XtGem Forum catalog
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Bảy lần ngã xuống. Tám lần đứng dậy.

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Hoa bên bờ full

Hoa bên bờ full Trang 12

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~33):

Đầu << 11 12/33 13 >> Cuối





Chợt nghe tiếng mưa. Lách tách gõ trên toa tàu điện ngầm, rồi to dần. Lòng chợt thấy vài giọt ấm, ra sức tìm kiếm đường mối trong ký ức trống rỗng. Nghĩ rất lâu. Nhớ lại hơi thở của Trác Dương khi sát gần tôi trong bóng tối và tiếng mạch đập của anh.



Một lúc nào đó, chúng tôi từng ôm chầm lấy nhau, ngỡ rằng có thể quên được cái hoang vu của thế giới. Rồi tạnh mưa. Anh mặc quần áo, bỏ đi. Trời sắp sáng rồi. Tôi ngủ. Tất cả chẳng qua chỉ là vậy. Chẳng qua chỉ là vậy mà thôi. Vừa đi vừa yêu, người đông như biển. Cầm vé xem phim mỉm cười chờ đợi. Đó là một ca khúc của Vương Phi.



Tôi tựa đầu vào thanh sắt, mệt mỏi chợp mắt.



Bắt chước No.3



Một câu chuyện bình thường. Phải. Nó quá bình thường. Chỉ là một nội tâm bất ổn. Quá nhạy cảm hoặc quá yếu đuối. Không dám đón nhận. Không dám đương đầu.



Nhưng đúng, tình yêu như một dạng mùi vị.



Và cũng đúng, chỉ cần một người, hàng đêm, ngắm nhìn mình già đi...

Mình cũng đã từng e sợ. Cho rằng thà cứ sống một cuộc sống không phải suy nghĩ gì. Không cần ai bên cạnh. Khi cần ai có thể tìm tới một người bạn. Bởi cho rằng một người bạn sẽ luôn ở đó. Chỉ cần tìm.



Không sợ cô độc. Chỉ là thỉnh thoảng thấy cô đơn.

...

Và nữa. Nếu chỉ là một người ở bờ bên kia. Tìm được chút ấm áp rồi lại buông tay. Vậy thì thà cứ đứng mãi ở nơi cũ.



Cũng từng suy nghĩ như vậy.

....

Không thể viết...





Chương 3


Một đồng xu của Sâm





Có lúc, tôi muốn gần gụi với một người xa lạ, hỏi anh ta đi đâu, có thể đưa tôi đi cùng không.



Lòng tôi vẫn luôn giấu kín động cơ đó.



Chỉ những khi cô độc một mình, đặt tay dưới ánh nắng mới dần dần thay đổi tư thế, trở thành người giết thời gian.



Cuộc sống lại tiếp tục. Một số thứ trong cuộc sống thường đột nhiên biến mất. Hàng ngày ngủ nhiều tới mức phát đau đầu. Vì tâm lý đã mất cảm giác an toàn nên bắt đầu ra sức nhận việc. Đêm dài viết văn. Hút rất nhiều thuốc, uống rượu. Cứ như vậy tới năm, sáu giờ sáng mới nghỉ.



Không muốn gặp bất kỳ ai, cũng không muốn làm bất cứ việc gì khác. Về cơ bản không rời khỏi phạm vi năm trăm mét quanh nhà. Lười cả tắm và gội đầu. Mặc quần áo cũ và đi dép lê trên đường, mặt mũi xám xịt, tóc tai nhờn bóng.



Tôi nghĩ, không phải do nguyên nhân chia tay với anh ấy. Không phải vì nguyên nhân tôi yêu anh. Tôi chỉ đang thất vọng. Rồi tận hưởng khoái cảm tự ngược đãi. Đã sớm nản lòng với chính mình. Đã sớm hiểu rõ mình lựa chọn cuộc sống ra sao và nỗi đau như thế nào. Đã sớm coi mình như đã chết. Chỉ là lại trốn vào cái vỏ ốc sên. Đó là một cái hang cứng nhưng an toàn, tối tăm nhưng ẩm ướt. Tôi vẫn luôn gửi mình vào đó, không thể đi được tới chốn nào khác.



Trác Dương vẫn gọi điện tới. Không nhiều nhưng liên tục. Không biết có thể nói được gì. Gọi tên tôi, ngập ngừng. Trong im lặng chỉ nghe thấy tín hiệu không tốt do tiếng ồn của mưa.



Tôi đợi anh, nhìn ánh nắng xuyên qua tấm rèm cửa sổ, rọi lên sàn nhà cũ kỹ. Tôi nghĩ, luôn có một số tâm trạng không tự nguyện. Câu chuyện không có mở đầu, đột nhiên đã kết thúc. Thiếu mất một đoạn ký ức. Có lúc điện thoại đột nhiên đứt tín hiệu. Cầm điện thoại đứng trong tĩnh lặng, xác định nó sẽ không còn kêu nữa. Rồi đặt xuống.



Nửa đêm uống Whisky pha đá. Rượu Tây mạnh khiến cảm giác chùng xuống, rất dễ chìm đắm. Xem hết bộ phim này tới bộ phim khác. Những lúc không mượn được phim hay, bắt đầu xem phim Hồng Kông. Phải lòng Châu Tinh Trì. Người đàn ông nói chuyện rất chậm, thường không thay đổi sắc giọng, luôn đóng vai các nhân vật bé nhỏ bị áp bức trong phim. Phim hài của anh đầy tình cảm bi kịch. Rất rõ ràng, đây là một diễn viên lòng đầy uẩn ức. Cuộc sống nghệ sĩ thời kỳ đầu không như ý đem lại những tình tiết đè nén trong phim. Có lúc cũng xem Ngô Chấn Vũ. Là một diễn viên thích suy nghĩ. Có thể thấy rõ từ những độc thoại thường thấy của anh trong phim. Một con người tự nói chuyện một mình. Cũng giống như tôi cô độc một mình thường đờ đẫn trước bàn tay, nhìn mười ngón tay với đủ tư thế khác nhau trong ánh nắng. Giết thời gian như vậy.



Hôm đó xem bộ phim Julia và Lương Sơn Bá. Ngô Quân Như rất biết diễn. Cô vốn là một diễn viên rất dẻo dai, chưa bao giờ quá yêu mình, tài giỏi nhưng rất khiêm tốn. Trong phim, cô đóng vai một cô nhân viên chạy bàn không có vú ở tiệm ăn. Ngô Chấn Vũ là một tên lưu manh chỉ có một con đường tồn tại là duy nhất là lách vào kẽ hở của của trốn nợ và đánh đấm. Hai người họ cũng bắt đầu yêu nhau.



Trước khi giết người, hắn cầm chìa khoá c
ủa cô. Nói rằng, đời anh về ăn cùng. Nhưng trong lúc đánh nhau, hắn bị kẻ khác giết chết. Cô gái vẫn đợi hắn trong nhà. Làm thức ăn đầy một bàn, cuối cùng đợi quá mệt. Linh hồn của anh chạy về. Ra sức chạy. Chỉ để đưa tay ra sờ vào mặt cô gái đã ngủ say. Rồi đi mất. Chỉ như vậy. Cuộc sống của những nhân vật cặn bã dưới đáy xã hội Hồng Kông. Nhìn người đàn ông vuốt ve gương mặt không mấy xinh đẹp của cô gái với tình yêu vô bờ. Anh ta đã chết. Còn cô vẫn chờ đợi.

Nước mắt đột nhiên dâng lên như sóng vỗ bờ. Không biết bắt đầu từ khi nào, khi bất kỳ ai đó đứng trước mặt tôi, dù có mang lại cho tôi tình yêu, thương đau, đả kích, cảm động đến mấy, tôi vẫn không dễ rơi nước mắt. Nước mắt đã tuôn rơi là khuất phục. Nước mắt không có chỗ để đi. Thế là chỉ khi ở một mình, nước mắt mới tràn ra trước một bộ phim. Cuộc sống thành phố phần lớn chỉ như vậy mà thôi.



Vẫn không chút tin tức về Tiểu Chí. Nhưng cô ấy có thể nghĩ ra được những việc cần phải làm. Dù phải tới Ly Giang tìm kiếm tình yêu không phương hướng, cô ít nhiều vẫn còn tỉnh táo hơn tôi.



Không biết bắt đầu từ ngày nào. Dường như là một buổi sáng. Tôi thức đêm không ngủ, dùng nước lạnh rửa mặt trong toalét. Nhìn thấy gương mặt mình trắng bệch phẳng lặng. Gương mặt cuối cùng cũng đã bình tâm trở lại. Hoặc cũng có thể mụ mẫm hơn. Tôi biết mình có thể bắt đầu viết một bộ phim. Và nếu Cận Khả thích, tôi lại có thêm một khoản thu nhập ngoài dự kiến.



Đó có thể là một chu kỳ rất tệ. Đối với tôi, ngoại trừ khả năng duy trì việc ăn no mặc ấm, tiền không còn ý nghĩa gì mấy. Nhưng mỗi khi mất hứng thú vào tất cả, chỉ có thể lấy mục đích vì tiền để làm một số việc. Còn có thể vì cái gì nữa đây? Danh vọng và lời tâng bốc chẳng qua chỉ là dối mình lừa người mà thôi. Từ lâu, tôi đã không còn lãng phí tình cảm của mình tinh tưởng vào những thứ này. Cũng không cho mình bất cứ lý do và viện cớ nào.

Buổi tối, tôi tới quán bar. Quán Blue có cá nhiệt đới và Whisky. Không rõ tại sao Sâm lại đặt tên quán như vậy. Trong cái mâu thuẫn luôn có tình cảm được giấu kín. Nhưng tôi đã học được cách không hỏi.



Người đàn ông đó nhìn tôi, nói, Lâu lắm không thấy cô tới.



Vâng. Trước đó có một số chuyện. Tôi đã yêu, suýt nữa lấy chồng.



Vấn đề suýt nữa nằm ở đâu vậy?



Không biết. Tôi chỉ chọn theo bản năng và trực giác. Đưa tay cầm lấy chai rượu anh đặt trên bàn. Rượu đốt cháy cổ họng, lồng ngực, và cứ cháy dần xuống dạ dày như thể một đám cháy lớn quét sạch, rất dễ chịu. Tôi nhắm mắt, nghe thấy tiếng rên rỉ nho nhỏ đầy thoả mãn của chính mình.



Anh khẽ cười, hờ hững nhìn tôi, ánh mắt rất bình thản. Đi ra sau quầy bar vội vã lau chùi các ly thuỷ tinh. Ca khúc Italy của anh vẫn nhẹ tới mức chỉ cần gẫy một khúc âm thanh như vậy, giọng ca rạng ngời va da diết ở nơi mờ ảo sẽ lay động như sóng nước.



Còn nhớ tôi không?



Còn. Vì cô luôn một mình. Ngả vào quầy bar ngủ. Lâu rồi cô không tới thăm lũ cá. Chúng rất cô đơn. Mấy tuần trước, tôi vừa mua mấy con mới thả vào đấy.



Thế sao? Tôi đi tới, áp vào trước tấm kính ngó nghiêng.



Cô có thể chọn một con mà cô thích nhất. Lấy tên mệnh của nó thành tên của cô.



Được làm cá thật tuyệt. Có thể hít thở, lười biếng, giao hoan, bỏ đi dưới đáy biển. Không phải rơi nước mắt.



Cô không phải là cá, làm sao biết được như vậy, chúng có hạnh phúc hay không?



Anh cũng không phải là tôi, làm sao biết được tôi không thể cảm nhận được hạnh phúc của chúng?



Anh là người đàn ông biết sống. Biết sống nhằm chỉ một người hiểu được những chi tiết trong cuộc sống và người lạ, biết giữ chỗ để thưởng thức và lượng thứ. Tuy Sâm bề ngoài nom rất bình thường. Người đàn ông ba mươi sáu tuổi. Thích mặc áo trắng. Lại còn biết mặc chiếc áo trắng đã giặt đến sờn cũ trông vẫn rất tươm tất. Không khoa trương cũng không chẳng có gì bất ngờ. Cằm được cạo sạch. Môi mỏng nhưng kiên định. Móng tay được để dài nhưng sạch sẽ. Động tác lau cốc rót rượu rất linh hoạt. Làn da cứ rạng rỡ dưới ánh đèn tối.



Chưa bao giờ thấy anh hút thuốc, uống rượu, to tiếng với người khác. Ánh mắt anh nhìn người ta lúc chăm chú lúc lơ đãng, trò chuyện cũng lúc khoan lúc nhặt. Đề tài có thể tán rộng ra, cũng có thể đột nhiên bị ngắt lại. Anh hiểu cách kiềm chế tâm trạng của một người lạ. Hoặc có lẽ vì chưa bao giờ thử kiềm chế người khác.



Mỗi tối, anh đều ở quán bar đích thân tiếp khách. Tôi nghĩ những gặp gỡ, quen biết giữa người với người ngay từ lúc đầu đều như vậy, bình dị, không phải ngẫm ngợi. Đối với tôi, có được một quán bar và sự tồn tại của ông chủ quán như vậy là một việc đáng được an ủi. Nó có thể khiến tôi không đến nỗi lạnh lẽo. Có thể trò chuyện với người đàn ông này. Cũng có thể bỏ đi bất kỳ lúc nào.



Điện thoại của Trác Dương cuối cùng cũng dần ngưng hẳn. Tình yêu là một ảo giác rất dễ bị hoài nghi. Một khi đã ngộ nhận sẽ tự động bay vút như làn khói thuốc. Nhớ tới việc suýt nữa lấy người đàn ông đó, không nhịn được cười. Tôi là người không thể thoả hiệp được. Muốn thoả hiệp cần có thời gian.



Tôi chỉ giữ lại để viết. Bắt đầu sáng tác tiểu thuyết điện ảnh. Tuy viết văn là một dạng sự sát chậm chạp, tự bứt lông mình từng sợi một. Từ trong ra ngoài. Không một tiếng động. Mỗi một đường vân trên da, mỗi một mạch máu đều dần buông ra nỗi tuyệt vọng và tỉnh táo. Tỉnh dậy là viết. Viết mệt lại trèo lên giường ngủ. Ngày và đêm không ngừng giao nhau. Dường như tôi chỉ viết để sinh tồn.



Tôi không thể làm quá nhiều việc. Công việc. Có thể cạnh tranh, anh tiến tôi lùi. Nịnh nọt ông chủ, chọc ngoáy đồng nghiệp, sử dụng đủ các thủ đoạn như nói xấu, lười biếng, lập mưu bày kế, truỵ lạc, tham ô, cưỡng ép... Cuộc sống phong phú đa dạng như vậy. Kết hôn, Có thể cãi nhau, làm tình, cùng dằn vặt một người đàn ông, gây nên những mâu thuẫn với bố mẹ chồng, gào lên nỗi ấm ức. Sinh con, giặt tã, mua sữa, cọ rửa cứt đái, nửa đêm dậy ru con ngủ, phát buồn bực vì lo lắng cho việc dậy dỗ và nuôi con trong tương lai.


Đầu << 11 12/33 13 >> Cuối

Nhập trang (1~33):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON