- Vậy ạ?
- Ừm, em nghĩ sao nếu chị và Băng là một couple? – Tiên hỏi, ánh mắt như xoáy sâu vào cô.
Cô cảm thấy hơi lúng túng trước câu hỏi đó. Có vẻ như Tiên đang muốn thăm dò ý của cô mà. Không sao. Vì từ trước tới giờ cô đã thầm công nhận họ là 1 couple mặc dù có chút hơi ghen tị.
- Hì, hai người hợp lắm. Trai tài, gái sắc. Quả chuẩn rồi mà. – cô thành thật.
- Vậy sao? Cảm ơn em. Nói thật nhé, em đừng kể với ai nhé. – Tiên cười tinh nghịch với cô.
Thoáng bị nụ cười ấy khiến xao động. Mặc dù là con gái nhưng cũng không thể nào mà phản đối được việc Tiên rất đẹp.
- Vâng. – cô tò mò.
- Ừm, thật ra chị thích Băng lâu rồi. Thích từ lúc nào không biết nữa. Chỉ muốn Băng là của mình mãi mà thôi. Có vẻ ích kỉ quá phải không? – Tiên nhìn cô chăm chú, giọng nói thật ngọt ngào khi nhắc tới Băng.
- Không, không đâu…em nghĩ điều đó là bình thường mà. Nếu đã thích thì chắc chắn sẽ chỉ muốn là của mình mà thôi. – cô lắc đầu.
- Vậy sao? Thật à? NHưng dạo này chị có cảm giác là Băng sắp bị cướp bởi người khác mất. – mắt Tiên chợt long lanh lên như sắp khóc. Đôi môi khẽ mím lại.
- Không, chị đừng nghĩ thế. Anh ấy luôn như vậy mà. – cô vội an ủi. Không hiểu sao những lời nói đó như đang ám chỉ cô. Có lẽ là do cô đang suy nghĩ quá mà thôi.
- Ừm, có lẽ chị lo nhiều quá thôi. Nếu cậu ấy như vậy thật, nhất định chị sẽ giữ thật chặt Băng, cho dù người đó là ai. – Tiên cương quyết, giọng nói đanh lại có chút gì đó đe dọa.
Cô hơi khó xử trước sự thay đổi đó của Tiên. Ngay lập tức vội lấy lại tinh thần và an ủi.
- Chị đừng lo, chị xinh và giỏi như thế chắc chắn anh ấy sẽ không bị người khác cướp đâu. Chị đừng lo nhiều nữa.
- Cảm ơn em nhiều. – Tiên lại nở nụ cười ngọt ngào quen thuộc đó với cô.
Cả hai lại im lặng.
Tiên bước chậm xuống, thả chân xuống mặt nước biển trong veo đó. Đôi chân thon dài, thoáng ẩn trong làn nước khiến nó càng đẹp hơn.
Xuân nhìn nó mà phải có chút gì đó ngưỡng mộ. Cùng là con gái nhưng sao Tiên lại đẹp thế nhỉ. Chắc chắn Tiên phải có nhiều người thích lắm, biết đâu có cả Băng, Phong, Vũ… Ai biết được chứ nhỉ?
- Thôi chị về nhé, trễ rồi, mai gặp lại em nha. – Tiên đứng dậy và bước nhanh về phía cánh cửa bước vào phòng. Thấy vậy, Xuân cũng đứng vội dậy ra ý muốn tiễn.
- Vâng, chị về. – Xuân nói khẽ.
Tiên cười rồi bước nhanh ra cửa nhưng trước khi bước ra khỏi phòng, Tiên dừng lại, quay lại nhìn Xuân chăm chú.
- À, tại sao em không quan tâm tới Phong một chút nhỉ? Chị thấy cậu ấy tốt với em lắm đó. – giọng nói có chút ẩn ý gì đó.
- Vâng. – cô ngu ngơ gật đầu.
Trước khi kịp nói thêm gì, Tiên đã bước nhanh ra và đóng cánh cửa lại, để cô đứng đó và suy nghĩ.
……… It’s a long and lonely night………
Là tin nhắn đến nữa. Cô vội lôi điện thoại ra. Một tin nhắn của Phong. Vội mở nó ra để đọc “message” đó.
Ngốc ạ. Đừng lo cho anh nhiều quá. Em đang mệt, nghĩ sớm đi nhé. Ngủ ngon nào. Have a nice dream…hãy mơ về anh chẳng hạn nào.
Cô bật cười. Anh ấy thật tốt khi quan tâm tới cô như thế. Mơ về anh chứ. Đúng là anh ấy thật vui tính mà. Cô cũng phải nhắn lại mới được.
Em biết mà. Cảm ơn anh nhiều. Good night. Hihi, em không mơ về anh đâu. Anh mơ về em trước đi. ^o^.
Cô mỉm cười. Đùa một tí coi nào.
………………………
Đôi mắt của Phong khẽ sáng lên khi nhận được tin nhắn của người con gái đó. Anh bật cười khi đọc nó. Mơ về cô sao? Tất nhiên là anh sẵn sàng rồi.
Okay…anh mơ về em, em cũng thế nhé. Ngủ đi ngốc ạ.
Anh send nhanh tin nhắn đó rồi cũng theo Vũ đi ngủ, nhưng trong lòng lại vẫn hừng hừng niềm vui.
………………………………………
Xuân nhận tin nhắn của Phong, lòng chợt ấm áp hơn. Anh quan tâm tới cô nhiều quá. Nó khiến cô thấy vui vui đó chứ.
Cất chiếc điện thoại đi và chuẩn bị đi ngủ.
………It’s a long and lonely night……
Lại là tin nhắn. Là của Triệt.
Ngủ chưa? Mệt không? Miss you, baby. Ngủ đi nhé. Giữ sức khỏe nha. Ngốc ạ, ngủ ngon. À, mơ về tớ nha. Đừng thích ai hết ngoài tớ đó.
Ôi, lại thêm một người muốn được cô mơ rồi. Sao hôm nay nhiều người muốn chui vào giấc mơ của cô thế. Được mọi người quan tâm nhiều quá cũng thật là vui.
Cô vô tư nhắn lại cho cậu.
Ngốc gì chứ. Tớ bằng tuổi cậu đó nha. Biết rồi, tớ đi ngủ đây. Còn lâu mới mơ về cậu nhé. :D cậu thích thì mơ về tớ đi. Ngủ ngon nha. Mai gặp lại. Mà mới gặp mà, miss gì chứ. Hì…^o^
Cô cất điện thoại rồi bước nhanh về phía phòng ngủ. Ngã lưng lên chiếc giường êm êm thật là tuyệt. Một ngày hơi mệt nhưng vui khi được mọi người quan tâm. Khẽ mỉm cười lần cuối trong ngày trước khi ngủ. mong sao hôm nay, đừng nhiều người chui vào giấc mơ của cô quá.
………………………..
Một chàng trai đang đứng dựa lan can, ánh mắt không rời khỏi dòng tin nhắn của người con gái kia. Đôi khi cô ấy ngốc nghếch, ngây thơ tới độc ác. Chẳng lẽ, cô không biết là cậu đang thích cô đến phát điên. Không nhận ra rằng còn một người con trai khác cũng đang thầm thích cô sao? Tại sao chứ? Thật bất công khi để cậu thích một con người “độc ác” như thế.
Khẽ siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Dường như cậu lo sợ một điều gì đó. Không cậu biết mình đang lo sợ điều gì mà.
Thật bất công khi vẫn cứ thích một người, thích đến điên cuồng nhưng lại không được đáp trả. Tại sao chứ? Tại sao biết là ngốc nhưng lại vẫn cứ đâm vào? Cậu ghét khi trái tim này không cho lí trí của cậu quyền được lựa chọn chứ.
……………
Rain please tell me now does seem fair
For her steal my heart away when she doesn’t care……
I can’t love another…
When my heart somewhere far away……
(…mưa ơi hay nói xem là điều đó có công bằng……
Khi ngày cô ấy đã cướp mất trái tim của tôi khi cô ấy đã không còn quan tâm tới tôi nữa
Tôi làm sao có thể đến với người khác
Một khi trái tim đó không còn ở bên tôi nữa……)
Một ngày mới bắt đầu bằng những tia nắng trong trẻo, tiếng xì xào của biển và hương vị mằn mặn man mát của gió biển.
Đằng xa là một chiếc tàu biển cao cấp, nó có vẻ như là đang chờ ai đó. Tất nhiên là đứa cháu cưng của chủ tịch tập đoàn KEN đứng thứ hai của nước ta mà. Hôm nay còn có thêm bốn người cháu của tập đoàn AJ hàng đầu nữa. Quả thật, chiếc tàu đó phải thật “may mắn” đó.
Trên chiếc cầu nhỏ, có ba người con trai và một người con gái đang đứng. Có vẻ cả bốn đều đang chờ đợi ai đó.
- Băng đâu rồi? – Tiên hỏi Triệt.
- Em không biết. Từ sáng đã không thấy anh ấy rồi. Có lẽ anh ấy đi ra tàu trước rồi. – Triệt trả lời.
- Vậy sao. Được rồi mọi người đi nào. – Tiên mỉm cười hài lòng và bước nhanh về chiếc phi thuyền đang ở đầu cầu.
- Khoan đã, còn Xuân nữa. – Phong lên tiếng. Khuôn mặt thoáng lo lắng.
- Xuân? – Tiên hơi mỉm cười, quay qua nhìn Phong.
- Đúng, em ấy chưa tới.
- Đừng lo, hôm qua em đã nói với Xuân rồi, có lẽ sáng sớm hồi hộp quá nên đã đi rồi. Vì em nói là nếu tới sớm thì có thể ra tàu trước cũng được. Có thể em ấy đang ở trên đó. Sáng em ghé qua thì không thấy em ấy.
- ừm. – Phong hơi nheo mắt, khẽ gật đầu nhưng vẫn không giấu được sự lo lắng.
- Đi nào, sắp trễ rồi đó. – Tiên cố cười để an ủi Phong rồi kéo mọi người đi nhanh lên thuyền.
Phong hơi lưỡng lự nhưng cũng bước lên. Sau đó tới Vũ và Triệt. Triệt khẽ nheo mắt nhìn về phía khu khách sạn. Không hiểu sao có gì đó khiến cậu không tin được cho lắm.
Chỉ mới 7h thôi mà, Trong khi hôm qua lại hẹn 8h. Tại sao phải hẹn sớm như thế chứ. Mà cậu cũng không quan tâm lắm. Dù đi sớm hay không thì chắc chắn Băng cũng không đi.
- Triệt, nếu không phiền cậu có thể giúp tôi vắng mặt vào ngày mai không? – Băng nói khi Triệt đang đứng ngoài lan can.
- Tại sao anh lại không muốn đi. – Triệt lơ đãng hỏi.
- Vì tôi không thích bị làm phiền. – Băng trả lời.
- À, em hiểu rồi, là Tiên đúng không? – Triệt bật cười.
- ……… - Băng không nói gì chỉ khẽ nhếch mép cười.
- Đúng là mệt thật. May là em không “hot” như anh, nếu không thì mệt lắm nhỉ? – cậu cười nụ cười tinh nghịch nhìn Băng.
Khuôn mặt của anh vẫn như thế. Mặc dù biết anh nổi tiếng là lạnh lùng nhưng trong kì nghỉ này, có vẻ như anh trầm hơn hẳn. Hay là anh đan khó chịu vì sự xuất hiện của Tiên.
- Được rồi. Em giúp. Đừng làm cái mặt lạnh lùng đó nữa nào. Em sợ rồi đó. – cậu khẽ vỗ vai anh rồi quay đi nhưng vừa tới cửa cậu dừng lại, vẫn không quay lại nhìn Băng, cậu buột hỏi: - Anh nghĩ sao về Xuân?
- …………… - Băng im lặng một lúc nhìn Triệt. Câu hỏi bất ngờ khiến anh thoáng ngập ngừng. – Tại sao cậu lại muốn biết? – Băng hỏi.
- Chỉ là thắc mắc thôi, anh không trả lời được sao ạ?
Băng suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Rắc rối, ngờ nghệch nhưng rất được việc.
- Thế thôi sao?
- Cậu muốn thế nào nữa chứ.
- KHông, có vẻ như anh không ghét cậu ấy lắm. Nghe kể chuyện lần đầu cậu ấy và anh gặp nhau, có vẻ là hai người sẽ kị nhau lắm chứ. Nhưng có lẽ là sai rồi. – Triệt nói.
- Ý cậu là sao?
- Không có gì đâu. Em đi ngủ đây. À, cũng lâu rồi không gặp anh Huy. Em trai của anh bí ẩn quá nhỉ.
Không kịp để Băng nói thêm câu nào, Triệt đã vươn vai, chui tọt vào trong phòng của mình và chuẩn bị đi ngủ.
Để Băng đứng im lặng ngoài đó. Lâu rồi không ai nhắc tới Huy. Cũng đã rất rất lâu rồi cả hai người không gặp. Nhưng chắc sẽ không lâu đâu. Cả hai sẽ gặp nhau trong một tương lai gần. Không hiểu sao anh lại có cảm giác rất mạnh về điều đó mà lại trong một tình huống rất đặc biệt.
Triệt kết thúc hồi tưởng khi nghe tiếng khởi động của chiếc phi thuyền. Đó là lí do tại sao cậu lại nói dối về vụ của Băng. Haiz…chắc cũng sẽ ổn thôi mà.
Cậu im lặng, nhìn chiếc phi thuyền tới gần chiếc tàu to lớn đó. Quả không hổ danh tập đoàn đứng thứ hai của cả nước. Chiếc tàu thật hoành tráng và sang trọng. Khẽ cười một cách thơ ơ.
Mọi người bước nhanh lên tàu ngay khi tới gần chiếc tàu đó. Tiên thoải mái với phong cách của một “chủ nhà”, vui vẻ mới mọi người nghỉ ngơi trên chiếc tàu sang trọng này. Nhưng dường như có vẻ như không ai mấy mặn mà với nó lắm.
Tiên cũng không quan tâm nhiều, bước nhanh tới chỗ vị quản tàu để hỏi ngay tung tích của Băng.
- Chú Phùng, Băng đầu rồi. – cô mỉm cười.
- Tôi chưa thấy cậu ấy. Không phải cậu băng sẽ đi cùng mọi người sao? – người đàn ông kia cung kính trả lời.
Mặt Tiên tối sầm lại khi nghe cậu trả lời đó. Phong thấy vậy cũng ngay lập tức chạy lại hỏi:
- Thế bác còn thấy cô bé nào lên đây không? – Phong lo lắng.
- Cũng không luôn thưa cậu. Từ lúc chúng tôi tới đây, chỉ có bốn người là mọi người đây thôi.
Mặt Tiên càng tối lại, ánh mắt thoáng hiện ra tia tức tối và căm ghét. Phong cũng trở nên lúng túng. Vậy ra giờ trên đảo còn có Xuân và Băng sao.
- Quay tàu lại ngay, còn có người phải đón. – Tiên quát lên.
- Tôi rất tiếc thưa cô chủ. Tàu đã khởi động rồi, không thể dừng lại được. – người đàn ông đó vẫn tỏ ra rất bình tĩnh trước thái độ của cô chủ của mình.
- Tôi không biết, tôi muốn tàu dừng lại và quay lại ngay. – Tiên hét.
- Tôi rất tiếc, sẽ rất tốn thời gian nếu chúng ta làm thế. Sẽ trễ hẹn với bà chủ tịch sẽ rất không hài lòng nếu cô chủ trễ hẹn. – người đàn ông đó tiếp tục bình thản nói với giọng điệu có chút gì đó nghiêm khắc.