- Em… cô không biết nói thêm gì.
- Được rồi, tốt nhất là nên đưa em ấy đến phòng y tế đã. – Băng xen vào, giọng nói nhỏ nhẹ mang theo chút gì đó hối thúc.
- Ừ. – Duy bình tĩnh trở lại rồi đưa tay bế cô lên, kéo cô ra khỏi vòng tay của Băng khiến cả hai người có chút gì ngỡ ngàng.
Nhìn thoáng qua nét mặt của Băng và Xuân, trong lòng Duy có chút khựng lại, cảm giác như mình vừa làm mộtviệc gì đó không đúng cho lắm nhưng anh mặc kệ. Tâm trạng lúc này đangrất bực bội. Thật không hiểu tại sao, Xuân lại hết lần này tới lần khácbị bắt nạt một cách quá đáng như thế. Anh cảm thấy bực bội thay chochính cô lúc này, có phải là quá thừa thải không?
Duy vẫn cứ giữ suy nghĩ đó cho đến khi tới phòng y tế. Đẩy nhẹ cửa vàovà đặt cô lên giường gần qua rồi ngay lập tức quay đi về phía tủ thuốcgần đó.
Xuân cảm thấy không thoải mái. Duy đang giận cô sao? Chẳng lẽ vì việc cô chấp nhận để bị đánh sao? Đâu phải là cô muốn vậy, là do cô sai hơn nữa làm sao cô có thể chống lại cả một nhóm người như thế chứ.
Rầm…
Cánh cửa phòng y tế bất chợt mở tung, hai dáng người đột ngột chạy vàophòng, khuôn mặt cùng hiện lên nét lo lắng, áy náy nào đó.
Là Phong sao? Có cả Triệt nữa. Sao họ biết tin này nhanh thế chứ? Xuânthầm thở dài, phải làm sao để đối mặt với họ đây? Lần này khiến cả haingười phải khó xử rồi.
- Em không sao chứ? – Phong chạy lại, kéo tay cô về phía mình, vô tìnhđụng phải chỗ lúc nãy cô bị đánh khiến cô không kìm được bật ra tiếngkêu đau.
Phong giật mình, vội vàng buông tay ra, kìm nén lại thứ cảm xúc hỗn độntrong mình, có chút lúng túng trước hành động vừa rồi của mình.
- Cậu ngốc vừa thôi chứ. Tãi sao lại để ra nông nỗi này. – Triệt không khách khí, trách mắng cô.
- Xin lỗi. Là lỗi của tớ. – cô cười trừ để an ủi hai người đang đứng trước mặt mình.
- Cậu bị điên sao? Tại sao lại nhận lỗi về mình chứ. – Triệt trợn mắt nhìn cô như không thể tin những gì mình vừa nghe.
- Không, thật mà. Lần này khiến hai người khó xử rồi. – cô nặng nề nói, nụ cười nhàn nhạt có chút hối lỗi.
- Cậu…
- Được rồi. Việc này không liên quan gì tới em hết. Chỉ là vô tình, đừng trách bản thân mình một cách vô lí như thế. – Phong mất bình tĩnh xenvào.
- Em… - cô định nói gì đó nhưng lại im lặng. Cô không biết nói gì và hơn nữa cũng không muốn nói thêm gì nữa. Cảm giác đau ê ẩm cứ gặm nhắm khắp người khiến cô mệt mỏi và chán nản.
Lúc nào cũng vậy, có lẽ sẽ không bao giờ cô có thể chấp nhận được nhữngcon người ở đây và họ cũng sẽ không chấp nhận cô. Trong mắt những ngườiđó, cô không là cái thá gì. “Trèo cao” mấy thì cũng thế. Cô khinh ghétsự kì thị ngu ngốc kia. Tại sao ai cũng muốn gây sự trong khi cô hoàntoàn không làm gì họ. Vì cô chướng mắt? Vì cô xấu xí, ngu ngốc? Hay đơngiản chỉ là vì cô không cùng giai cấp “thượng lưu” với họ?
Dòng suy nghĩ bị cắt đứt khi một bàn tay nào đó đặt nhẹ lên vai. Nhẹnhàng, ấm áp và yên bình. Khẽ ngước nhìn chủ nhân của nó, cô bắt gặp cái nhìn dịu dàng, an ủi của người con trai đó, trong tim bất chợt run rẩy.
- Mọi người để em ấy nghỉ ngơi đi. Chẳng phải sắp vào tiết rồi sao? –giọng nói của Duy khiến mọi người chợt nhận ra hoàn cảnh lúc này.
Phong khẽ thở dài, quay qua xoa nhẹ đầu của cô rồi lẳng lặng quay đi.Trong lòng không hiểu đã quặn đau từ lúc nào. Khuôn mặt hơi tái cùng với những vết đánh thô bạo khiến cho anh cũng phải xót xa biết bao. Nhưnganh im lặng. Anh biết có lẽ có người phù hợp hơn anh để quan tâm tới côlúc này. Anh lê từng bước một cách máy móc, lờ đi vị đăng đắng nào đó cứ chực trào trong miệng. Đắng sao? Đau sao? Ừ, anh sẽ chịu đựng được.
Trái ngược với vẻ trầm mặc của Phong, Triệt có chút ồn ào, bất mãn hơn.Nhìn khuôn mặt với nụ cười máy móc ngớ ngẩn kia càng khiến cậu thêm bựcbội, tức giận. Cười? Vì cái gì chứ? Chẳng lẽ chỉ vì muốn người kháckhông lo sao? Cậu thầm trách mắng. Chẳng phải lúc này cô đang rất đausao. Toàn thân bị đánh đến mức bầm dập, te tua như thế mà vẫn cười. Đâylà lần thứ bao nhiêu rồi chứ? Nếu đau, nếu tủi thân thì tại sao khôngkhóc đi. Che giấu mãi cảm xúc đó thì được ích gì. Kiên cường, mạnh mẽđến đâu thì cũng chỉ là con người. Cái gì cũng sẽ có giới hạn của nó.Cậu cảm thấy bực bội thay cô.
Nhìn vào nụ cười ngây ngốc lần cuối trước khi rời khỏi. Cảm giác xót xa, đau lòng lại dậy lên trong lòng. Nhẹ vươn bàn tay, kéo Xuân vào lòng,ôm thật chặt trước cái nhìn ngạc nhiên của cô. Khoảnh khắc tim cậu ngừng đập là đây. Dáng người nhỏ bé nhưng mạnh mẽ này thật xa lạ. Bạn bè.Giữa cô và cậu sẽ mãi là thế. Cậu chỉ biết ngậm ngùi cất giấu thứ tìnhcảm ngu ngốc kia vào một góc trong tâm hồn mình. Chua xót, cay đắngthật. Không giúp được gì mà còn làm cô phải gặp rắc rối vì nó chứ. Ừthì, là vì tình cảm đó là lỗi của cậu mà. Vì nó quá lớn, lớn đến độc áccơ mà.
- Tớ xin nghỉ cho. Ngủ đi. Tớ tới thăm cậu sau. – Triệt thì thầm.
- Cảm…ơn…tớ khỏe mà…gặp sau. – Xuân ấp úng, khuôn mặt ửng đỏ vì hành động quá tự nhiên của
Triệt trước mặt hai người kia, đặc biệt hơn là trong đó có cả “bạn trai” của cô nữa chứ.
Khẽ gật đầu, Triệt đứng dậy rồi đi thẳng, trước khi đi vẫn kịp ném ánhmắt trách móc về phía Duy và Băng. Tại sao cậu lại trút giận lên haingười đó một cách kì quặc như thế chứ?
Ngay khi bóng của Triệt vừa khuất, căn phòng lại trở về vẻ yên tĩnh như ban đầu. Băng lặng nhìn cô không nói.
Cả Duy cũng thế. Tâm trạng đang hết sức khó chịu. Xuân là bạn gái củaanh cho dù có thể là tình cảm của anh dành cho cô không tới mức như củaPhong và Triệt dành cho cô nhưng cái cảm giác bị người khác đụng chạm,phá hỏng một thứ gì đó thuộc về mình thì hoàn toàn không dễ chịu chútnào.
- Mọi người đi hết rồi đó. – giọng của Băng trầm ấm, dịu dàng vang lên khiến trái tim mệt mỏi của Xuân khẽ run lên.
- Em…không sao. – cô trả lời nhưng không thể che đi sự xấu hổ, ngạingùng trong mắt. Chỉ cần nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm kia, dường như cô không thể nào che giấu bất cứ suy nghĩ nào trong đầu hết.
Duy cười nhạt. Vẫn cương quyết giấu sao? Tại sao lại phải kiên cường một cách ngu ngốc như thế? Buồn thì cứ nói. Khóc thì cứ khóc, kìm nén những giọt nước mắt đó thì có ích gì chứ? Chẳng lẽ chỉ vì không muốn ai nhìnthấy cô yếu đuối, không muốn làm người khác phải xót thương, vì khôngmuốn làm ai lo lắng?
Khẽ thở dài, bao nhiêu bực bội trách móc lúc nãy cũng vơi bớt, thay vàođó là sự quan tâm, lo lắng. Bước lại gần, ngồi trên thành giường, nhìnthẳng vào đôi mắt trong veo kia.
- Ở đây không còn ai nữa. Muốn làm gì thì làm đi nhé. – giọng nói trầmấm, mang chút tinh nghịch để làm giảm bớt sự ngột ngạt ở nơi đây.
Đôi mắt khẽ lay động. Xuân quay mặt đi, sống mũi chợt cay cay từ lúcnào. Tại sao lại muốn cô khóc chứ? Cô ổn mà. Phải không? Chỉ là đau mộtchút thôi mà.
- Em ổn mà. – cô bướng bỉnh nói.
Cả Duy và Băng không nén được thở dài. Tính ngang bước, quật cường nàythật đáng trách. Kìm nén trong lòng mãi chỉ khiến cho bản thân mệt mỏi.
Hai người đứng dậy, xoay lưng bỏ đi nhưng chợt khựng lại khi vô tìnhnhận ra vạt áo bị kéo lại một cách yếu ớt. Không hẹn trước, cả hai cùngquay lại nhìn vào người con gái kia.
Khuôn mặt ủ rũ, đôi mắt cụp xuống, nước mắt lăn dài trên khóe mắt, miệng cũng méo xệch đi. Xuân bắt đầu khóc rống lên như một đứa trẻ đang bị mẹ trách mắng oan vậy.
Hai tay níu kéo vạt áo của hai người con trai ở phía trước một cách vô thức. Cô không biết, cô chỉ sợ mình bị bỏ rơi.
Xuân cứ khóc, miệng mếu máo. Mặc kệ cho dáng vẻ xấu xí của mình ra sao.Cô chỉ muốn khóc thật to cho vơi bớt thứ cảm xúc hỗn loạn lúc này.
Cô làm gì sai chứ? Một đám người xúm lại bắt nạt cô chỉ vì cô đi cùngngười con trai họ thích. Vô lí nói cô lẳng lơ, mạt sát cô và gia đìnhcô. Những người đó hiểu được cô sao? Những người đó biết được cảm giáccủa cô không? Bị xa lánh ghẻ lạnh, lại còn ở một nơi cách nhà mình hàngtrăm cây số. Bố mẹ không ở bên, đã thế còn có nhiệm vụ “đáng ghét” cô đã nhận từ tập đoàn AJ nữa. Đối diện với cả sự mặc cảm tội lội của mìnhtrước tình cảm của hai người mà cô yêu quý biết bao, không thể đáp lạicũng không dám né tránh.
Tất cả là do cô muốn sao? Là cô muốn nhà mình phải nợ nhiều như thế sao? Là cô muốn mình một thân một mình tới nơi lạ lẫm này để gặp gỡ nhữngngười mà mình không biết sao? Là cô muốn sống xa gia đình mình, là cómuốn mình đâm đầu vào cái thế giới giàu sang kệch cỡm này sao? Là cômuốn hai người ấy thích mình để cô né tránh, đùa giỡn họ sao? Tất cả làdo cô phải không? Đúng rồi, là lỗi của cô đó. Vì thế những người kia mới phải hành hạ, xỉ nhục cô để cô trả hết cái tội “tham lam” của mình sao?
Không, cô không cam tâm, cô không chấp nhận. Tủi thân, mệt mỏi, chánnản. Cô ghét nơi này. Không ai biết, không ai quan tâm tới suy nghĩ củacô cả. Có tiền thì những người đó tốt đẹp hơn người khác sao?
Cứ thế, nước mắt đua nhau tuôn ra, trút hết mọi suy nghĩ, buồn bực trong lòng ra. Cô muốn về nhà mặc kệ cái hợp đồng của cô với tập đoàn AJ. Cônhớ bố mẹ mình, cô nhớ tới chị, tới em trai, cô nhớ cậu bạn Minh Hoàng“đáng ghét”, cô nhớ cả đám bạn ồn ào của mình nữa.
Khắp căn phòng yên tĩnh lúc nãy, giờ chĩ vang vọng tiếng khóc nức nở của người con gái kia. Vẻ ngoài lơ đãng, phớt lờ thường ngày giờ chỉ cònkhuôn mặt ướt đẫm nước mắt, yếu đuối đến tội nghiệp.
Hai người con trai đứng lặng nhìn cô trút nỗi lòng kia ra. Không ai có ý định làm phiền cô, chỉ để cô bướng bỉnh túm lấy vạt vào của mình, mặckệ khuôn mặt non nớt kia mếu máo như thế nào.
Duy thấy Xuân khóc, trong lòng nhẹ nhõm hơn. Ít ra cô không phải kìm nén thứ cảm xúc khó chịu ấy nữa nhưng cũng chính vì thế lại càng khiến anhdao động hơn. Thì ra những gì mà cô che giấu sau vỏ bọc hằng ngày củamình là như thế. Cô kiên cường. Anh biết. Anh biết đó chỉ là do cô chegiấu giỏi. Anh mải mê theo đuổi niềm đam mê, cố gắng lờ đi sự cố gắngcủa cô, chỉ vì anh không dám nhận, không dám quay trở lại, không dám hysinh những thứ mình muốn cho gia đình và cả vì một người “xa lạ” dũngcảm này. Anh dao động. Anh nên làm gì đây?
Băng thì khác. Anh đón nhận những giọt nước mắt ấy hết sức bình thản.Anh biết điều đó là tốt. Khóc không phải vì cô yếu đuối mà là vì để chomình mạnh mẽ hơn. Khóc để dũng cảm đón nhận những cái sự thật phũ phàngkia. Khóc để dũng cảm đón nhận cái nhu nhược trong lòng. Một người congái dù mạnh mẽ đến đâu rồi cũng phải có lúc khóc, kìm nén tất cả buồntủi trong lòng cho đến khi không thể giữ lại thì bung ra. Anh biết nhưng khi nhìn những giọt nước mắt long lanh kia như vô tình chà xát vào trái tim anh. Vì sao anh vẫn cảm thấy đau cho cô như thế? Chưa bao giờ anhmuốn được ở bên cạnh, được quan tâm như lúc này. Anh muốn lau đi giọtnước mắt đó, lau đi tất cả những muộn phiền đang con vương trong lòngcô. Anh muốn nhưng…rồi lại không đủ dũng cảm. Anh không có lí do gì đểlàm điều đó, vì người cô yêu vẫn đang ở cạnh cô mà. Phải không?
Cứ thế, thời gian trôi qua nặng nề, dần dần tiếng khóc cũng dứt chỉ cònlại tiếng nấc thổn thức của người con gái kia. Cô mệt nhoài người. Khóchết nước mắt rồi, buồn bực trong lòng cũng vơi. Tất cả cũng dần chìmlắng trong không gian yên tĩnh đó. Cô mệt. Đôi mắt nhắm nghiền, dần dầnthiếp đi từ lúc nào. Cô không nhớ rõ, chỉ cảm thấy được hơi ấm từ bàntay của ai đó đang truyền dần vào lòng bàn tay, lan tỏa đến trái timlạnh lẽo, cô đơn của cô. Đôi môi bất giác mỉm cười yên bình nào đó.