pacman, rainbows, and roller s
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bị bỏ rơi.

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Tình yêu quý tộc full

Tình yêu quý tộc full Trang 79

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~99):

Đầu << 78 79/99 80 >> Cuối


- Triệt, cậu làm gì thế? Đây là trường học, mọi người thấy thì sao. – cô lúng túng né tránh.

Thật không hiểu tại sao Triệt lại có hành động này. Cậu có biết là chỉvì một cái vuốt tóc nhẹ, một cái nắm tay mà đã khiến cô te tua rồi, lầnnày còn…

- Tớ thích thế. Kệ người khác nói gì. – cậu vẫn giữ khư khư cô trong lồng ngực.
- Triệt không đùa đâu. Tớ có bạn trai rồi, cậu cư xử như thế…tớ sẽ…
Lời nói chưa kịp dứt, Triệt đã thả cô ra. Đôi mắt nâu đen lại, nặng nề nhìn cô.
- Xin lỗi…
- Không, ý tớ là…mọi người không thích tớ ở gần cậu… - cô giải thích.
- Không sao…đừng quan tâm tới người khác, vấn đề là ở cậu ấy. – Triệt mất bình tĩnh một cách khó hiểu.
- Tớ…
Triệt giơ ngón tay lên chặn lời cô, nhìn cô chăm chú.
- Được rồi mà. – giọng cậu trở nên yếu đuối.

Đưa tay kéo tay cậu lại để giải thích nhưng một nhóm người đi tới chenngang vào cuộc nói chuyện của cả hai bằng những tiếng la hét sung sướng.
Xuân xấu hổ bỏ tay ra trước khi bị người khác nhìn thấy. Quay mặt đi né tránh sự xuất hiện của đám con gái ồn ào kia.

- Anh Triệt… - cả nhóm hét lên sung sướng.
- Ừ, chào các em… - Triệt cười nhạt, chào hỏi qua loa. Tâm trạng có chút không tốt khi bị chen ngang.
- Ai đây? – một đứa con gái vươn tay kéo vai, xoay người Xuân lại.
- Xin lỗi, tớ vào lớp trước. – cô hơi cúi đầu quay đi. Không biết lúcnãy có ai nhìn thấy những hành động khá thân mật của cô không? Hi vọnglà không.
- Ơ, nó là… - lời nói của nó bị ngắt quãng khi bị đứa bạn bên cạnh kéo tay nhắc nhở.
Bóng Xuân vừa khuất, Triệt cũng cảm thấy có chút hụt hẫng. Mỉm cười chào nhóm đàn em rồi cũng nhanh chóng đi theo hướng mà Xuân đã đi.

Nhìn dáng người to lớn của Triệt đi mất, cả đám cũng chán nản không nóigì, có chút thất vọng một chút. Lâu lắm mới được gặp Triệt mà cũng chỉnói qua loa mấy câu. Điều quan trọng hơn là việc đứa con gái kia đứngcạnh cậu. Chẳng phải con bé đó đang là bạn gái của anh Duy sao, tại saolại thấy nắm tay Triệt…Càng nghĩ càng khiến cả bọn bực bội. Giờ khôngthể làm gì được nó vì nó đã có Duy bảo vệ, chưa kể hình như Triệt vàPhong quan tâm. Đụng đến nó là điều không nên nếu như muốn còn chỗ đứngtrong cái trường này.

……………….

Chuông reo tan học, Xuân đã vội vàng chạy ra khu nhà xe phía sau, chỗhẹn giữa cô và Duy hằng ngày sau mỗi buổi tan học. Cô quen với việc đicùng anh tới nơi tập và anh cũng qune với việc cô lắng nghe anh hát.

Xuân vừa bước tới thì Duy cũng vừa đến. Cả hai chạm mặt nhau, cùng traonhau cái nhìn trìu mến, nụ cười nhẹ thay cho lời chào rồi cùng nhau leolên chiếc xe ô tô quen thuộc của anh.
Dù chỉ là học sinh và cũng đã tách ra sống riêng một thời gian, Duy vẫnkhông thể bỏ được thói quen dùng chiếc xe Lamborghini hằng ngày mỗi khiđi lại. Tất nhiên anh cũng chỉ dừng ở một đoạn xa nào đó để rồi tự mìnhđi bộ vào nơi tập. Anh không muốn quá nổi bật hay tỏ ra khoe mẽ trướcbạn mình. Hơn nữa dạo gần đây anh chợt nhận ra việc đi bộ cùng người con gái bên cạnh mình cũng có chút gì đó thú vị.

Anh không rõ tại sao anh lại thích đi dạo cùng cô, thích nhìn cô chămchú nghe anh hát, thích nụ cười ngây ngốc đang yêu mỗi lần anh chọc vàcả tính kiên cường ngốc nghếch đáng khâm phục.
Đôi khi anh có suy nghĩ về thứ tình cảm trong lòng mình. Đúng là anh cần cô, muốn gần cô nhưng nó chưa bao giờ vượt quá ranh giới nào đó giữa cả hai. Anh cần cô như anh cần một tri kỉ để chia sẻ, để tâm sự cũng nhưcô cần anh để nhận được sự bảo vệ khỏi đám người giả tạo kệch cỡm kia.

- Anh Duy, ngày mai là mọi người tham gia thử giọng đúng không? Anh lokhông? – Xuân cất tiếng hỏi khi cả hai đang cùng đi bộ dọc con đườngvắng vẻ.
Chính câu hỏi đó đã kéo Duy trở lại thực tại. Nhanh chóng lấy lại tình thần, anh trả lời với nụ cười dịu dàng thân thuộc.
- Ừ, em nghĩ là có lo không?
- Chắc là có rồi. Nhưng anh cố giữ bình tĩnh nhé. – cô trả lời.
- Ừ…

Rầm…

Tiếng đập phá ồn ào vang vọng từ trong phòng làm cuộc nói chuyện giữahai người phải gián đoạn. Có chút lo lắng, cả hai vội vàng mở cửa tiếnvào.
Trước mặt là đống bừa bộn. Chiếc bàn bị hất tung lên. Trong phòng giấybay tứ tung, đồ đạc vứt lăn lóc trên sàn. Điều đáng nói chính là bầukhông khí căng thẳng giữa Thái Vinh và nhóm bạn.

- Này, mọi người có chuyện gì xích mích sao? – Duy chen vào, kéo tay Vinh lại nhưng bị cậu phũ phàng hất tay ra.
- Bỏ ra, đừng xen vào. Đây là lỗi của cậu. – cậu tức tối quát ầm lên một cách vô lí.
- Ý cậu là sao? – Duy thả tay ra, nhìn thẳng vào đôi mắt đang hằn đỏ những tia máu tức giận.
- Anh còn không biết sao? Hừ, tôi tưởng một cậu ấm nhà giàu như anh phải thông minh lắm chứ. Ai ngờ cũng ngu ngốc cả… - Vinh mỉa mai.
- Cậu…mọi người biết hết rồi sao? – Duy khó xử liếc nhìn mấy người bạncủa mình, rồi nhận lại cái gật đầu ái ngại của họ. Khẽ thở dài thấtvọng. Anh đã muốn giữ bí mật này để có thể tạo dựng được mối quan hệthật lòng với họ, không muốn dùng tiền bạc để mua lại cái danh hảo chonăng lực của bản thân. Cứ nghĩ là sẽ ổn nhưng ai ngờ đâu…
- Anh…tưởng mình giỏi lắm chắc.
- Được rồi đó Vinh. Đừng làm mất hòa khí nữa. Ngày mai là ngày quantrọng của chúng ta, tốt nhất là phải thật đoàn kết. – Đức gằn giọng cảnh cáo thái độ xấc xược của Vinh.
- Sao…cậu đe dọa tôi sao? Tưởng tôi sợ à. Không ngờ tình bạn bao năm của ta lại bị cắt đứt chỉ vì một đứa lắm tiền lạ hoắc sao? Tôi khinh bỉ các người. Cái gì mà đoàn kết. Cái gì mà ngày quan trọng? Tôi cóc cần, tôisẽ không bị cái danh của hắn làm mờ mắt như các người đâu. Tưởng tôi nểsao? Lầm rồi. Có người đã mời tôi về làm ca sĩ cho họ, họ đảm bảo tươnglai cho tôi. Tôi chẳng cần các người. Nếu đã không hợp nhau rồi thì tốtnhất là nên cắt đứt quan hệ. Hôm nay tôi rút, tôi không muốn nhìn mặtcác người nữa.

Vinh hét rống lên trong cơn tức giận. Ánh mắt sắc lẻm, khinh ghét lướtqua năm con người đang ở trong phòng. Dứt lời câu ta bỏ chạy ra ngoàikhông thèm đoái hoài gì tới lời gọi của ai.
Vội vàng chạy theo sau nhưng không kịp thấy bóng dáng đâu. Thất thểu quay lại, Đức mệt mỏi không nói gì.

- Giờ mọi người tính sao? Ngày mai chúng ta thử giọng rồi. – Thiên Sơn lên tiếng.
- Cậu ta điên rồi. – Đức lầm bầm…
- Được rồi, cứ lo tốt cho ngày mai, chúng ta sẽ tìm và thuyết phục cậuấy sau. Không con thời gian nữa. Ngày mai sẽ là ngày rất quan trọng củachúng ta, không thể bỏ lỡ nó được. – Duy bình tĩnh nói nhưng không giấuđược chút lo lắng, thất vọng.
Căn phòng yên ắng. Thời gian cũng như ngưng đọng trong cái nặng nề.Không ai nói thêm gì, chỉ máy móc gật đầu. Có lẽ phải chấp nhận sự thiếu hụt lần này vậy.


Chương 87
Hôm nay là ngày quyết định. Thờigian trôi qua thật chậm hay chỉ là do Xuân quá lo lắng về nó khiến côlúc nào cũng cảm thấy bị đè nén đến bức bối.

Mỗi tích tắc trôi qua, cô càng thêm lo lắng. Vụ ầm ĩ của ngày hôm qua đã để lại một tổn thất khá to lớn không chỉ về mặt tinh thần mà cả về chất lượng của nhóm. Càng nghĩ cô càng thấy bực bội, không hiểu tại sao Thái Vinh luôn muốn gây sự với Duy thế chứ? Vì cậu ta mà tâm trạng của cảnhóm trở nên nặng nề hơn. Quan trọng hơn là nó còn có thể ảnh hưởng tớiđiều mà cô luôn trông ngóng.
Là do cô quá nóng vội và ích kỉ khi chỉ nghĩ cho mình đây.
Càng nghĩ chỉ càng thêm bứt bối, Xuân vội vàng chạy nhanh tới văn phònghội học sinh để giao đống thiệp mời từ trường Will mới gửi sang.

Thật không hiểu tại sao hôm nay bao nhiêu cứ tới tấp ập đến thế chứ? Hết việc của hội học sinh rồi các việc lặt vặt của lớp…Chạy liên tục từsáng tới giờ, cuối cùng cũng có thể tạm gọi là xong.
Đặt đống tài liệu lên bàn của Băng kèm theo một lời nhắn rồi vội vã chạy nhanh ra khỏi văn phòng để chuẩn bị ra về.

Tiếng bước chân dồn dập khiến cả hành lang yên tĩnh cũng trở nên ồn ào.Nhưng dường như chủ nhân của bước chân đó lại hoàn toàn không nhận rađiều đó. Bởi nhịp tim đập trong cô còn dồn dập và mạnh mẽ hơn.

Cô đi như chạy ra khỏi hành lang, rẽ qua một khúc ngoặt tiến vào một khu khác vắng vẻ hơn dù nó có vẻ hơi xa so với nhà xe nhưng nó lại có thểtránh được cả khối rắc rối và cả những cái nhìn đầy địch ý của nhữngngười xung quanh.

Mãi mê suy nghĩ về những gì sắp xảy ra khiến Xuân không quan tâm hay chú ý gì xung quanh, kể cả những người nãy giờ đang theo sau cô một cáchchậm rãi và cảnh giác.
Đôi mắt liếc ngang liếc dọc dè chừng. Nó khẽ hài lòng khi nhận ra đứacon gái phía trước đang đi về phía khu vắng vẻ nhất của trường. Cả bọnkhẽ mỉm cười hài lòng. Cuối cùng cũng có ngày, thói quen của con bé đóhại chết nó.

Nhìn dáng vẻ vội vàng của nó không khỏi khiến cả đám tức sôi máu lên, mà đúng hơn là chỉ cần thấy mặt của nó là cũng đủ khiến cơn giận dữ dângtrào không kiểm soát được rồi.
Sự tức giận vô cớ càng ngày càng vô lí kể từ khi cả bọn thấy con bé đóđang tính dụ dỗ Triệt ngày hôm qua. Đã làm bạn gái của anh Duy rồi màcòn dám ve vãn “hotboy” của tụi nó. Điều đó là không chấp nhận được.

Bước chân của nhóm dừng lại khi nhận ra con bé đó cũng dừng lại. Vộivàng tìm chỗ núp, lén nghe cuộc đối thoại ngắn qua điện thoại của nó.Khoảng cách quá xa khiến cả bọn không thể nghe rõ được toàn bộ cuộc đốithoại đó, chỉ loáng thoáng được cái tên Duy rồi cuộc gặp mặt bí mật nàođó.

Chỉ thế cũng đủ là “giọt nước tràn ly”. Cơn ghen tuông bùng phát điêncuồng. Con bé đó đang hẹn với người khác, không phải là anh Duy sao? Nếu không lại lén lút như thế? Không thể chấp nhận được. Ngay cả anh Duycũng đang bị con bé đó lừa dối, điều đó là không thể chấp nhận được.
Chợt một bóng người vụt ra khỏi chỗ nấp, hằm hằm đi về phía đứa con gáikia đang đi tới. Đó là chân cầu thang. Đôi mắt chợt lóe sáng độc ác.

Hơi chững lại, quay người nhìn phía sau. Có ai đó đang đi tới. Xuân hơigiật mình khi nhận ra đôi mắt tóe lửa như đang muốn thiêu đốt cả ngườicô. Định mở lời nói gì đó nhưng ngay lập tức lời nói bị thay thế bởitiếng hét kinh hoàng.

Toàn thân mất thăng bằng ngã về phía sau vì lực đẩy bất ngờ từ ngườitrước mặt. Nỗi sợ hãi bất ngờ ập tới, bủa vây khiến Xuân trở nên hoảngloạng hơn bao giờ hết. Vội vàng đưa tay quờ quoạng xung quanh để tìmkiếm một điểm tựa nào đó trước khi té nhưng cũng chỉ kịp túm lấy thanhnắm bên cạnh rồi cả người trượt thẳng xuống dưới.

Ngước nhìn người đang đứng trước mặt mình. Một màn ảnh mờ ảo che lấp rồi dần dần tối đen.
Nụ cười khinh khỉnh hài lòng khi nhìn thấy dáng người bất tỉnh của đứacon gái kia phía dưới. Chỉ cần đẩy nhẹ cũng đủ cảnh cáo con bé đó rồiphải không nhỉ?
Khẽ phủi tay rồi quay người đi về phía mấy đứa bạn đang trố mắt nhìn nó ngạc nhiên.

- Sao? Chỉ là cảnh cáo tí thôi mà. Không chết đâu. – nó nhếch mép cườirồi tung tăng bước đi, đi ra khỏi nơi mà nó đã làm một việc cực kì xấuxa…

Xuân mở mắt, hơi cựa quậy người. Toàn thân ngay lập tức dội lại cảm giác đua đớn đến buốt óc.


Đầu << 78 79/99 80 >> Cuối

Nhập trang (1~99):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON