XtGem Forum catalog
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Có lần đầu thì sẽ rất dễ có lần thứ hai ?

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Tình yêu quý tộc full

Tình yêu quý tộc full Trang 44

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~99):

Đầu << 43 44/99 45 >> Cuối


Đúng là mực nước ở đây có phần thấp so với anh nhưng đó chĩ là với anh, một cười cao không dưới 1m80 còn với đứa con gái cao hơn 1m60 vài centimet thì lại là chuyện khác. Cái dáng vẻ cố gắng hì hục chạy theo anh thật buồn cười.

Anh bất giác đưa cánh tay ra, chụp lấy cánh tay của cô và kéo mạnh về phía anh. Không nói không rằng gì chỉ im lặng mà giúp cô vào bờ.
Còn cô thì đang cực kì ngạc nhiên. Bỏ qua cái đầu ong ong sang một bên, giờ nó chỉ đang cố gắng để thuyết phục là đây là sự thật.
Nhưng cái hơi ấm từ bàn tay anh, sự quan tâm đó đúng là thật mà. Cô khẽ cười, toàn thân cũng trở nên nhẹ bẫng đi, cứ thế mà “được” lôi vào bờ.

……………………………………

Những ngày cuối năm khá lạnh. Gió thổi se lạnh.
Đi dọc con đường ồn ào của thành phố Paris này, khiến con người ta cũng muốn hòa theo cái nhịp sống đó.
Sau dịp lễ Giáng Sinh nhưng bầu không khí náo nhiệt vẫn còn vương vấn ở đâu đó. Con đường La Vallee Village hôm nay dường như càng đông đúc hơn. Đúng với danh hiệu con đường mua sắm hàng đầu. Khắp nới nếu được trừng bày các mặt hàng thời trang đang được ưa chuộng nhất.

Phong lững thững đi dọc con đường đó, anh muốn mua một vài món quà nho nhỏ cho người con gái đó. Anh đi dạo xung quanh vài khu bán những món đồ phụ kiện nào đó, cố gắng tim kiếm một cái gì đó xinh.
Triệt cũng khá bận rộn khi đang tìm một vài món đồ tặng cho người con gái đó và mẹ của mình. Cậu thấy thích thú với sự nhiệt tình của khu mua sắm ngoài trời này.
Vũ đương nhiên cũng bận rộn với việc tự sắm cho mình vài thứ gì đó đặc biệt. Đưa tay đội chiếc mũ phớt sọc caro vừa “cố gắng” làm quen với cô bán hàng xinh xắn. Nhìn thôi là có thể biết được sự thành công rực rỡ của đòn tấn công của anh. Một chút “ngây thơ”, một chút “lãng tử” và một chút “ga lăng” luôn là bí quyết đặc biệt của anh.
Tiên cố tươi tỉnh đi dọc con đường để tìm mua một vài bộ đồ mặc dù trong lòng đang thực sự khó chịu. Nghĩ tới cảnh Băng và Xuân ở gần nhau, đủ để khiến cho người cô nóng bừng bừng, chỉ tiếc là không thể bay nhanh tới chỗ đó mà thôi. Có lẽ vì tâm trạng đó mà dường như cô cũng chẳng có hứng thú lắm với việc mua sắm ở đây.

Sau một hồi có vẻ đã ngắm kĩ con đường mua sắm nổi tiếng đó, họ đổi hướng qua khu mua sắm Galeries Lafatette Haussmann với hi vọng sẽ mua thêm được vài món quà nho nhỏ. Kết thúc lịch trình sẽ là bữa ăn tối cùng với bà của Tiên.
Mọi kế hoạch thăm quan đều đã bị lược giảm tới tối đa. Điều đó là đương nhiên khi ba trong bốn người kia hoàn toàn không có hứng với nó, tâm trí thì lúc nào cũng bị ném xa lắc xa lơ ở đâu đó.
Bầu trời trong xanh, không khí se lạnh, nhịp sống ồn ào, con người thân thiện. Nét cổ điển đan xen hiện đại của thành phố Paris cũng khó có thể kìm giữ được tâm trí của con người khi họ không ở đây.

Ở một hòn đảo lân cận Pháp, có hai người đang dung bữa trưa trên một mẫu đất nhỏ giữa biển. Tâm trạng của họ có vẻ khá hơn ba người bạn của họ.
Hẳn thế rồi. Bữa trưa được phục vụ ngay trên một khu đất nhỏ nằm giữa biển. Vừa ăn vừa thưởng thức gió biển, tận hưởng cái mới lạ của biển mang lại thì thật là tuyệt.
Đã thế đây còn là một bữa ăn giữa một người con trai và một người con gái. Tiếng cười nói rộn rã giữa họ, nụ cười nhẹ nhàng của cô gái và cái nhìn trìu mến của chàng trai. Lãng mạng quá phải không nhỉ?
Đó là trên ti vi hoặc trên phim ảnh mà thực tế thì không như phim.Hoàn toàn không có nụ cười hay cái nhìn trìu mến nào cả.
Trong khi Băng đang thong thả cắt từng miếng thức ăn và ăn một cách hết sức ngon lành thì Xuân ngược lại. Hì hục cắt be bét dĩa thức ăn củamình ra mà vẫn không được. Điều đó là tất nhiên. Với một người như Băng được tiếp xúc với cách ăn uống của phương Tây từ bé thì việc sử dụng dao nĩa không quá khó nhưng với một người Việt chính gốc như cô từ bé tới giờ không biết sửdụng cái gì ngoài thìa và đũa thì lại là một vấn đề.
Bây giờ chẳng lẽ nhờ Băng. Đâu có được, ai lại làm phiền người khác vì lí do ngớ ngẩn là mình không thể sử dụng dao và nĩa chứ.
“Trời ơi, nếu không làm thì là sao ăn. Xấu hổ quá.” Cô than thầm.
- Được rồi, không hiểu cô đang tức ai mà phải trút lên hết phần thức ăn đó thế? Hay là cô không thể…. – Lúc này Băng mới ngước lên nhìn cô, đôimắt đen kia thoáng lay động.
- Em… - cô không nói gì. Bị anh nói trúng tim đen rồi, càng xấu hổ hơn ấy chứ.
- Sao? – anh hỏi.
- Thật ra thì…em…không biết dùng nó. – cô “đau khổ” thú nhận.
Băng khẽ cười mặc dù nụ cười ấy rất nhạt, nó chỉ thoáng qua trên khuôn mặt lạnh lùng của anh nhưng thế cũng đủ rồi. Đủ để làm cho anh trở nên ấmáp hơn dù chỉ là một chút.
- Cô thật ngốc khi không biết nhờ sự giúp đỡ mà chỉ biết cố gắng“trút giận” lên chỗ thức ăn đó. – anh tiếp lời.
Cô im lặng, cúi gằm mặt xuống, đưa miếng cà chua vào miệng với hi vọng “có lí do để không phải nói”.
Băng nhìn cô một lúc, rồi đưa tay ra với lấy chiếc dĩa đó về phía mình. Cô hơi giật mình vội nhìn theo tay anh và khi kịp thì đã nhận ra là anh đang giúp mình cắt từng phần thức ăn đó ra.
Cô thoáng đỏ mặt. Không hiểu là vì ngại hay vì sao nữa. Nhìn chăm chú vào dáng điệu thuần thục của anh mà cô thầm ngưỡng mộ mặc dù đó chỉ là việc nhỏ nhặt nhưng sao cô lại thấy nó to lớn thế.
- Em cảm ơn. – cô nói khi anh đưa trả lại phần thức ăn đã được “xử lí” đẹp mắt.
- Đôi khi cũng nên nhờ vả ai đó, chứ không nên cố gắng một mình. –anh nói gọn lỏn rồi quay đi.
Tuy vậy đó chỉ là lời khuyên nhưng sao lại khiến cô thấy có chút tấm lòng thế? Đúng là tật xấu của cô khi cứ “tưởng tượng” nhiều mà.
Lúc này cô đang rất rất cảm ơn anh, nhờ anh mà cô đã bớt chút cảm giác buồn tủi khi bị mọi người “bỏ rơi”. Biết sao được chứ? Nói thật thì cô đãtừng rất muốn thử nói chuyện với anh một lần nào đó nhưng những gì cô làm chỉ là đứng từ xa và nhìn anh ngưỡng mộ. Cứ mỗi lần tới gần cô lại bị thu hút bởi nét lạnh lùng điềm tĩnh đến đáng nể của anh. Ban đầu hẳn ai cũng nghĩ kể cả cô thì anh là một người rất giỏi đương nhiên cũng rất tự cao tự đại. Sự thật thì chỉ đúng một nửa. Đúng là có giỏinhưng không hẳn là tự cao tự đại. Cách đối xử với mọi người rất nhã nhặn, từtốn. Mặc dù anh đúng là người lạnh lùng và ít nói.
Nói chung là đối với anh cô luôn có một sự chú ý đặc biệt. Ôi, nhớ lại lần đầu gặp anh. Đúng là có vẻ hơi “ồn ào” một chút. Cứ tưởng sẽ bị anhghét mà “đày đọa” chứ nhưng thực tế là chính anh lại giúp cô rất nhiều. Điều đó càng khiến cô quí trọng anh hơn.
- Được rồi, tôi dùng xong bữa rồi. – anh nói gọn lỏn.
Anh nhẹ dung khăn ăn để lau miệng sau khi ăn. Dáng điệu rất từ từ nhỏ nhẹ, ra dáng của một người rất lịch thiệp. Khẽ nhấp miệng vào li rượu vang sau khi ăn rồi anh chuẩn bị đứng lên.
- Anh đi rồi ạ? – cô chợt buột miệng nói ra. Cô cảm thấy hơi tiêngtiếc khi anh đi. Lâu lâu mới có thể ở gần anh mà.
- Có gì sao? – anh hỏi.
- Dạ, cũng không có gì. Em… - cô trở nên lúng túng kì lạ.
- …. – anh nhìn cô với ánh mắt hơi khó hiểu.
- À, em…muốn xem phim kinh dị một lần nhưng không dám xem một mình nên anh có thể… - cô nói một lèo rồi chợt nhận ra cái lí do ngớ ngẩn đó. Thậtra cô có muốn xem phim kinh dị đâu chứ.
- Xem phim kinh dị? – anh nửa cười nửa không. Gọi anh lại chỉ vìmuốn xem phim kinh dị thôi sao?
- À, nếu anh không muốn thì không sao ạ. Em không làm phiền đâu. –cô vội xua tay, cũng định đứng lên bỏ đi.
- Cũng được. Tôi cũng muốn thử. – anh cũng buột miệng. Thật không hiểu tại sao anh lại đồng ý dễ dàng vậy chứ? Thật chẳng giống anh chút nào cả.
- Anh…cũng muốn xem sao? Anh không cần gượng ép mình thế đâu. – côxua tay, nhìn anh bối rối. Có vẻ cô vẫn chưa tin lắm vào những gì mình vừanghe.
- Không, tôi cũng muốn thử. – anh khẳng định. Dở khóc dở cười vớimình và với chính cả cô. Việc anh muốn xem phim kinh dị cùng một người con gái khác quả thật vô cùng kì lạ ngay cả chính anh cũng khó tin. Không ngờ có ngàymình cũng có thời gian rảnh rỗi để xem phim. Hoặc là có thể dành thời gian rảnhrỗi ít ỏi đó để xem phim cũng một ai đó.
- Thử? Vậy anh chưa từng xem trước đây sao? – cô nghi hoặc.
Anh không nói gì mà chỉ khẽ nhún vai. Nhìn dáng bộ đó của anh thìcó vẻ là thật rồi. Điều đó khiến cô càng ngạc nhiên hơn. Không lẽ anh là ngườibận rộn tới mức mà không có thời gian xem phim sao?
Haiz…cô thầm thông cảm với anh mặc dù có vẻ là hơi “thừa” một tí.Cô tự hứa là sẽ giúp anh phải “mở mang” tầm mắt với mấy bộ phim đó.
- Nhưng giờ có vẻ hơi sớm để xem phim đó. – cô nói. Tất nhiên rồi,kinh dị là phải xem buổi tối mới thú vị chứ.
- Ừm. – anh gật đầu.
- Giờ phải đi chọn phim đã. Chúng ta sẽ xem sau bữa tối một chút nha. Tầm 6h30’ gì đó. – cô đề nghị.
- Được. – anh đồng ý.
- Vậy hẹn anh sau , à không anh có muốn đi chọn phim với em không?– cô hỏi, ngước nhìn anh với đôi mắt gian manh khó tả.
- Ừm. – anh gật đầu rồi bước theo cô. Không hiểu sao anh cảm thấy có chút gì đó hới lạ.

Cảm giác lần đầu xem phimmà. Nói ra có vẻ thật khó tin. 18 tuổi rồi nhưng chưa từng xem qua một bộ phimnào mang tính giải trí cả. Ngay từ bé, ngoài học trên trường anh chỉ được học thêm những môn năng khiếu như học đàn, vẽ,…chứ không được thưởng thức những bộ phim thiếu nhi. Vì bố mẹ anh nghĩ rằng nó không hợp với một người có tương lai là một người đứng đầu của một tập đoàn lớn. Đó là lí do tại sao mà anh và em trai của mình được đào tạo một cách cực kì “nghiêm túc” dưới sự giám sát chặt chẽ của mẹ anh.
Nhưng lần này, anh lại phá lệ để xem phim với một người con gáikhác. Thật có đúng là hơi kì lạ.

Xuân cười toe toét khi đi cạnh anh. Sao thế nhỉ? Trông cô cứ như là một đứa ngốc ấy. Cũng đúng thôi. Không ngờ lời đề nghị ngô nghê của cô lại được anh đồng ý chứ. Chẳng phải quá lạ sao. Ôi, sao mà hồi hộp thế. Đây là lần đầu anh xem phim kinh dị, phải chọn phim nào đó thật “kinh khủng” mới được,biết đâu lại có thể nhìn thấy cảnh Băng “la hét”. Cô đang cực kì trông ngóng nó đây, được nhìn thấy Băng phá hủy hình tượng “lạnh lùng” của chính mình. Hehe…cóvẻ hơi độc ác rồi nhưng mà nó thật sự thú vị mà.

Theo dự định là cô có thể nhìn thấy Băng hoảng sợ nhưng có vẻ như Xuân đã tính toán sai rồi. Vì theo thực tế thì người sợ lại là cô, có lẽ vì sợ quá mà cô cũng không rõ là anh có giống mình hay không.

Cả hai trọn xem bộ phim “The Grudge”, nó cũng khá lâu. Nội dung thì cũng chỉ là nói về một ngôi nhà bị ma ám. Ngay cái poster đầu của bộ phim cũng là một khuôn mặt đầy chết chóc rồi.
- A…… - Xuân hét thật to, ôm chặt chiếc gối vào mặt ngay khi xuất hiện một khuôn mặt như trên poster phim.

Cô không muốn tỏ ra yếu đuối nhưng sự thật là cô hơi yếu tim với mấy vụ đó, đã thế còn cộng thêm hiệu ứng âm thanh và tính bất ngờ nữa chứ. Cô hoàn toàn bị đánh gục.
Nhưng ngược lại với cô, có vẻ như Băng hơi bị bình tĩnh trước cảnh đó. Chỉ hơi nheo mắt vì bị bất ngờ, còn lại anh cảm thấy khá bình thường.

Và thế là kế hoạch hoành tráng của Xuân bị sụp đỗ khi chính cô lạilà người sợ chứ không phải là anh. Nói là xem phim kinh dị nhưng thực ra thì cô bỏ gần hết tất cả những cảnh ghê gớm nhất, cùng lắm cũng chỉ là vài cảnh “hoành tráng” như lúc ở đoạn nhân vật chính đi trên xe bus và đang tắm. Mà lí do chỉ là nó quá bất ngờ cô không kịp nhắm mắt.


Đầu << 43 44/99 45 >> Cuối

Nhập trang (1~99):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON