- Vẫn chưa về sao?
Giọng nói lạnh lùng chen vào bầu không khí yên tĩnh giữa Tiên và Xuân,cả hai cùng quay lại không nén được ngạc nhiên nhìn người con trai ấyđang từ từ tiến lại.
Tiên nhanh chóng phục hồi lại nét mặt vốn có của mình, nụ cười duyên dáng e thẹn đầy quyến rũ.
- Băng, anh tới đây có việc gì sao? – Tiên gọi anh bằng giọng nói nũng nịu đáng yêu.
Anh hoàn toàn không có chút gì gọi là động lòng, khẽ liếc nhìn cô bằng ánh mắt thờ ơ rồi trả lời máy móc.
- Duy nhờ anh tới đón em về đấy.
Xuân giật mình, là anh tới vì cô sao? Chỉ có điều đó là do Duy nhờ. Có chút gì đó hơi hụt hẫng trong lòng.
- Sao? Duy nhờ à? Cậu ấy đâu? – Tiên hỏi bằng thái độ không mấy thiện cảm.
- Có chút việc. Nào, tới giờ rồi, về thôi. – Băng quay qua nói với Xuân.
- Vâng… - cô vội vàng đứng dậy, đi về phía anh.
- Nhưng em đang nói chuyện mà. – Tiên chen vào, liếc nhìn dáng vẻ bối rối kia khó chịu.
- Tôi chỉ tới đây để làm theo lời của Duy. Hơn nữa cũng không còn sớm, cũng tới lúc cả hai phải về rồi. – anh vẫn lạnh lùng đáp.
- Dạ thôi, em cũng phải về, cảm ơn chị đã mời em hôm nay. – Xuân chenvào, xoa dịu sự căng thẳng giữa hai người nhưng hình như tác dụng ngượclại. Tiên càng lộ rõ vẻ bứt rứt không yên.
- Được thôi, cả hai về đi. Xuân không có gì, chào em, nhớ những gì chị nói nhé. – Tiên mỉm cười.
- Vâng. Em chào chị. - cô gật đầu rồi vội vàng chạy theo dáng người dỏng cao đã bỏ ra ngoài từ lúc nào.
Nhìn tấm lưng rộng lớn, vững trãi kia, trong lòng chợt dâng chút cảmgiác khó tả. Niềm vui nho nhỏ chợt thắp lên nhưng lại đan xen chút gì đó có lỗi với Tiên…và cả Duy nữa. Có phải thứ cảm xúc lạ lẫm kia đang bắtcô phải phản bội lại sự quan tâm Duy dành cho cô không?
…………………
Con đường vắng vẻ, bóng người cô độc ngả xuống con đường buối tối, ánh đen mờ ảo làm cho thế giới như trở nên tĩnh lặng hơn.
Khẽ lắc mình đung đưa theo điệu nhạc từ chiếc headphone, giọng ngâm ngabài hát rock nào đó. Hoàn toàn chìm đắm vào từng giai điệu mạnh mẽ đầymê lực ấy.
- Khoan đi đã. – một cánh tay vươn ra kéo vai người con trai ấy lại.
- Cái gì nữa đây. – cậu cằn nhằn, quay lại đối diện với người đàn ông lạ mặt vừa mới làm đứt mạch cảm xúc của mình.
- Nói chuyện chút được không? – người lạ mặt nở nụ cười ẩn ý.
- Chuyện gì? Tôi quen ông sao? Tránh ra. – cậu hất tay ra rồi quay người bỏ đi.
- Hình như dạo này cậu đang xích mích với bạn của mình thì phải? – ông ta tiếp tục bằng thứ chất giọng trầm đục đầy nguy hiểm.
- Ông là cái quái gì mà xía vào chuyện của tôi. – cậu quay lại lườm người là mặt kia.
- Tôi thấy cậu không hợp với nhóm lắm nhỉ?
- Biến đi. – cậu tức giận quát lên rồi kiên quyết quay lưng bỏ đi.
- Tôi cũng đã từng thấy cậu đánh đàn trong club một lần, cũng rất có tài năng.
- ……
- Nếu cứ ở lại với bạn cậu, họ có thật sự để cậu phát triển tài năng không hay là chỉ lợi dụng cậu?
- ……
- Nếu cậu muốn, tại sao không đầu quân cho tôi, tôi sẽ cho cậu cơ hội tỏa sáng đó.
Bước chân dừng hẳn lại. Cơ hội để biến ước mơ thành hiện thực?
Lời nói như đánh thức con rắn tham vọng trong lòng cậu. Đã từng cậu aoước được tỏa sáng cùng những người bạn đó. Rồi người con trai kia xuấthiện, chiếm mất sự chú ý, đoàn kết giữa cậu và bạn. Tất cả vì hắn.
Cậu ghen tị. Tại sao một người giàu có, đẹp mã như hắn lại tìm đến nhómnhạc nhỏ bé của cậu làm gì chứ? Chẳng phải chỉ cần vung tiền ra thì hắncó thế có được cái “nổi tiếng” mà hắn muốn sao? Thật không hiểu nổi tạisao những người bạn của cậu lại tin tưởng hắn chứ. Nào là cùng nhau tậpluyện, cùng nhau kiếm tiền để tìm phòng tập, nào là cũng thực hiện ướcmơ… Tất cả chỉ là giả tạo.
- Sao? Cậu đồng ý chứ? – ông ta nhận thấy được sự lưỡng lụ trong mắt của người con trai đối diện,
- Ông đang muốn tôi phản bội bạn tôi sao?
- Cậu nói quá rồi, chỉ là cơ hội để cậu phát triển tài năng thôi mà. Cậu và bạn đâu phải là trở thành kẻ thù đâu chứ? – ông ta cười khẩy.
- Nhưng…
- Đừng lo, tôi sẽ cho cậu thời gian suy nghĩ. Đây là số điện thoại củatôi…Hãy liên lạc khi cậu đổi ý. Nhưng đừng quá trễ…hai tuần thôi đấy.Tạm biệt. – ông ta kết thúc cuộc nói chuyện bất ngờ bằng sự lạnh lùng và nguy hiểm, trong đầu chất chứa bao mưu tính gì đó.
Con đường vắng lại một lần nữa trở về sự tĩnh lặng bàn đầu. Lặng nhìnbóng dáng của người đàn ông lạ mặt tiến về phía chiếc ô tô đen đằng xa.Cánh cửa mở ra, người đó bước vào.
Bên trong xe có người.
Cậu không rõ, chỉ nhìn ra loáng thoáng. Riêng chỉ có nụ cười sắc lạnh kia là rõ ràng nhất.
Chương 86
Một ngày mới lại bắt đầu. Hôm naydường như mọi thứ trở nên tươi mới, đẹp hơn biết bao so với ngày hômqua. Hay nó chỉ là do suy nghĩ từ trong con người mà ra.
Có cảm giác gì đó lâng lâng, cứ lan tỏa nhẹ trong tâm hồn của người congái ấy. Những cảm xúc khó tả còn đọng lại từ ngày hôm qua.
- Lần sau đừng nên đi một mình như thế, sẽ không an toàn đâu. – giọng nói trầm lạnh nhưng lại mang chút cảm giá ấm áp diu dàng của người contrai đối diện khiến Xuân có chút rung động.
- Dạ, em đi cùng chị Tiên mà. – cô đáp lại.
- Đi với ai cũng thế thôi. – anh quay qua nhìn vào đôi mắt trong veo của người con gái đó.
- Vâng, em biết…anh không cần lo lắng cho em quá đâu.
- Là Duy lo cho em. Hiểu không. – anh bình thản nói lại nhưng trong lời nói có gì đó không nỡ.
- Em biết rồi…
- Ừ.
Câu trả lời ngắn gọn vô tình đẩy cả hai vào tình trạng yên tĩnh lạlùng. Mỗi người tư giữ trong mình một suy nghĩ gì đó, trong khi chờ đợingười đối diện mở lời.
- Dạo này bố mẹ em vẫn khỏe chứ? – Băng buột miệng hỏi.
- Vâng, họ vẫn khỏe có gì sao? – cô mở tròn mặt, ngạc nhiên nhìn anh. Anh đang lo lắng cho gia đình cô sao?
Suy nghĩ bất chợt hỗn loạn, cô chợt lúng túng trước anh một cách ngớ ngẩn, khó lí giải.
- Không, chỉ là quan tâm một chút thôi. Đừng lo, em bảo mọi người cẩn thận nhé. – anh ân cần xoa đầu thật dịu dàng.
- Khoan đã, có chuyện gì sao? – cô vội kéo tay anh lại.
Lặng nhìn người con gái đang đứng trước mặt, anh cười nhẹ một cách vô thức.
- Đừng lo, không có gì đâu. Quan tâm tới bản thân mình thì tốt hơn đấy. – anh xoa đầu cô dịu dàng.
Cô chợt đỏ mặt. Không hiểu tại sao Xuân luôn ngượng ngập trước Băng.Đặc biệt khi anh đối xử với cô thật ân cần như thế này. Dù chỉ là một cử chỉ nhỏ cũng đủ khiến cô thấy run lên, tim đập loạn nhịp. Chưa bao giờXuân nghĩ về điều đó cũng không bao giờ dám hỏi tại sao hay cố tìm cholà lời giải thích phù hợp nhất.
Vì ngại? Vì sợ? Vì lo lắng? Cô chưa đủ dũng cảm đề nhận ra tình cảm thật cũng như không đủ dũng cảm để tiếp nhận nó.
Kết thúc hồi tưởng trong lòng vẫn còn vấn vương chút gì đó. Quả thật lời anh nói luôn có chút gì đó tác động đến cô khá mạnh mẽ từ trước tớigiờ.
Từng bước chân chậm rãi tiến tới chiếc tủ đựng đồ mà suốt mấy tuần naynó đã phải chịu đựng nhiều thứ “thừa thải” quá mức cần thiết.
Hôm nay cũng không ngoại lệ. Gặp việc đó nhiều quá nên chính cô cũngquen dần, không còn bực tức gì nữa. Có tức giận, hét ầm lên cũng chỉcàng khiến những người làm việc này sung sướng, thay vì đó cô chấp nhậndần việc bị đối xử như thế và tuyệt đối không nói cho bất kì ai biết.
Thản nhiên dọn dẹp đống bừa bộn. Xuân chợt khựng lại trước một sập hình.
Cô sững người lại.
Hình ảnh của gia đình cô bị gạch chéo một cách thô bạo. Còn có mấy tấm hình của cô, tình trạng cũng không khá hơn.
Là ai đã bày ra trò đùa này.
Lần trước cô có nhận một tấm hình như thế này.
Lính tính báo cho cô có việc gì đó không ổn. Cả Băng cũng đã từng đề cập tới bố mẹ của cô, có chuyện gì sao?
Hàng ngàn câu hỏi bủa vây khiến cô càng bất an, lo lắng hơn.
Vội vàng rút điện thoại gọi về cho mẹ.
Từng giây phút chờ đợi tựa như vô tận, lo lắng càng dâng trào đến mức khiến con người ta nghẹt thở.
- Alo, mẹ ạ? – cô gấp gáp hỏi.
- Ừ, Xuân hả? Có chuyện gì sao? Con có vẻ vội vả quá. Không phải đanggiờ học sao? – mẹ cô đáp, trong lòng không khỏi ngạc nhiên.
- Mẹ, nhà mình vẫn khỏe chứ? Có chuyện gì không ổn xảy ra không?
- Sao con lại hỏi thế? Cả nhà vẫn ổn mà.
- Thật chứ?
- Ngốc ạ. Mẹ nói dối con làm gì? Có lo thì lo cho con trước đi. – mẹ cô cười nhẹ.
- Vậy là tốt rồi, con cứ lo.
- Được rồi, không đi học sao? Mẹ nghe thấy tiếng chuông đấy. Đi học đi,kẻo trễ đấy. – mẹ cô khuyên khi nghe loáng thoáng tiếng chuông báo hiệuvào lớp vọng lại qua điện thoại.
- Dạ, con đi học. Mẹ và nhà mình giữ sức khỏe nhé. Có gì gọi cho connhé. – cô chào tạm biệt mẹ rồi cất chiệc điện thoại vào cặp, chuẩn bịvào lớp.
Xuân khẽ thở phào nhẹ nhõm. Mọi việc vẫn ổn, có lẽ là do cô lo lắng quálên thôi. Ngước nhìn bầu trời cao vời vợi trong lòng cũng trở nên trốngtrãi. Tự ép bản thân mình không được suy nghĩ tiêu cực nhưng thật khó,cuối cùng cũng đành quay trở về lớp.
Đi tới khúc rẽ, Xuân đâm sầm vào một người con trai. Vội vàng xin lỗi,hơi giật mình khi bắt gặp khuôn mặt có chút thân thuộc với mình suốt mấy tháng qua.
- Triệt…chào cậu. – cô mỉm cười nói rồi lách mình đi qua cậu. Sao sựviệc hôm đó, cô không dám tiếp xúc với cậu một cách lộ liễu nữa, có khichỉ mang thêm rắc rối cho cả hai.
- Khoan đã. Cậu tránh tớ à? – Triệt kéo giật tay cô lại kèm theo chút tức giận trong lời nói của mình.
- Không…chỉ là sắp vào lớp rồi mà. – cô lắc đầu.
- Tớ cùng lớp với cậu mà, việc gì phải vội vàng thế.
- …… - cô im lặng nhìn cậu.
- Tớ không quan tâm người khác nói gì và cậu cũng không cần quan tâm, nếu đã là bạn thì việc đó quan trọng sao? – cậu tiếp tục.
- Ừ, tớ biết, xin lỗi. – cô gật đầu, trong lòng có chút nhẹ nhõm.
- Cảm ơn vì đã nghe tớ. Vào lớp đi.
- Ừ. – cô gật đầu.
Cả hai lẳng lặng bước cạnh nhau, tâm trạng có chút hồi hộp, lo lắng gìđó nhưng lại hết sức thoải mái. Cuối cùng, Triệt cũng nói được điều cậugiữ trong lòng. Cứ tưởng như những tấm hình kia sẽ vô tình kéo khoảngcách giữa cả hai ra xa hơn nữa. Và nó đã là như vậy cho vậy. Cô nétránh. Không hiểu vì cô ghét cậu hay là cô sợ cậu điều đó làm phiền cậu.
- À Triệt ơi, tối mai tớ có thể về nhà trễ một chút được không? – Xuân lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ trong cậu.
- Có chuyện gì sao? – Triệt hơi mỉm cười nhìn cô.
- Tớ có chuyện quan trọng. Cậu nói với mọi người dùm tớ được không? – cô thấy khó xử khi không thể nói thật với Triệt. Tối mai là buổi thử giọng của Duy và cả nhóm nên cô muốn đi xem để ủng hộ. Không thể nói ra chomọi người biết được. Duy đã cố gắng giữ bí mật thì không có lí do gì đểcô nói ra cả.
- Không thể nói cho tớ biết sao? – Triệt hỏi.
- Tớ…đây là bí mật của một người bạn…nên… - cô ái ngại nhìn Triệt.
- Tớ hiểu, xin lỗi. – cậu lắc đầu, nhẹ xoa đầu cô thật trìu mến.
- Cảm ơn. Vậy cậu xin dùm tớ nhé. – cô ngước nhìn cậu bạn cao lớn của mình.
- Được rồi, mọi người có ai cấm cậu đi đâu mà phải lo.
- Chỉ là sợ mọi người lo lắng quá thôi.
- Biết thế là tốt rồi, đi về sớm nhé, không tớ lo chết mất. – Triệt vòng tay ôm chặt cô vào lòng, khẽ cúi xuống hôn nhẹ lên mái tóc. Tự dưng cậu muốn được làm thế, thèm cái hơi ấm yên bình từ người con gái ấy, nhớcái hương thơm dịu nhẹ giản dị toát ra cả từ trong tâm hôn của người con gái ấy. Giữ Xuân yên vị trong lồng ngực mình thật lâu mặc dù cô đang cố gắng đẩy ra.