- Dạ. Có Lan Anh tới, trường Will sắp tổ chức lễ hội cho dịp Giáng Sinh nên muốn mời trường ta đến. – Xuân đáp lại.
Bây giờ, khoảng cách giữa Xuân và Phong không còn gượng gạo như trước, chỉ có điều vẫn không hẳn là bình thường.
- Vậy sao? – Phong quay qua nhìn vào người con gái đi cạnh Xuân, khẽ gật đầu chào.
Lan Anh cũng mỉm cười đáp lại.
- Nhưng giờ không có hội trưởng ở đây thì sao ạ? – giọng cô có chút gì đó ngại ngùng.
- Em đừng lo, nếu được, có thể nói lại với anh, còn không thì anh sẽ liên lạc với Băng.
- Không…không cần, em nói với anh cũng được. Hôm nay cũng chỉ là thôngbáo trước kế hoạch, còn nội dung của lễ hội sẽ được gửi đến sau. – côvội lắc đầu nói.
- Cũng được. – Phong gật đầu.
Xuân im lặng đứng nhìn cuộc hội thoại giữa cả hai có chút kì lạ. Nhìn cử chỉ của Lan Anh khiến cô không khỏi thắc mắc.
Cô cứ giữ suy nghĩ ấy trong lòng, rồi chợt nhận ra được điều gì đó.
Khẽ mỉm cười, hi vọng nó sẽ trở thành hiện thực.
Cuối cùng cuộc trao đổi cũng kết thúc, Phong tạm biệt cả hai rồi đi trước vì có một số việc quan trọng nào đó cần giải quyết.
Cánh cửa đóng lại, Xuân quay qua nhìn cô bạn bên cạnh. Khuôn mặt xinh xắn ửng đỏ, ngại ngùng một cách đáng yêu.
- Lan Anh, nghĩ gì đó. – cô khẽ gọi bằng cái giọng mập mờ.
- Hả? Ừ, có gì không? – cô bạn bối rối quay qua đáp.
- Sao? Ngoài cửa có ai sao? – Xuân cười gian tà.
- Hả? À, không…không có…gì. – mặt cô bạn càng đỏ bạo.
Nhìn hành động lúng túng ấy, Xuân không kìm được bật cười. Con gái khi đã để ý một ai quả thật rất thú vị.
- Sao? Muốn tớ giúp gì không?
- Không…cậu hiểu nhầm rồi.
- Vậy sao? Ủa mà tớ hiểu nhầm gì ta?
- Ơ, cậu…
- Đùa thôi mà. Đừng lo, nếu muốn, tớ sẵn sàng giúp cậu. Tớ sẽ cảm ơn nhiều lắm đó.
- Ơ, nhưng mà…
- Cậu còn lo gì nữa…anh ấy tốt lắm.
- Không phải…mà là…tớ thấy anh ấy…hình như đã thích người khác rồi.
Xuân khựng người. Nụ cười cũng chợt tắt.
- Cậu đừng suy nghĩ nhiều quá. Tớ sẽ giúp cậu cho. – cô tiếp tục.
- Cậu biết đó là ai không?
- Không. Tớ không biết. – cô lắc đầu.
- Vậy sao? Được rồi, tớ phải về, cảm ơn cậu ngày hôm nay, cậu nhất địnhphải đến dự lễ hội trường tớ đó. À, lần này trường Kin cũng đến, chắcbạn cậu cũng tới đó.
- Bạn tớ? – Xuân ngạc nhiên, tại sao cô ấy biết được việc Hoàng là bạn của cô.
- Cậu bạn đẹp trai mà đi cùng với anh hội trưởng ấy. Tớ có thấy cậu và cậu ấy nói chuyện thân thiết.
- Ừ, cảm ơn.
- Tạm biệt. – Lan Anh vẫy tay rồi vội vàng đi nhanh ra khỏi phòng. Dường như cô đã ở đây khá lâu, cũng tới lúc phải về, nếu không Kim sẽ nổiđiên lên mất.
Lan Anh vừa đi, Xuân lại quay về thế giới cô độc riêng của mình. Lâu rồi mới có thể nói chuyện thoải mái, tâm sự cùng một người bạn quả thật rất đáng quý.
Liếc nhìn chiếc đồng hồ. Cũng đã tới giờ về rồi.
Cô đi nhanh ra khỏi văn phòng hội học sinh, hướng thẳng về nơi bí mậtcủa Duy và mọi người. Cô cũng dần quen với việc ấy. Nó gần như là mộtniềm an ủi khích lệ tinh thần cho chính cô lúc này. Cảm giác được nhìnhọ trưởng thành cũng như mình gần chạm tới điều mình mong ước thật sựrất tuyệt vời.
……..
Cô lẳng lặng bước vào căn phòng ấy. Hôm nay cô tới hơi sớm, vẫn chưa cóai cả. Không sao, tranh thủ lúc này để dọn dẹp một chút cũng ổn.
Dọn sơ qua, sắp xếp lại đống đồ đạc bừa bộn quanh phòng, chuẩn bị thêm một chút nước uống cho họ. Mọi thứ cũng có vẻ tạm ổn.
Cạch…
Có người bước vào phòng. Là Thái Vinh.
Hơi ngạc nhiên một chút nhưng cô vẫn mỉm cười, vui vẻ chào cậu, chỉ cóđiều cậu ấy chỉ đáp lại bằng cái nhìn lạnh nhạt, khinh khỉnh hằng ngày.
Đôi khi cô tự hỏi, tại sao, câu ấy luôn tỏ ra khó chịu khi ở gần cô.Ngay từ lần đầu gặp, cậu đã thế. Mà cách cậu tiếp xúc, cư xử với mọingười xung quanh cũng có gì đó không thân thiện hòa đồng cho lắm.
- Này, mang dùm tôi chai nước trong tủ lạnh lại đây. – cậu ta lên tiếng trong khi đang chăm chú nghe nhạc từ chiếc headphone.
Hơi bất bình trước thái độ nhờ vả hống hách của nhưng cô không nói gì, chỉ lẳng lặng đưa cho cậu ta.
- Này, tại sao, Duy lại đưa cô tới đây?
- Tôi không biết.
- Hừ, chưa chi đã gái gú thế này rồi thì không biết… - cậu ta cười khẩy.
- Này, ý cậu là sao?
- Là sao? Cô nghĩ thế nào cũng được.
- Tôi không biết tôi đã làm gì khiến cậu khó chịu nhưng đừng bao giờnghi ngờ khả năng của anh ấy. Và tôi cũng sẽ chẳng cản trở gì anh ấy cả. Cậu cũng đừng lo lắng thừa thải cho anh ấy, tốt hơn hết là nên lo chobản thân mình ấy. – cô hơi mất bình tĩnh, thẳng thừng đáp trả. Cậu tacảnh cáo Duy sao? Từ trước tới giờ, cậu ta luôn tỏ thái độ bất mãn ấyvới cả cô và Duy. Tại sao cậu ta phải làm vậy chứ.
- Cô đừng tưởng mình là bạn gái của anh ta thì tôi không dám đụng đấy. – Cậu ta nổi khùng lên, ném chai nước trên tay xuống trước mặt Xuân làmcho nước văng tung tóe.
Cạch…
Cánh cửa bật mở, ba người nữa bước vào. Họ chợt nhận ra bầu không khícăng thẳng của cả hai. Đức vội vàng chen vào, xoa dịu tình hình bằng câu nói đùa gì đó nhưng cũng không mấy hiệu quả.
Xuân không nói gì, khẽ liếc nhìn Thái Vinh một cái rồi quay qua, mỉmcười chào cả ba người kia. Chào nói vài ba câu gì đó, cô chào tạm biệthọ ra về. Tốt nhất là không nên ở lại đây, ở chung với cái người lúc nào cũng khó chịu với sự hiện diện của mình.
Đi một mạch ra khỏi khu nhà ấy, Xuân bực bội bước trên con đường vắngvẻ. Cảm giác bị chút giận vô cớ hoàn toàn không thoải mái chút nào.
- Xuân.
Có ai đó gọi vói từ đằng sau khiến cô giật mình quay đầu lại.
Một chiếc Bently hồng dừng bên cạnh, kính xe dần hạ xuống, để lộ khuôn mặt xinh xắn đan��i nói chuyện như thế này nhỉ?
- Vâng, cũng lâu rồi.
- Dạo này vẫn khỏe chứ? Vết thương hôm bữa còn đau không? – Tiên quan tâm.
- Em đỡ rồi, chị không cần lo đâu.
- Ừ, cố gắng giữ sức khỏe nhé. – Giọng nói trầm xuống, mang theo chút ẩn ý nào đó.
- Vâng.
Tiên lại nỡ nụ cười mê hoặc, cô cũng chỉ đáp lại nhẹ nhàng. Cả hai tạmdừng cuộc nói chuyện, quay qua yêu cầu đồ uống với người phụ vụ đangnghiêm trang đứng bên cạnh.
Một lúc sau, thức uống được mang ra nhưng cả hai vẫn chưa nói gì, tựthưởng cho mình chút thời gian để nhâm nhi ly trà hoa hồng hay ly ca cao nóng hổi.
Thời gian chậm rãi trôi qua hết sức nhẹ nhàng nhưng vẫn ẩn chứa trong nó có chút gì đó gượng gạo, dè dặt.
- À, dạo này Băng vẫn khỏe chứ? – Tiên đặt nhẹ tách trà xuống, ngước lên nhìn thẳng vào người con gái đang ở trước mặt.
- Dạ vâng. Sao chị lại hỏi thế.– bị hỏi bất ngờ về Băng khiến cô có chút lúng túng ngại ngùng khó tả.
Tiên cười nhạt.
- Dạo này, khó gặp anh ấy quá.
- Vậy sao?
……Sitting here wide awake, thinking about when I last saw you….
Tiếng chuông điện thoại làm dán đoạn cuộc nói chuyện ngắn ngủi ấy.
- Alo… - Xuân vội vàng xin phép chạy ra ngoài.
- Em đang ở đâu thế? – giọng nói trầm ấm quen thuộc của Duy từ đầu bên kia vọng lại.
- Anh Duy? Em đang ở cùng với chị Tiên. Có gì sao? – cô đáp lại.
- Tiên? Có chuyện gì à? – giọng Duy có chút lo lắng.
- Không, chỉ là nói chuyện thôi mà. Anh đang lo gì sao?
- Em đang ở đâu thế?
- À, hình như là quán café ở góc đường A1 gần chỗ của anh ấy.
- Sky Garden?
- Dạ.
- Ừ, em về sớm đi nhé. – Duy nhẹ giọng dặn dò.
- Vâng. Anh cũng phải tập tốt đấy, chú ý giữ sức khỏe, hôm nay không ởlại xem anh tập được, xin lỗi anh nhé. – trong lòng có chút ấm áp.
- Ừ, ngốc ạ. Tạm biệt em.
- Dạ. Chào anh.
Cất chiếc điện thoại về chỗ cũ trong cặp rồi quay trở chỗ ngồi, khóemiệng không biết từ bao giờ đã hiện lên nụ cười. Cảm giác ấm áp từ sựquan tâm của Duy khiến cô có chút nhẹ nhõm. Không biết từ bao giờ, côthích được ở cạnh anh, quen được nghe anh hát, được anh kể chuyện, quensự yên bình nhẹ nhõm từ anh. Dù như vậy nhưng dường như còn có mộtkhoảng cách nào đó ngăn cách, kìm *** thứ tình cảm nhỏ bé kia nảy nở.Một điều gì đó mà cô không thể nào lí giải được.
Ngay khi vừa ngồi xuống chỗ của mình, Tiên đã không giấu nỗi tò mò lên tiếng hỏi.
- Ai gọi cho em thế?
- Dạ, là anh Duy. – cô vui vẻ trả lời.
- Vậy sao? Em sướng nhỉ. Được bạn trai quan tâm chu đáo quá. Dạo nàythấy hai người đi đâu cũng có nhau, tình cảm thật đấy, chị cũng phảighen tị đấy. – Tiên buông lời trêu đùa khiến cô đỏ ửng mặt.
Giữa cô và anh thân mật tới thế sao? Nhìn từ ngoài vào ai cũng nói là cô và anh phải yêu nhau say đắm lắm nhưng chỉ có những người trong cuộcmới hiểu rõ. Và chính mình cũng tự biết rằng mối liên kết tình cảm đó là gì nên cô cũng không suy nghĩ hay lo lắng gì.
- Thật sao?
- Đúng rồi. Thật may cho em. Duy cũng may mắn thật. Chỉ mới xuất hiện mà đã nắm ngay được trái tim của em trong khi có bao người ngày đêm ngóngtrông mà không được.
- Em…
Xuân chợt lúng túng. Tiên đang nói tới Phong và Triệt sao?
- Em cũng giỏi thật, một lúc nắm giữ được trái tim của ba “chàng hoàngtử” của trường mình. Ngưỡng mộ quá. – Tiên tiếp tục, giọng nói bắt đầumang chút khiêu khích.
- Em…không… chị hiểu lầm rồi, những bức ảnh ấy chỉ là tình cờ, khôngphải như chị nghĩ đâu. – cô lắc đầu, cảm giác như đang bị trách cứ, bịnói là lăng nhăng ấy.
Nghe lời giải thích như thế, cho dù là người không hiểu rõ chuyện cũngkhông tin nó dễ dàng được huống hồ là một người thân thiết và thườngxuyên quan tâm tới anh em họ như Tiên.
- Không sao, em không cần giải thích. Phong và Triệt thích em đâu phảilỗi của em đúng không? Đâu thế cùng lúc đáp lại cả hai trong khi mìnhlại thích người khác được. – lần này, gần như là một lời trách cứ, mộtlời buộc tội.
- Em… - Xuân bắt đầu khó chịu. Một phần vì sự áy náy của bản thân, một phần vì sự ép buộc vô căn cứ ấy.
- Hi vọng, hai người kia sẽ sớm tìm một người riêng cho mình, phải không? – Tiên nháy mắt.
- Vâng. – cô gật đầu.
- Đã bảo em đừng lo rồi mà. Chỉ cần em đối xử tốt với Duy, khắc mọingười sẽ biết, hơn nữa chị nghĩ em cũng không nên quá thân thiết với anh em họ quá. Có khi sẽ có những chuyện ngoài ý muốn xảy ra đấy.
Xuân khẽ rùng mình. Tiên nói thế là có ý gì? Đang nhắc nhở, cảnh báo cô sao.
- Em sẽ làm điều đó.
- Ừ, chị chỉ sợ mọi thứ sẽ càng rối tung lên thôi. Thử nghĩ xem, nếuBăng mà cũng bị dính vào thì sao? Chắc chắn cậu ấy sẽ cực kì khó chịuđấy.
- Em…không…có ý đình gì đâu.
- Em còn nhớ những gì chị nói với em hồi còn ở đảo Bora Bora chứ?
Xuan gật đầu.
- Chị thực sự thích Băng, ngay từ khi con bé ấy vì thế chị rất sợ…sợ cóngười sẽ cướp anh ấy mất. – giọng Tiên bắt đầu có chút ảo não, lo lắng.
Cô chợt nhận ra ý định của Tiên. Thì ra là muốn cô tránh xa Băng ra, sợsẽ có tin đồn là cô “lăng nhăng” với anh sao? Cô chưa bao giờ dám nghĩtới việc đó cả.
- Em biết, em sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu. – cô an ủi, trong lòngdậy lên một cảm giác rối bời, hụt hẫng khó tả. Tại sao chứ?
- Cảm ơn em, chị thực sự không thể không có Băng. Chị nhất định sẽ làmmọi cách để giữ anh ấy lại. Em hiểu ý chị chứ? – Tiên nhìn xoáy sâu vàongười con gái trước mặt, theo dõi từng sự thay đổi trên khuôn mặt khó xử ấy.
- Em biết, chị đừng lo. – cô thì thầm.