng.
- Em chào anh. – cô lên tiếng.
- Ừ…không vào lớp sao? – Băng bước gần tới cô.
- Dạ, lớp hôm nay là tiết tự học nên…em muốn ra ngoài một chút. – cô trả lời.
- Ừ…Nếu rảnh thì có thể giúp tôi một vài việc vặt được không? – Băng nói.
Cô nhìn anh một lúc rồi khẽ gật đầu.
………………………………
Sắp xếp lại đống tài liệu bừa bộn trên bàn, soạn thảo văn bản, photo các bản thảo, bla… Cả đống việc lặt vặt được Xuân giải quyết trong một thời gian ngắn. Hoàn thành công việc cũng đã mất hơn một tiếng. Cũng sắp tới giờ ăn trưa, cô đứng dậy, đi vào văn phòng của Băng để đưa nốt sấp tài liệu lúc nãy, để nhanh chóng đi xuống căn tin.
Vừa bước vào phòng, cô đã thấy ngay Băng đang mải mê nghiên cứu cả đống giấy trên bàn. Mãi nhìn một lúc, cô mới chợt tỉnh.
Cô mỉm cười, bước lại gần và đặt sấp giấy lên bàn, vừa định lui ra anh lên tiếng.
- Về chuyện đó, tôi nghĩ cô nên thử nói chuyện với Phong đi.
Xuân giật mình khi nghe đến cái tên đó.
- Dù gì, cậu ấy cũng không phải là người như thể phải không? – anh tiếp tục.
- Em…em… – cô ngập ngừng.
- ……
- Em biết rồi….
Vừa định mở lời, cánh cửa văn phòng mở ra, một người con gái bước vào. Vừa đặt chân vào phòng, nụ cười trên môi cô chợt tắt ngúm.
- tại sao hai người lại ở đây? – Tiên nghi ngờ, lấy lại nét mặt bình thản bna đầu.
- Em làm giúp anh Băng vài việc. – Xuân giải thích.
- Vậy sao? Xong chưa? Em vẫn chưa đi ăn trưa sao? – giọng Tiên có phần hơi khó chịu.
- Em vừa xong, em đi đây. Chào anh chị nhé? – cô mỉm cười rồi luống cuống lách qua Tiên để ra khỏi phòng.
Không hiểu sao, giờ Tiên có vẻ không thích cô như xưa, mặc dù vẫn đối xử tốt với cô. Chắc là Tiên không muốn cô ở quá gần Băng. Dù gì đã là con gái thì ai mà chả ghen khi nhìn thấy người con trai của mình ở cùng người con gái khác chứ.
Cô lắc đâu rồi ung dung bước ra khỏi phòng. Tâm trạng có phần tốt lên đôi chút. Chẳng hiểu sao, chỉ cần ở bên Băng, nghe Băng nói thôi cũng đủ làm cô cảm thấy thoải mái, nhẹ nhõm đi một chút.
Lần này có lẽ Băng nói đúng. Không thể trốn tránh mãi được, dù gì cũng chưa có gì quá nghiêm trọng xảy ra. Cô sẽ cố gắng để bình thường hóa lại mối quan hệ lúc trước với Phong…
Vừa đi vừa suy nghĩ, cô bước nhanh xuống cầu thang. Đúng lúc đó, một người con trai xuất hiện từ đằng sau…
- Xuân. – anh cất tiếng gói.
Cô giật mình khi nhận ra tiếng nói đó là của ai? Cô thoáng run rẩy. Biết là cô sẽ nói chuyện với anh trong một ngày nào đó nhưng không ngờ là ngay lúc này.
- Anh có chuyện muốn nói. – giọng nói có chút van nài, đau khổ.
Cô thoáng lúng túng, giờ phải làm sao đây? Không thể từ chối anh một cách phũ phàng được. Lãng tránh anh suột một tuần nhưng cô vẫn biết những lần anh cảm thấy dằn vặt vì việc đó, cũng cố gắng để đối mặt với cô, cho dù nó không dễ dàng gì.
Cô lưỡng lự một lúc, rồi cũng từ từ quay lại, nhìn thẳng vào anh, khẽ gật đầu.
Đọc tiếp: Tình yêu quí tộc – Chương 66
Cả hai bước cùng nhau trong im lặng. Phong đi trước, theo sau là Xuân. Tâm trạng của cả hai dường như hết sức nặng nề, rối rắm. Mỗi người một suy nghĩ, cố gắng sao cho cuộc nói chuyện có thể trở nên suôn sẻ và nhẹ nhàng nhất có thể.
Sân thượng yên ắng đến ngột ngạt. Phong đứng im lặng, nhìn Xuân chăm chú như chưa thể nói được điều gì. Suốt một tuần qua, không khi nào anh thôi không dằn vặt bản thân. Anh căm ghét con người của bản thân mình. Anh vẫn không thể nào nhớ lại cái đêm hôm đó nhưng ánh mắt của cô trao anh. Cả sự giận dữ, khinh bỉ của Triệt, thái độ e ngại của Vũ…tất cả cũng đủ chứng minh điều tồi tệ mà anh đã làm là sự thật.